Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3726 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

Lance có thể cảm thấy nỗi đau buồn, nó quá rõ nét như sự sụt giảm nhiệt độ trong phòng.

Họ đã không gọi cho anh.

Không thể là mẹ được.

Anh dừng chân ngay trước khi đến ngưỡng cửa phòng mẹ, nỗi lo sợ đè nặng những bước chân anh như thể đôi giày bị đổ đầy bê tông. Anh cùng mẹ đã chiến đấu với căn bệnh tâm thần suốt mấy chục năm. Những con ác quỷ của bà đã chiếm lấy chốn cư ngụ lâu dài. Nhưng cứ hễ khi nào chúng lăm le tiến lên, bà lại nỗ lực chống trả và đẩy lùi chúng về chỗ cũ. Toàn bộ cuộc đời bà là những trận chiến liên miên. Có những trận bà thắng, có những trận bà thua. Nhưng tựu trung lại, bà đã thắng cả cuộc chiến. Từng chút từng chút, bà bẻ gãy những lợi thế của chúng. Cuối cùng bà đã thu được thắng lợi thực sự, nhưng rồi lại trở thành nạn nhân trong trò chơi hèn hạ của kẻ khác.

Khi anh dấn thêm hai bước cuối cùng, nắm tay của Morgan càng siết chặt hơn.

Nhưng mọi thứ trong căn phòng vẫn như cũ. Mẹ anh đã ngủ say. Máy thông gió vẫn kêu ầm ì. Màn hình theo dõi nhịp tim kêu bíp bíp trong nhịp điệu đều đặn.

Không phải bà ấy.

Khi thở hắt ra, anh thấy đầu mình nhẹ bẫng trong vài giây.

Trên chiếc ghế gần giường bệnh, Hannah Barrett ngước mắt nhìn lên từ trang sách. Gương mặt cô thất thần, đôi mắt u buồn. Lance liếc nhìn vào căn phòng kế bên. Tấm chăn đã kéo hết lên che khuất gương mặt một bệnh nhân. Hai phụ nữ mặc đồ nhân viên y tế đang tháo dỡ thiết bị và các ống, cuộn lại các đầu dây đang nằm chỏng chơ trên giường.

Ông cụ đã qua đời.

Sự nhẹ nhõm và tội lỗi chen nhau chất chứa cõi lòng Lance. Ông cụ là người cha hay người ông của ai đó. Người ấy chắc chắn sẽ đau lòng lắm trước tin tức này.

Tay trong tay cùng Morgan, anh bước vào phòng của mẹ. Cô y tá lao vào và treo lên một túi truyền dịch mới. Đôi mắt và mũi cô đỏ ửng vì khóc.

“Bà ấy sao rồi?” Lance hỏi.

“Bà ấy vẫn đang kiên cường.” Cô y tá sụt sịt, cập nhật cho anh các dấu hiệu sự sống của bà. “Hôm nay, chức năng thận của bà ấy cho thấy chuyển biến tốt.” Cô tháo ống truyền dịch cũ và gắn ống mới vào, nhấn các nút trên máy bơm truyền dịch.

Giường bệnh và các thiết bị y tế chiếm một nửa căn phòng lớn. Nửa gian phòng còn lại dành cho hệ thống máy tính và đồ dùng y tế dự trữ. Bức tường bao quanh nhìn ra lối đi ở hành lang làm bằng kính, với một tấm rèm có thể kéo sang ngang nếu cần.

Nữ y tá xem xét các màn hình, tiến đến chiếc máy tính rồi gõ phím. “Có gì thì cứ gọi tôi.” Nói rồi, cô rời phòng.

Hannah đứng dậy chào họ.

“Không biết cảm ơn cô sao cho đủ vì đã ở đây.” Lance nói.

“Đừng khách sáo.” Hannah vén một lọn tóc vàng ngắn và xù ra sau tai. “Anh có biết kẻ nào có thể đã làm chuyện này với bà ấy không?”

“Chúng tôi có vài nghi phạm chắc chắn.” Nhưng không đủ chắc chắn, Lance nghĩ. “Cô đã ở đây cả ngày à?”

Hannah gật đầu. “Brody sẽ sớm qua đây trông giúp tôi vào buổi tối, Stella nói rằng cô ấy sẽ trông vào ban đêm. Một trong số chúng tôi sẽ ở đây với bà mọi lúc.”

“Tôi rất biết ơn.” Anh nói.

“Không ai có thể ở cả hai nơi cùng một lúc.” Hannah bước ra cửa. “Vì anh đã ở đây rồi nên tôi sẽ ra ngoài kia vươn vai một chút và uống tách trà.”

