Morgan dùng tạm bộ đồ quần thun và áo thun rồi thả bước vào bếp. Lance đứng cạnh quầy bếp, đang đập trứng cho vào bát. Anh cầm cái đánh trứng lên rồi bắt đầu khuấy.
Cô bước đến từ đằng sau, choàng tay ôm lấy eo anh. “Em không tin nổi anh lại để Sharp quẳng cái máy pha cà phê đi.”
“Ông ấy bảo cà phê làm tuyến thượng thận của em bị căng. Trà xanh lành hơn nhiều.”
“Em chắc chắn ông ấy đúng, nhưng trà xanh chẳng giúp não em nhận được sự kích thích nó cần.”
Lance đã tuân thủ theo phong cách sống hữu cơ, khô cứng của Sharp. Morgan thì không.
Anh hất đầu về phía tủ. “Anh có bất ngờ cho em đấy.”
Cô mở cửa tủ. Một cái máy pha cà phê hiệu Keurig dùng cho một người nằm trên giá. Trong nỗi thèm khát cà phê, cô hình dung ra một chùm ánh nắng rực rỡ trong tiếng reo ca của các thiên thần.
“Nếu đêm qua em còn chưa nói đủ, em yêu anh.” Cô lấy cái máy xuống khỏi giá.
Anh rướn người sang bên và hôn cô. “Anh cũng yêu em. Em không biết anh yêu em nhiều thế nào đâu.”
“Anh đã chứng tỏ bằng cái máy rồi.” Cô đặt nó lên quầy bếp, điều chỉnh thông số và nhấn nút khởi động. “Còn tốt hơn cả kim cương nhiều.”
“Anh sẽ ghi nhớ điều đó.” Lance đổ trứng vào chảo.
Chuông cửa reo vang.
“Để em.” Morgan bước ra phòng khách và dòm qua ô cửa sổ hẹp bên cạnh cửa. Cô gọi với qua vai khi mở cửa. “Là bác Sharp đấy.”
Sharp đi lướt qua cửa. “Cậu ấy thế nào rồi?”
“Vẫn bền bỉ.” Morgan dẫn ông quay vào nhà bếp. “Tay bác sao rồi?”
“Bác ổn mà.” Nhưng Sharp đang di chuyển gượng ép hơn, cánh tay ép sát người.
“Bác đói không?” Lance hỏi Sharp. “Trứng hữu cơ đấy.”
“Không, cảm ơn.” Sharp lắc đầu. “Bác có tin tốt cho cô cậu đây.”
Nhíu mày, Lance đánh trứng. “Về chuyện gì thế ạ?”
“Bác đã đề nghị Stella và Brody ghé qua nhà mẹ cháu tối qua.” Sharp nói.
“Tại sao ạ?” Lance đổ trứng ra hai cái đĩa. Anh trao một đĩa cho Morgan và cầm dĩa lên.
Sharp rướn người sang quầy bếp. Những quầng thâm hiện lên dưới mắt ông. Rõ ràng ông đã thức cả đêm. “Bởi vì bác không cho rằng bà ấy tự sát.”
Cái dĩa đầy trứng Lance sắp đưa lên miệng chợt khựng lại. “Cháu rất sợ phải hỏi tại sao bác lại nghĩ vậy.”
Sharp giải thích những gì ông cùng Stella và Brody phát hiện tối qua. “Hôm qua, kẻ nào đó đã vào nhà mẹ cháu.”
Morgan không biết mình có nên cảm thấy nhẹ nhõm không? Nếu kẻ nào đó cố gắng giết Jenny, thế chẳng phải tốt hơn là tự bà ấy uống thuốc quá liều sao?
“Bà ấy sẽ không bao giờ cho người lạ vào nhà.” Lance bỏ dĩa xuống, đồ ăn trên đĩa của anh vẫn còn nguyên.
