Lance gửi các tin nhắn cho Brody và Sharp.
“Anh không sao chứ?” Morgan chìa tay qua.
Anh nắm lấy tay cô. Trong một thế giới bất ổn, đầy dối trá và phản bội, những gì cô dành cho anh là thuần khiết nhất. Anh đúng là kẻ điên rồ khi từng muốn trốn chạy khỏi tình yêu của cô.
Cô ấy yêu mình.
Khi tất cả chuyện này kết thúc, anh sẽ giải quyết vấn đề đó. Còn bây giờ, anh phải tiếp tục bơi về phía trước và không để mình bị chìm.
“Không. Có. Mà anh cũng không biết nữa.” Anh thành thật đáp.
“Anh có vẻ tức giận.”
“Anh tức thật mà.” Quai hàm anh nghiến chặt, răng hàm anh có thể cắn vỡ cả quả hồ đào. “Cha anh thì đang mất tích, nhưng tất cả mọi người lại chỉ biết bo bo giữ thân mình, nói dối cảnh sát và có khả năng cản trở cuộc điều tra.”
"Em biết.” Morgan nói. “Nhưng anh sẽ chẳng thu được thông tin nào từ Stan nếu anh cứ thể hiện thái độ thù địch như thế.”
“Tóm chân ông ta ném ra ngoài cửa sổ thì sao? Có thể thuyết phục ông ta hợp tác đấy.”
Morgan siết chặt các ngón tay anh. “Kế hoạch B nhé. Kế hoạch A là ép ông ta nói mà không dùng vũ lực.”
Nhưng nếu Stan có liên quan đến việc cha anh mất tích hay âm mưu giết chết mẹ anh thì sao...
“Anh sẽ không lôi em vào bất kỳ nguy hiểm nào.” Anh nói. “Anh quá yêu các cô công chúa của em nên không thể đặt mẹ của chúng vào nguy hiểm. Gọi cho Stan đi, bảo chúng ta sẽ gặp ông ta tại một nơi công cộng nào đó.”
Một tụ điểm công cộng cũng sẽ ngăn cản Lance đánh đập ông ta ngay tại chỗ.
Morgan gọi vào di động của Stan. Cô bật loa ngoài. “Chào ông Adams. Lance Kruger và tôi có thêm vài câu hỏi cho ông. Tối nay ông có thời gian không ạ?”
“Không hẳn.” Stan đáp, nói vắn tắt. Những giọng nói khác và âm thanh các hoạt động xung quanh lọt vào điện thoại. “Tối nay công ty tôi đang phải giải quyết một rắc rối. Đợi đến sáng mai được không?”
“Tôi rất tiếc...” Morgan nói. “Chuyện rất quan trọng.”
“Được thôi.” Stan nói. “Nhưng hai người sẽ phải đến văn phòng tôi.” Ông ta ngắt máy mà không chào tạm biệt.
Morgan lái ra khỏi bãi đỗ xe bệnh viện. Cô tắt điện thoại rồi trao nó cho Lance. “Có tin nhắn của Stella. Anh đọc được không?”
Anh nhập mật khẩu của cô rồi đọc tin nhắn. “Stella nhắn là HAI NGƯỜI ĐI ĐÂU THẾ? Em có muốn trả lời em ấy không?”
“Không.” Morgan thở dài. “Anh đã kể cho Brody về thứ ông em tìm thấy. Em ấy sẽ biết chúng mình đang đi đâu.”
Vài phút sau, điện thoại kêu bíp báo có cuộc gọi đến.
Lance đọc tên người gọi trên điện thoại Morgan. “Em gái em này.”
“Đừng trả lời.” Morgan nói. “Trong khi em ấy và Brody đang tiếp nhận vụ của mẹ anh, em ấy có quyền ra lệnh cho chúng ta không được quấy rầy Stan.”
Anh bỏ điện thoại xuống. “Anh xin lỗi nếu chuyện này khiến em và em gái căng thẳng.”