Morgan siết chặt tay anh. “Anh có muốn ở một mình với bà vài phút không?”

Lance gật đầu. Morgan cùng Hannah rời phòng.

Anh bước đến bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay mẹ. Những ngón tay của bà lạnh giá. Bàn tay anh ôm trọn bàn tay mẹ để sưởi ấm. Các bác sĩ nghĩ rằng bà sẽ sống, nhưng liệu bà có vượt qua được không? Và nếu vượt qua được, cơ thể bà sẽ phải chịu chấn thương lâu dài kiểu gì đây?

Nữ y tá dường như thấy hài lòng với tiến triển của bà, nhưng Lance chẳng thấy chút tiến triển nào hết. Gương mặt mẹ vẫn thiếu sức sống, làn da nhợt nhạt, gần như xanh rớt. Làn môi bà không hề có chút sắc hồng. Thực ra, bà dường như đang phai nhạt đi ngay trước mắt anh.

Một trong những chiếc máy cạnh giường bắt đầu kêu bíp bíp. Nữ y tá xuất hiện ở ngưỡng cửa, miệng cô há hốc khi quan sát các màn hình. Còi báo động vang lên.

Lance giật nẩy mình. Mồ hôi túa ra giữa hai bả vai anh, dạ dày anh quặn lên. “Có chuyện gì thế?”

“Nhịp tim bà ấy đang giảm.” Nữ y tá nói. Cô nhấn một cái nút và máy đo huyết áp phồng lên. Một bác sĩ lao vào phòng.

“Nhịp tim và huyết áp của bà ấy đang giảm.” Nữ y tá đọc một tràng mấy con số và thông tin. “Mới mười phút trước, nội tạng của bà ấy vẫn bình thường mà.”

Thêm nhiều y tá nữa chạy ùa vào phòng. Ai đó đẩy Lance tránh ra chỗ khác. Anh bước tránh sang bên, gần ra đến ngưỡng cửa.

“Các móng tay có màu xanh.” Bác sĩ dùng ngón cái mở hai mí mắt mẹ anh. “Đồng tử co lại rồi.” ông bước đến chỗ máy tính và cuộn chuột. “Nếu bà ấy không ở trong khoa hồi sức tích cực, tôi dám cá rằng bà ấy là trường hợp tiêu biểu của việc dùng thuốc phiện quá liều. Xét nghiệm thuốc ban đầu của bà ấy cho kết quả dương tính với thuốc phiện.”

Họ đã đúng.

“Kẻ nào đó đã đầu độc bà ấy...” Lance nói. “Đây không phải là nỗ lực tự sát.”

Liệu kẻ nào đó có thể lẻn vào khoa hồi sức tích cực và tiêm thuốc vào người mẹ anh không?

“Còn ai khác trong phòng này không?” Lance quét mắt khắp phòng, rồi nhìn ra ngoài cửa. Bao nhiêu người chạy qua chạy lại. Các nhân viên y tế thì đeo thẻ. Các vị khách đăng ký tại quầy lễ tân ở hành lang và nhận thẻ. Nhưng lẻn vào trong bệnh viện thì khó khăn đến mức nào? Đây không phải là ở thành phố? Bệnh viện công cộng mang lại sự chăm sóc hoàn hảo, nhưng họ không lắp đặt các máy dò kim loại. Tuy vậy, nếu có ai đấy cố gắng lẻn vào trong phòng bệnh, thì đã có Hannah ở trong phòng với mẹ anh cả ngày. Đó là toàn bộ lý do để cô ấy ở đây. Liệu cô ấy có ra ngoài uống cà phê hay đi vệ sinh không?

Ông bác sĩ nhìn thẳng vào anh. “Phải chăng ý cậu là...”

“Lần trước, kẻ nào đó đã cố giết chết bà ấy.” Lance nói. “Tôi không biết làm thế nào chúng tiếp cận được bà ấy tận trong này, nhưng nơi này đúng là nhộn nhịp.”

Thêm nhiều nhân viên y tế tụ tập quanh giường bệnh.

“Thuốc có thể nào bị tráo đổi không?” Lance càng tránh ra xa thêm, cho đến khi vai anh đụng phải bức tường kính cạnh cửa.

“Chúng tôi đều có nguyên tắc phân phối nghiêm ngặt.” Bác sĩ theo dõi các màn hình trong khi nói chuyện với Lance. “Thuốc thang đều được kiểm tra đi kiểm tra lại.”

“Nhịp tim của bà ấy vẫn đang giảm.” Ai đó kêu to.

“Chúng ta sẽ thử naloxone.” Bác sĩ nói lớn.