“Bác biết.” Sharp nói. “Brody nói rằng cậu ấy sẽ làm nhanh các xét nghiệm. Cậu ấy còn đề nghị các bác sĩ kiểm tra toàn bộ tủ thuốc của mẹ cháu. Bác sĩ nói còn bao lâu nữa cháu có thể nói chuyện được với bà ấy?”
“Bác sĩ chăm sóc chính ước tính khoảng bốn mươi tám giờ nữa.” Lance nói. “Sáng sớm nay cháu đã nói chuyện với một y tá. Tình hình của bà vẫn chưa có gì thay đổi.”
“Bác mừng vì bà ấy đã ở trong khoa hồi sức tích cực.” Sharp nói. “Các khu vực thường dành cho bệnh nhân quá dễ tiếp cận.”
Morgan cảm thấy làn da mình lạnh buốt. “Không nên để bà ấy một mình.”
“Cháu phải ở bên cạnh bà ấy.” Lance để đĩa lên quầy bếp rồi bước về phía cửa phòng bếp. “Nếu kẻ nào đó âm mưu giết chết bà ấy, thì chắc chắn phải có lý do, cũng tức là chúng sẽ thử lại lần nữa nếu biết vẫn chưa thành công.”
Sharp giơ tay lên ngăn cản, bước đến trước mặt Lance, chắn đường anh. “Bác đã có đề phòng cho mẹ cháu. Bạn gái của Brody, Hannah, đã ở trong khoa hồi sức tích cực, ngồi bên giường bệnh của bà rồi.”
“Hannah Barrett à?” Lance cố gắng đi vòng qua người ông.
“Em gái của Mac.” Morgan nói. “Em tin tưởng cô ấy.”
“Phải. Brody nói Hannah có thể xử lý được.” Sharp đặt một tay lên vai Lance. “Chúng ta cần phải tìm ra kẻ nào đã làm chuyện này. Đó là cách duy nhất để mẹ cháu được an toàn.”
“Bác nói đúng, nhưng giờ chúng ta đi đâu đây?” Lance dụi mắt. “Chẳng điều gì hợp lý cả.”
“Nhưng rõ ràng chúng ta đang khiến kẻ nào đó căng thẳng.” Sharp nêu rõ. “Hãy cùng xem chúng ta có thể chọc tức thêm vài con lửng nữa không. Bác muốn được xem qua lịch sử hoạt động email và nhật ký điện thoại gần đây của mẹ cháu. Bác không thể hình dung ra việc bà ấy chịu mở cửa cho người lạ đâu.”
“Trừ phi chúng ta gọi cho bà trước.” Lance hoàn thiện ý tưởng này. “Cháu vừa trao thông tin đó cho cảnh sát trưởng. Cháu sẽ ghi cho bác mật khẩu đăng nhập vào tài khoản của bà.”
“Em phải thay đồ đã.” Morgan quay lưng bước về phòng ngủ. “Em ước gì chúng ta có thể khẳng định cái chết của Crystal không phải tự sát. Em thích có nhiều bằng chứng hơn chứ không chỉ là trực giác của chúng ta.”
“Đây là lúc cho thấy không làm cảnh sát khiến công việc trở nên khó khăn đấy.” Sharp rời khỏi quầy bếp và đi tới đi lui thành vòng tròn. “Các kết quả pháp y chính thức phải mấy tháng nữa mới có.”
“Chúng ta cần rà lại toàn cảnh một lần nữa để xem có gì mới mẻ không.” Morgan nói.
“Chúng ta đã xem cả rồi.” Sharp lắc đầu. “Thứ chúng ta thực sự cần là ai đó từng chứng kiến nhiều hiện trường án mạng hơn chúng ta. Kinh nghiệm của bác là ta cần một thanh tra toàn năng hơn. Bác mới chỉ thấy vài vụ treo cổ thôi. Nhưng chúng ta có thể tin ai với những bức ảnh chúng ta không nên có? Cháu có cho rằng ông cháu sẽ sẵn lòng giúp đỡ không?’“
“Cháu chắc chắn là thế.” Morgan nói. “Cụ có nhiều kinh nghiệm giải quyết các vụ án mạng hơn cả ba chúng ta gộp lại. Cháu sẽ gọi cho cụ.”