“Không phải lần đầu tiên đâu.” Morgan rẽ trái vào đường chính. “Anh nói cho Sharp biết chúng ta đi đâu chưa?”
“Gửi ông ấy tin nhắn chi tiết rồi.”
“Miễn là còn có người biết.”
Công ty kế toán nằm trong một tòa nhà văn phòng cao năm tầng, thực ra đây đã được tính là tòa nhà cao tầng ở vùng nông thôn này. Lance cùng Morgan bước vào hành lang, đi thang máy lên tầng bốn. Công ty rất nhỏ, với hai kế toán viên lâu năm, hai kế toán viên mới vào nghề và một vài nhân viên hành chính, tuy nhiên, văn phòng của họ chiếm trọn tầng bốn. Mấy chữ cái cỡ lớn bằng bạc làm nổi bật cái tên ADAMS & BOOKER trên bức tường đối diện hệ thống thang máy. Trong khu tiếp tân màu xanh xám buồn tẻ, Morgan trình danh thiếp cho người phụ nữ tóc nâu tuổi trung niên ngồi sau bàn. “Chúng tôi đến gặp ngài Adams.”
Phía sau nhân viên tiếp tân, mọi người đi lại nhộn nhịp.
“Ông ấy có đang đợi mọi người không?” Bà ta hỏi.
“Có.” Morgan mỉm cười.
Lance không cố gắng bắt chước cô. Anh không có khả năng trưng ra bộ mặt thân thiện. Anh ngả người về sau, cố hết sức tỏ ra vô hại.
Nhưng cái liếc mắt cảnh giác của nhân viên tiếp tân cho thấy anh không thành công.
Bà ta chỉ về phía hành lang. “Cửa thứ hai bên trái.”
Morgan bước lên trước Lance. Cô liếc mắt nhìn lại anh đầy lo lắng, như thể anh sắp làm điều gì đấy bạo lực đến nơi. Lance sẽ không làm thế, ngay cả cho dù anh thích làm thế đi chăng nữa. Anh muốn những câu trả lời.
Anh muốn người đàn ông làm tổn thương mẹ anh bị bắt.
Anh muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cha anh.
Anh muốn công lý.
Cửa văn phòng của Stan mở ra. Lance đóng cửa lại sau lưng mình. Trong bộ quần áo kaki cài kín cổ, trông Stan như thể sắp đi chơi gôn. Ông ta ngước mắt lên khỏi máy tính khi họ bước vào, đứng dậy chìa tay qua bàn. Morgan cùng Lance bắt tay ông ta, ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện bàn làm việc.
“Cảm ơn ông đã gặp chúng tôi sau thông báo ngắn ngủi như thế?’ Morgan bắt đầu.
“Cô đã nói có mấy câu hỏi bổ sung.” Stan ngồi lại xuống ghế. “Tôi không có nhiều thời gian.”
“Tôi hy vọng là không có chuyện gì nghiêm trọng.” Morgan nói.
“Không.” Ông ta phủi tay xem như chuyện nhỏ. “Chỉ là đề nghị vào phút chót của một khách hàng thôi.”
“Cách các ông xoay xở để giúp đỡ ông ta thật đáng quý.”
“Một trong những khách sộp mà.” Stan giải thích. “Những chuyện thế này xảy ra suốt.”
Cuộc nói chuyện phiếm này đang khiến Lance nóng mắt. Anh rướn người về phía trước, chống hai cánh tay trên đầu gối, tập trung toàn bộ sự chú ý vào gương mặt Stan. “Đêm qua mẹ tôi đã dùng thuốc quá liều.”
“Ôi không!” Đầu Stan ngả về phía sau. “Tôi rất tiếc. Bà ấy có...?”
“Vẫn chưa chắc chắn.” Lance đáp. “Tuần này ông có nói chuyện với bà ấy không?”
Bàn tay Stan hạ xuống miếng lót bàn. Ông ta nghịch nghịch một cái kẹp giấy, xoay tròn nó giữa các ngón tay. “Hôm qua tôi có gọi cho bà ấy.”
“Ông không hề ghé qua gặp bà ấy à?” Lance hỏi.
Stan lắc đầu. “Không. Tôi có đề nghị nhưng bà ấy nói mình không tiếp khách.”
Ít nhất thì điều này đúng. Nhưng làm sao Lance còn có thể tin một lời nào của Stan nữa? Anh đã từng bắt quả tang ông ta nói dối.
“Tại sao ông gọi cho bà ấy?” Morgan hỏi.
“Sau khi chúng ta nói chuyện, tôi cảm thấy có lỗi.” Stan ngắm nhìn cái kẹp giấy quay tròn. “Tôi là bạn của cha cậu, nhưng lại khiến ông ấy thất vọng. Tôi không chăm sóc được gia đình ông ấy. Tôi không để mắt đến cậu. Tôi không đảm bảo được rằng mẹ cậu không sao.”
“Đêm đó ông đã ở đâu?” Lance khó khăn bật ra câu hỏi qua cổ họng nghẹn ứ.
“Tôi đã nói rồi. Tôi ở sân bóng với Brian.” Stan liếm môi. Ông ta xoay xoay cái kẹp giấy thành những vòng tròn căng thẳng.
Bộ kaki của ông ta chắc hẳn đang nóng cháy rồi.
Căng thẳng dâng lên trong lồng ngực Lance, anh cố gắng kiềm chế cơn thôi thúc muốn chồm qua bàn, dùng chính tay mình chộp cổ Stan.
“Thú vị đấy...” Morgan chuyển sang giọng kiểm tra chéo. “Bởi vì chúng tôi biết rằng Brian đã nói dối về đêm đó. Thế nên, ông ta không ở cùng ông.”
Stan đánh rơi cái kẹp giấy, nhưng vẫn im lặng.
“Tại sao ông nói dối cảnh sát?” Morgan hỏi.
Stan ngẫm nghĩ câu hỏi của cô trong vài giây, các ngón tay ông ta lần mò cái kẹp giấy trên miếng lót bàn. Phải chăng ông ta đang quyết định nên nói thật hay lại cẩn thận nghĩ ra câu nói dối khác?
Làm sao họ biết được đây? Lance ngồi thẳng lại, hai tay đặt trên tay vịn ghế, khiến chúng bận rộn nhằm kiềm chế ham muốn túm cổ Stan.
Ơn trời, Morgan ở đây. Cô ấy sẽ kiềm chế anh.
“Bởi vì Brian đã đề nghị tôi...” Stan thừa nhận, giọng ông ta chuyển sang khinh bỉ. “Tôi cho rằng hai người biết ông ấy đã ở đâu.”
“Cùng Mary Fox.” Morgan gật đầu.
“Ông ấy không muốn Natalie tìm hiểu về Mary.” Stan đánh rơi cái kẹp giấy, vỗ hai tay vào nhau và đặt tay lên miếng lót bàn. “Hai người phải hiểu. Vào thời đó, làm gì có tội phạm giết người đâu. Brian chẳng hiểu tại sao ông ấy lại phải hủy hoại cuộc hôn nhân của mình mà chả vì cái gì.”
“Cha tôi mà là “chẳng vì cái gì” ư?” Lance hỏi.
Stan nhăn nhó. “Ý tôi không phải thế. Mà là chúng tôi không nghĩ rằng có chuyện gì sẽ xảy ra với ông ấy. Ông ấy đã phải chịu rất nhiều sức ép. Chúng tôi cho rằng cha cậu chỉ muốn đi đâu đó nghỉ xả hơi vài ngày. Vic là một người bạn tốt.”
“Không đủ tốt đối với ông và Brian nên hai người đã nói dối cảnh sát.” Lance nói.
“Ông đã bao che cho Brian để ông ta có thể lừa dối vợ mình.” Morgan nói rõ.
Stan vùi đầu vào hai bàn tay. “Tôi không tranh luận chuyện đó, nhưng cuộc hôn nhân của Brian là chuyện của ông ấy, chả dính dáng gì đến tôi. Tôi không nghĩ chuyện ấy thì liên quan gì đến cha cậu.”
“Còn sau đó?” Lance cảm nhận được vị đắng trong miệng. “Khi cha tôi không bao giờ trở về nữa?”
Hai vai Stan trũng xuống. “Một khi đã kể chuyện cho cảnh sát, chúng tôi không thể thay đổi được nữa. Tôi không biết Vic đã ở đâu. Tôi chỉ biết Brian đã ở đâu và ở cùng ai vào đêm hôm đó. Vào thời ấy, chẳng có mối liên kết nào giữa cha cậu với Mary hết.” Ông ta nâng cằm lên và bắt gặp ánh mắt Lance. “Tôi rất tiếc.”
Quá ít ỏi, quá muộn màng .
“Chiều hôm nay, ông đã ở đâu?” Morgan hỏi.
“Tôi ở đây, cả ngày trời.” Stan ra hiệu về phía cánh cửa đóng kín. “Nhân viên lễ tân có thể làm chứng cho tôi.”
“Vậy vào đêm cha tôi mất tích, ông đã ở đâu?” Lance hỏi.
“Ở nhà. Một mình.” Ánh mắt Stan lảng đi chỗ khác trong một giây. Mồ hôi đọng thành giọt trên môi.
Dối trá.
“Đó là việc tốt nhất ông có thể làm à?” Các ngón tay Lance co lại quanh hai tay vịn ghế.
“Chúng tôi hiểu tại sao Brian nói dối...” Morgan nói. “Nhưng tôi nghiêm túc nghi ngờ chuyện ông khai man với cảnh sát chỉ nhằm cứu người bạn không bị vợ phát hiện ăn nằm với gái điếm. Chúng tôi khẳng định rằng ông không phải là người bạn trung thành nhất. Nếu ông nói dối cảnh sát, thì tối hôm đó ông còn có một âm mưu khác nữa.”
Stan bặm môi lại, như thể ông ta sẽ không nói thêm lời nào nữa.
“Tối hôm đó, ông có gặp Brian và Mary không?” Lance hỏi.
Không trả lời.
“Ông có đến quán PJ không?” Lance thúc ép.
“Tôi không còn gì để nói nữa.” Stan ra hiệu về phía cánh cửa. “Làm ơn đi đi. Đừng quay lại nữa.”
“Chúng tôi sẽ không đi.” Lance đứng dậy. “Người tiếp theo nói chuyện với ông sẽ là cảnh sát trưởng.”
Lance nôn nóng muốn kích động cảnh sát trưởng tấn công Stan.
Morgan nắm tay anh kéo ra cửa. Lance không còn nhớ làm sao anh ra được đến thang máy hoặc bước qua hành lang nữa. Điều tiếp theo anh biết là không khí lạnh đang táp vào mặt mình.
“Ông ta đang nói dối.” Lance tiến thẳng ra xe Jeep. “Ông ta không ở nhà một mình.”
“Có thể là vậy.” Morgan đồng tình. “Stan đang làm cái gì khiến ông ta có can đảm nói dối cảnh sát nhỉ? Và làm sao chúng ta tìm ra khi đã hai mươi ba năm trôi qua rồi?”
“Lúc đó ông ta chưa kết hôn, thế nên không cần phải giấu giếm nhân tình.” Lance đặt tay lên tay nắm cửa xe Jeep. “Có thể ông ta ở cùng một phụ nữ đã có chồng.”
“Có thể, nhưng chừng ấy năm rồi, ông ta vẫn còn nói dối để làm gì?” Morgan hỏi. “Theo em, ông ta đang làm chuyện gì đó bất hợp pháp, một chuyện gì đó cố thể vẫn còn ảnh hưởng đến cuộc đời ông ta nếu để lộ ra.”