Lance liếc nhìn sau vai anh. Phía bên kia lớp kính, hai túi nước muối sinh lý đang nằm trên chiếc xe đẩy cùng các đồ dùng y tế khác. Được để lộ thiên. Không ai trông coi.

Anh bước về phía trước. “Năm phút trước khi xảy ra chuyện này, một y tá đã thay túi truyền dịch cho bà ấy.”

Bác sĩ tháo ống truyền dịch. “Lấy túi truyền dịch mới vào đây.”

“Không phải cái túi đang nằm trong hành lang đâu!” Lance hét lên khi nữ y tá chạy ra ngoài cửa. Anh đứng nhìn nhân viên khoa hồi sức tích cực làm việc một cách bất lực. Bao nhiêu người đang đứng chắn tầm nhìn về phía mẹ anh.

“Giữ lại cái túi đó.” Lance gọi nữ y tá đang lấy cái túi ra khỏi móc. “Nó có thể là bằng chứng.”

Cô đặt nó sang một bên.

Một nữ y tá tiến hành tiêm thuốc qua dây ống truyền dịch. Naloxone, còn được biết đến với cái tên narcan, có tác dụng ngăn chặn ảnh hưởng của thuốc phiện và nghịch đảo triệu chứng quá liều. Khi còn là sĩ quan tuần tra, Lance từng mang một liều thuốc này trong xe. Thói nghiện heroin và dùng ma túy quá liều đã tăng lên đáng kể hơn mười năm qua. Narcan có tác dụng rất nhanh, đẩy một kẻ nghiện thực sự vào trạng thái dứt cơn nghiện gần như ngay lập tức. Nếu mẹ anh đã bị tiêm thuốc phiện thì liều thuốc giải này sẽ có hiệu quả trong vài phút.

Nếu Lance đoán sai, vậy thì narcan sẽ không có ảnh hưởng gì tới tình trạng sức khỏe của bà. Nhưng bà sẽ yếu hơn, và họ hẳn sẽ bỏ lỡ mất thời gian quý giá.

Thôi nào.

Tiếng trái tim đang đập của Lance vang vọng trong tai anh. Mồ hôi anh chảy thành giọt xuống lưng, hai nắm đấm cạnh sườn anh buốt lạnh và ẩm ướt. Mọi thứ bên trong anh cuộn xoắn lại thành quả bóng chật cứng trong giây phút chờ đợi. Cái lạnh phủ lên người anh như một tấm chăn, như thể những cảm xúc của anh đang chuẩn bị để đương đầu với điều tồi tệ nhất.

Làm ơn.

Anh tê liệt, tập trung đến nỗi không nhìn thấy Morgan và Hannah trong hành lang.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Morgan nắm chặt cánh tay anh.

Nhưng anh không thể rời mắt khỏi màn hình theo dõi nhịp tim.

Tích tắc.

“Nhịp tim của bà ấy tăng rồi.” Bác sĩ nói. “Vẫn đang tăng.”

Các nhân viên phòng hồi sức tích cực cùng thở phào nhẹ nhõm. Trong mười phút, nhịp tim và huyết áp của bà đã trở lại mức độ bình thường.

Lance thở hắt ra toàn bộ lượng không khí anh vẫn đang giữ trong phổi.

Morgan vòng tay quanh eo lưng anh. “Anh không sao chứ?”

“Ừ.” Anh lấy tay xoa mặt. Nó ướt nhẹp. Anh lau khô nó bằng hai bàn tay.

“Ra tiền sảnh đi.” Morgan dẫn anh ra khỏi phòng.

“Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Anh giải thích.

“Thậm chí tôi còn không rời phòng đi uống cà phê.” Hannah nói. “Các y tá mang thức ăn đến cho tôi. Không ai vào trong phòng của bà ngoại trừ y tá và bác sĩ, và chỉ có y tá mới được phép động vào thuốc.” Đôi mắt cô ấy nheo lại. “Tôi chứng kiến mà.”

“Chắc là dung dịch nước muối sinh lý.” Lance hít vào luồng không khí, hai lá phổi của anh run rẩy. Anh cảm thấy như mình đã sống ba ngày trong mười lăm phút vừa rồi. “Có sự náo động ở hành lang. Anh cần phải gọi cho Stella hoặc Brody. Họ có thể lấy các đoạn băng theo dõi trong bệnh viện.” Anh liếc qua bức tường kính. Các y tá và bác sĩ vẫn tụ tập xung quanh mẹ anh.

“Tôi sẽ gọi cho Brody.” Hannah nói. Cô bước xuống hành lang, cầm điện thoại trong tay.

Bác sĩ bước ra từ phòng bệnh. “Có vẻ bà ấy ổn định rồi.”