“Gọi trên xe Jeep đi.” Lance nói.
“Cho em hai phút.” Morgan chạy vào phòng ngủ và thay chiếc quần jeans cũ và áo thun cô đã mặc tối qua. Cô chỉ mất một phút nữa để đánh răng.
Cô bước ra khỏi phòng ngủ, Lance chụp lấy chùm chìa khóa từ trên quầy bếp. “Đi thôi.”
“Bác sẽ gặp cháu tại văn phòng...” Sharp nói. “Ông cháu và bác có thể xem xét các bức ảnh.”
“Cháu sẽ gọi cho Abigail để xem sáng nay chúng cháu có thể tới nhà nghỉ Roadside không.” Morgan nói. “Cháu không muốn phải đợi đến tối.”
Họ lái xe quay về nhà Morgan. Ông đồng ý giúp, đúng như Morgan đã dự liệu. Cô thay đồ trong khi Lance chuẩn bị cho ông cụ. Gồng sức bế ông vào rồi lại xuống xe Jeep là một kỳ công, nhưng một giờ sau, Sharp cùng Lance đã khéo léo chỉnh xe lăn của ông qua được ngưỡng cửa Văn phòng Thám tử Sharp.
“Cháu đã gọi cho Abigail Wright chưa?” Sharp hỏi.
“Rồi ạ.” Morgan đáp. “Bà ấy nói chúng cháu cứ đến nhà trọ trước. Bà ấy đã gọi cho viên quản lý và cho phép chúng cháu vào phòng lưu trữ. Bà ấy sẽ gặp chúng cháu tại đó ngay sau khi kết thúc cuộc họp ở câu lạc bộ làm vườn.”
Để lại ông và Sharp ở văn phòng, Lance cùng Morgan thẳng tiến tới nhà nghỉ Roadside.
“Anh đã nghĩ là nơi này không đứng đắn cho lắm.” Anh nói. “Nhưng chỉ là nó không thích hợp với hình ảnh một nhà nghỉ thuộc sở hữu của một quý bà hơi già, người chơi organ tại nhà thờ và làm chủ tịch câu lạc bộ làm vườn địa phương thôi.”
Nhà nghỉ là một dãy các căn phòng có vẻ bẩn thỉu nằm trên một đoạn đường cao tốc ở vùng nông thôn. Không còn tòa nhà nào khác gần đây. Không nghi ngờ gì nữa, vị trí này đảm bảo sự riêng tư cho các vị khách không muốn ai biết họ lui tới đây. Biển hiệu ngoài rìa bãi đỗ xe có dòng chữ CÒN PHÒNG TRỐNG. Văn phòng làm việc nằm ở đầu bên trái.
“Họ cho thuê phòng theo giờ. Chúng ta sẽ cần phải đi tắm sau vụ này đấy.” Morgan nói. “Ít nhất thì em cũng đang ăn mặc xuềnh xoàng.”
“Anh ước gì chúng ta có đồ bảo hộ lao động mà mặc.” Lance đồng tình. “Thậm chí anh còn không dám nghĩ đến chuyện luminol và tia cực tím sẽ hiển thị thế nào trong mấy cái phòng này.”
Họ bước vào phòng làm việc. Một thanh niên có râu cổ rậm rạp đang ngồi trên cái ghế cao phía sau quầy và xem chiếc ti vi nhỏ. Anh ta tụt xuống khỏi ghế khi họ bước vào. “Anh chị muốn thuê phòng ạ?”
“Không.” Morgan lắc đầu. “Abigail nói rằng chúng tôi có thể vào xem phòng lưu trữ. Bà ấy đã gọi trước rồi.”
“Tuyệt.” Anh ta dẫn họ băng qua phòng làm việc vào căn phòng phía sau, mở cánh cửa dẫn vào một căn buồng nhỏ không có cửa sổ. Anh ta bật một công tắc trên tường. Các ngọn đèn trên trần chiếu sáng một không gian bụi bặm toát lên mùi ẩm mốc. Các tủ hồ sơ chật kín xếp thành hàng dọc hết một bức tường. Một cái bàn bị dựng ngược trên một cái bàn khác.
Morgan ấn ngón tay lên mũi, cố ghìm tiếng hắt hơi.
“Các ghi chép cũ đều nằm trong các tủ hồ sơ. Chúng không được sắp xếp ngăn nắp cho lắm, nên chúc anh chị may mắn.” Nói xong, anh ta bỏ đi.
“Em sẽ bắt đầu từ bên trái.” Morgan ném áo khoác lên bàn rồi xắn tay áo len dài lên.
Lance đeo găng tay vào, đưa cho Morgan một đôi. Sau đó, anh bắt đầu với ngăn tủ bên phải. Anh rút một tập hồ sơ và mở nó ra, rồi lại kiểm tra tiếp. Anh lướt qua hai ngăn tủ, liếc qua ngày tháng năm bất kỳ.
Nửa giờ tiếp theo, Morgan đã kiểm tra xong vài ngăn tủ. “Em tìm thấy ghi chép năm 1994 này.”
Cô lục qua dãy các hồ sơ đến một cuốn sổ màu vàng. “Tháng Tám đây rồi.”
Lance bước đến bên cạnh, dòm qua vai cô khi cô lật qua các trang, chỉ chạm vào mép trang giấy. Tùy thuộc vào điều kiện bảo quản, các dấu vân tay có thể vẫn còn trên các bề mặt xốp như giấy, nhiều năm sau khi chạm tay vào. Cô dừng ở ngày mùng Mười tháng Tám. Các mục được viết bằng bút bi xanh.
Ngón tay cô lần tìm trên trang giấy. “Đây rồi.”
Lance đọc đề mục. “Ngài Joshua.”
“Ông ta đặt phòng lúc bảy giờ tối. Một tiếng sau trả phòng.” Morgan bỏ sổ đăng ký này vào một phong bì lớn. Cô ghi trên phong bì tên mình, ngày tháng và nơi tìm ra nó, rồi quay lại với tủ đựng hồ sơ. “Giờ thì xem chúng ta có tìm được mẫu đăng ký của ông ta không.”
Ba mươi phút sau, Lance rút ra một thứ từ ngăn tủ khác. “Thấy rồi.”
Họ cùng nhau xem. “Không có thông tin cá nhân. Không có biển số xe. Ông ta chỉ ghi số nhà ở 123 phố Main, Anytown, NY. Số điện thoại là 123-4567.”
“Nhưng chúng ta biết ông ta đã đến đây.”
Morgan tiến ra cửa sổ xem xét bãi đỗ xe. Một chiếc sedan màu đỏ đỗ trước cửa văn phòng. “Abigail đến rồi.”
“Đi nói chuyện với bà ấy thôi.” Lance đóng ngăn kéo tủ lại. “Em có cầm theo ảnh cha anh để cho Abigail xem không?”
“Em có đây. Anh ổn chứ?” Morgan hỏi. Anh sắp phải tìm hiểu xem liệu cha mình có phải là khách làng chơi hay không.
“Ừ.” Lance mở cửa cho cô. “Nghe này. Anh đã mất cả đời để sùng bái cha mình. Ông ấy cũng chỉ là người thôi. Nếu ông ấy không hoàn hảo thì sao? Ông ấy đã cố gắng hết sức chăm sóc cho mẹ con anh. Anh phải dám đối diện nếu muốn tìm hiểu sự thật.”
Cô siết chặt bàn tay anh trước khi họ bước vào phòng làm việc chính của nhà nghỉ.
Abigail đang ngồi sau máy tính trên bàn làm việc. “Hai người đã tìm thấy thứ mình cần chưa?”
“Tôi nghĩ vậy.” Morgan lấy từ trong túi ra bức ảnh chụp Vic cô lấy từ tấm bảng trắng.
Bên cạnh cô, Lance căng thẳng, anh bước tới cửa sổ nhìn ra bãi đỗ xe.
Morgan chỉ tay vào Vic. “Bà có nhận ra người này là một trong những khách làng chơi của Mary không?”
Abigail liếc nhìn bức ảnh. Bà đặt lên mũi cặp kính đang treo lủng lẳng trên cổ bằng một sợi dây. “Trông ông ta không quen tí nào.”
Morgan có thể cảm nhận được vẻ nhẹ nhõm của Lance cách đó hơn một mét.
“Nhưng tôi biết người này. Ông ta là một trong những khách quen của Mary.” Abigail rướn vào gần hơn và gõ gõ vào bức ảnh. “Đây chính là ngài Joshua.”
Đầu ngón tay của bà chỉ vào mặt của Brian Leed.
Choáng váng, Morgan nhìn trừng trừng bức ảnh.
Chỉ bằng hai bước dài, Lance băng qua phòng. “Bà có chắc không?”
“Chắc chứ.” Abigail đáp. “Ông ta lái chiếc Pontiac Trans Am màu đen. Ông ta từng cố gắng giấu nó đằng sau căn nhà, nhưng tiếng động cơ của nó to tướng. Khi ông ta rời khỏi bãi đỗ xe, sỏi trên mặt đường bắn tung tóe khắp nơi.”
Morgan bắt gặp ánh mắt Lance. Trông anh cũng bị sốc như cô.
Brian Leed chính là ngài Joshua.
“Cảm ơn bà.” Morgan cầm lên chiếc phong bì có đựng sổ đăng ký. “Nếu chúng tôi mang cuốn sổ đăng ký này theo thì có sao không? Chúng tôi sẽ trả lại sau.”
Xét đến chuyện kẻ sát nhân đang bám sát gót họ trong cuộc điều tra này, Morgan không muốn bỏ lại cuốn sổ đăng ký. Đích thân cô sẽ trao nó cho cảnh sát trưởng.
Abigail gật đầu. “Tất nhiên rồi.”
Morgan xoay người tiến ra cửa, rồi quay lại. Tiết lộ về Brian khiến cô suýt quên mất chuyện chồng cũ của Crystal. “Lần cuối cùng bà trông thấy Warren Fox là khi nào?”
Abigail bỏ kính xuống. “Khoảng hai tuần trước, gã còn lượn lờ ở đây, đang quấy rầy Crystal. Gã ta muốn quay lại với bà ấy.”
Thế mà gã ta xoen xoét rằng mình chưa gặp Crystal đã mấy tháng rồi. Có ai trong vụ này nói thật không vậy?
“Làm ơn bảo trọng đấy, bà Abigail.” Morgan nói. “Những người có thông tin liên quan đến vụ này đều có khả năng gặp rắc rối.”
Abigail cúi xuống dưới quầy, lôi ra một khẩu súng săn. “Cảm ơn vì đã quan tâm, cô gái ạ. Chắc chắn tôi sẽ cẩn thận hơn nữa.”
Morgan đi theo Lance ra ngoài, trèo vào xe Jeep.
Một ngón tay Lance gõ lên vô lăng. “Có vẻ như ai cũng thích nói dối. Chẳng phải Brian Leed có chiếc xe thể thao đang phủ bạt trong gara sao?”
“Đúng rồi.” Morgan đáp. “Brian Leed là ngài Joshua. Ông ta là khách quen của Mary. Ông ta đã ở bên cô ấy vào cái đêm cha anh mất tích.”
Lance khởi động xe. “Và cũng đêm đó, Mary có thể đã bị giết. Đến lúc phải ghé thăm Brian lần nữa rồi.”