“Sự cố này sẽ ảnh hưởng đến mẹ tôi nhiều tới mức nào?” Lance hỏi. Bà đã đứng trước nguy cơ bị tổn thương nội tạng.

“Hiện chúng tôi chưa thể nói được.” Bác sĩ tháo găng tay. “Tôi không biết chuyện này làm sao lại có thể xảy ra được.”

Một người phụ nữ bước qua, bàn tay đưa lên che mặt. Khóc nức nở, bà bước vào căn phòng cạnh phòng mẹ anh.

Ông cụ.

“Trước đấy có một ca trụy tim đúng không?” Lance hỏi.

Bác sĩ nhìn theo ánh mắt anh. “Đúng. Không lâu trước đó. Nhưng ông cụ bệnh cũng đã lâu, vào đây nằm cũng đã vài tuần rồi. Cái chết của ông cụ cũng không sốc lắm.”

“Nhưng các ca trụy tim đều gây hỗn loạn.” Lance nói.

“Chúng là thế mà.” Bác sĩ nói, quay người về phía phòng Jenny. “Xin lỗi.” Ông quay vào phòng bà, kiểm tra các dấu hiệu của sự sống trên màn hình lần nữa.

Gương mặt Morgan trở nên nghiêm trọng. “Một ca trụy tim sẽ là chiêu đánh lạc hướng hiệu quả.”

“Họ nên kiểm tra xem ông cụ có bị tiêm thuốc phiện không.” Lance nói. “Trong trường hợp ông ấy bị giết.”

Hannah quay lại. “Stella sắp đến cùng Brody. Họ sẽ đề nghị cảnh sát bảo vệ cho mẹ anh.”

Nhưng túi nước muối truyền đã bị can thiệp trước khi nó được đưa vào phòng mẹ anh. Kẻ sát nhân này đã giết người bằng đủ mọi cách, siết cổ , treo cổ , dùng súng và hạ độc. Hắn không từ thủ đoạn nào, miễn đạt được mục đích.

“Tôi sẽ gọi cho Sharp thông báo sự việc.” Morgan bước xuống sảnh.

Ai mà biết từ giờ đến lúc mẹ anh tỉnh dậy sẽ là bao lâu? Và nếu bà nhận diện được kẻ đầu độc mình... Lance xua đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu. Anh không thể chịu nổi khả năng não bộ của bà bị hủy hoại lâu dài. Không phải bây giờ. Đêm nay, anh phải giữ mạng sống cho bà.

Brody cùng Stella đến và phụ trách cuộc điều tra. Lance tóm tắt sự việc cho họ. Khi anh mô tả các sự kiện diễn ra, sự tê liệt dần tan đi như bóng mát dưới mặt trời ban trưa, thay vào đó là cơn giận dữ bùng cháy và tinh khiết như ánh nắng giữa mùa đông.

Anh sẽ tìm ra kẻ nào đã làm chuyện này.

Có thể hắn cũng chính là kẻ đã giết cha của Lance. Có thể không. Nhưng Lance biết, dù là kẻ nào làm tổn thương mẹ anh đi chăng nữa, hắn hẳn sẽ mang đến cho anh những câu trả lời.

“Một sĩ quan tuần tra sắp mang hộp đồ nghề xét nghiệm thuốc lên đây.” Stella nói. “Trong vòng năm phút, bọn em có thể nói cho anh biết nước muối truyền có nhiễm độc hay không.”

Lance đi tới đi lui, trong khi viên sĩ quan đến và mở cái hộp có kích thước như một cuốn sổ trong góc phòng của Jenny. Trong khi nhân viên khoa hồi sức tích cực chăm sóc cho mẹ của Lance, viên sĩ quan lựa chọn một cái túi nhỏ từ trong hộp. Anh ta lấy một mẫu nhỏ dung dịch nước muối sinh lý. Thông thường, các sĩ quan cảnh sát cần xét nghiệm nhiều chất nhằm tìm ra sự hiện diện của ma túy. Trong sự nghiệp, không ít lần Lance phải tiến hành các xét nghiệm tại hiện trường kiểu này. Dùng phương pháp này để nhận diện một chất bột trắng ngẫu nhiên tại hiện trường khả quan hơn nhiều so với việc bắt giữ ai đó vì sở hữu cocaine nguyên chất, trong khi thứ bột ấy thực ra là baking soda*.

Trong vòng năm phút, viên sĩ quan ngước mắt lên từ hộp đồ nghề xét nghiệm mini. “Dương tính với thuốc phiện.”

Jenny đã bị đầu độc. Những hai lần.

Công thức hóa học là NaHCO3, được sử dụng rất rộng rãi trong thực phẩm.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh