Hôm sau, Lance đứng trên bãi cỏ phía sau cái chòi săn bắn nhỏ của cảnh sát trưởng King. Bên cạnh, Morgan nắm tay anh. Hôm nay trời trong xanh và rực rỡ. Mặt trời chiếu sáng hồ nước và sưởi ấm đỉnh đầu. Sau khi hoàn thành công việc của mình và rất lanh lợi trong vòng ba mươi phút sau khi được đưa đến hiện trường, con chó phát hiện xác chết ngồi trên mặt cỏ, trong khi nhóm pháp y cảnh sát tiểu bang đào bới cẩn thận từng nắm đất dưới bãi cỏ. Cái hố sâu khoảng một mét và họ vẫn không ngừng đào sâu hơn nữa.
Morgan đã làm một vòng xem xét bên trong cái chòi. Cô không thấy thi thể của cảnh sát trưởng, nhưng vết máu trên tường là quá đủ để khiến cô tin rằng hắn đã chết.
Rằng tất cả đã kết thúc.
Thực ra là gần như thế.
Họ vẫn không biết Vic ở đâu hoặc tại sao ông ấy bị giết.
Morgan run rẩy, kéo khóa chiếc áo khoác dài có mũ lông lên đến cằm.
Stella và Brody bước ngang qua bãi cỏ đến chỗ họ.
Brody nhìn chằm chằm ra phía hồ. “Đúng là kiểu tự sát điển hình của King khiến chúng ta hoàn toàn chẳng biết gì cả. Không thư tuyệt mệnh, không giải thích, chẳng có cái quái gì cả.”
“Tôi không bao giờ ngờ được King đứng sau mọi thứ.” Lance nói. “Nhưng giờ đây khi nghĩ về chuyện này, nó hoàn toàn hợp lý. Hắn đã tiếp cận tất cả mọi nhân chứng. Hắn chỉ giết những ai có thể kết nối hắn với Mary. Tôi phải cho rằng Crystal chính là người Mary đã gọi đến từ đồn cảnh sát đêm hôm đó. Thế nên bà ấy biết Mary đã bị bắt.”
“Và P. J. cũng biết rằng King đã bắt giữ Mary.” Stella nói.
“Bọn em đã thu xếp phái một viên thám tử địa phương ở Florida thẩm vấn Owen Walsh. Khi ông ta đến, viên thám tử đã ngồi sẵn trong phòng...” Stella cho biết. “Viên thám tử này đã thuyết phục được Owen chịu nói ra.”
Lance cứng người lại. Các xương sườn của anh lại đau nhức nhối. Mảnh ghép cuối cùng còn thiếu trong câu đố sắp sửa xuất hiện.
“Owen đang sắp chết vì ung thư dạ dày. Dường như ông ta thấy rất thanh thản khi được thú nhận.” Stella quay sang Lance. “Owen đã xác nhận câu chuyện mà nhân viên lao công kể với Sharp, rằng Owen và King đã đánh đập Lou Ford. Ford đã chết phía sau văn phòng Cảnh sát trưởng.” Cô hít một hơi thật sâu. “Phần câu chuyện này được lấy từ một nguồn tin khác. King kể với Owen chuyện đã xảy ra, hắn gọi về từ hồ Grey, đề nghị Owen ra đấy đón hắn. King chở Mary đến một trạm dừng tại Scarlet Falls, âm mưu muốn hạ sát, tuy nhiên, cô ấy đã chạy thoát khỏi hắn. Cha cậu đang lái xe dọc tuyến đường ấy, ông trông thấy cô gái đang chạy trốn nên đã dừng lại giúp đỡ. King giết chết ông ấy, chôn ông ấy ở đây, sau đó dìm chiếc xe có Mary nằm trong cốp xuống lòng hồ. Hắn gọi Owen đến đón hắn về trên con đường gần hồ Grey, Owen đưa hắn quay về xe của hắn đỗ tại trạm dừng.”
Thật đơn giản. Chỉ vài câu thôi đã tóm tắt xong cái chết của cha anh. Nghe có vẻ như không đúng. Nhưng tất cả các mảnh ghép đều khớp với nhau đến hoàn hảo.
Sự khó tin và nỗi tức giận chậm rãi cuộn lên trong bụng Lance. Suốt vài tháng qua, họ đã cùng hợp tác với Cảnh sát trưởng qua vài vụ án. King đã đối mặt với Lance không biết bao nhiêu lần mà không hề cảm thấy tội lỗi. Loại người kiểu gì không biết? Một kẻ tâm thần. Không có sự đồng cảm. Không thương xót. King chẳng hề thấy tội lỗi gì vì hắn nào có cảm xúc gì đâu.
Lance quay sang, liếc nhìn mặt hồ lấp lánh. Cuối cùng, anh cũng đang đến gần hơn với những gì mình đã tìm kiếm suốt mấy chục năm, nhưng giờ, khi biết được sự thật rồi, dường như anh không thể xử lý chúng một cách thật mạch lạc.
Anh đứng sát gần vào Morgan. Anh có thời gian và anh có cô. Phần còn lại, tới đâu hay tới đó.
Stella quay sang Morgan. “Chị biết Tyler Green không bao giờ rình mò chị đúng không?”
“Đúng thế.” Morgan nói. “Thời điểm những bức ảnh được đặt dưới hiên nhà hàng xóm của chị thì hắn đang ở tù.”
“Chị sẽ không bao giờ đoán được bọn em tìm thấy gì trong căn chòi của King đâu. Một chai phun thuốc diệt ong bắp cày cỡ nhỏ và một thùng chứa khoảng bốn lít máu bò trống rỗng, cảnh sát trưởng đã dùng chính máu mình làm mồi câu cá. Hắn còn cả một tủ lạnh bảo quản máu mình.” Stella lắc đầu.
“Tại sao cảnh sát trưởng lại đâm xịt lốp xe em và đổ máu vào trong xe em?” Lance hỏi. “Ngoài việc ai cũng biết rằng hắn là kẻ sát nhân máu lạnh ra, mọi thứ khác hắn đã làm đều có lý do cụ thể, nhưng những hành động này dường như chỉ đơn thuần thể hiện sự ghê tởm... gần như là thù hằn vậy.”
Gương mặt Morgan buồn bã. “Em chỉ nghĩ ra được một lý do duy nhất. Hắn ta giận dữ khi em cho tay Trợ lý công tố biết rằng hắn đã ép Eric ngụy tạo lời khai.”
“Bản ngã của hắn không cho phép hắn bị phụ nữ qua mặt.” Lance nói.
Morgan lắc đầu. “Thế mà hắn lúc nào cũng tỏ vẻ yêu quý em.”
Lance thở dài. “King rõ ràng là một kẻ tâm thần. Chúng sao chép những cảm xúc của người khác. Chúng là những kẻ rất lôi cuốn, thậm chí là quyến rũ.” Anh nghĩ đến hành động lịch thiệp của cảnh sát trưởng với mẹ anh. “Hắn đang cho em thấy hành vi mà hắn nghĩ rằng nhờ thế sẽ không ai có thể nhận ra hắn.”
“Đó chính xác là cách Ted Bundy thuyết phục các thiếu nữ tin tưởng mình.” Morgan đồng ý.
“Còn hơn thế nữa.” Stella nói. “Cuốn băng an ninh bệnh viện cho thấy một người cao lớn mặc đồ jeans và đội mũ bóng chày ngoài cửa phòng bệnh của mẹ anh, Lance ạ. Người này liên tục đưa tay che mặt hoặc tránh xa máy quay, nhưng đó có thể chính là hắn. Và cái đêm bà ấy bị đầu độc trong khoa hồi sức tích cực, bọn em có được đoạn video quay một người mà bọn em tin là hắn giả làm nhân viên dọn dẹp vệ sinh. Hắn bước vào căn phòng bên cạnh phòng mẹ anh và chờ cho tiếng chuông báo động của phòng ông cụ vang lên. Sau đó, lợi dụng tình cảnh hỗn loạn, có vẻ như hắn đã tiêm cái gì đó vào túi đựng nước muối sinh lý bên ngoài phòng mẹ anh. Hắn đã nghiên cứu loại thuốc mẹ anh dùng trên máy vi tính ở nhà. Hắn có điều kiện được tiếp cận với heroin và các loại súng bị tịch thu.”
Các đơn vị cảnh sát và các bác sĩ pháp y đều bận rộn, nhưng rồi sở cảnh sát Scarlet Falls, cảnh sát tiểu bang và các nguồn lực của hạt, tất cả đều xắn tay vào việc.
“Hắn đã lên kế hoạch mọi thứ.” Lance cảm thấy tê liệt. Làm sao một người có thể giết nhiều người như thế chỉ nhằm che đậy một sai lầm cơ chứ?
Những kẻ tâm thần chỉ nghĩ đến nhu cầu của chúng và làm sao để điều khiển người khác giúp chúng thỏa mãn nhu cầu.
“Chúng tôi tìm thấy một thứ.” Một trong các nhân viên pháp y gọi to.
Lance tiến đến chỗ cái hố, nhưng Morgan đặt tay lên cánh tay anh và ghìm anh lại.
“Để Stella và Brody đi trước đi.” Cô nói. “Có thể anh không muốn thấy đâu.”
Anh mỉm cười với cô. “Anh cần phải thấy điều này, cũng tương tự như em cần phải thấy được thứ nằm bên trong cái chòi của King vậy.”
Bàn tay cô trên cánh tay anh càng siết chặt hơn.
“Là một sọ người.” Ai đó hét lên.
Lance liếc nhìn về phía cái hố. Hộp sọ nhìn lại anh trừng trừng từ phía dưới đất. Nỗi đau đớn tràn qua người anh như thác lũ. Đang nằm dưới đáy hố kia chính là cha anh. Ngay cả khi đang đứng bên ngoài nấm mồ, Lance vẫn có thể nhìn thấy vết nứt gần mắt. Chấn thương do bị đánh bằng vật cùn. Cái dùi cui của King chăng?
Lance nuốt khan, lùi lại để nguyên cho nhóm chuyên gia làm việc. Anh đã đợi chờ suốt hai mươi ba năm. Đợi thêm hai tiếng nữa cũng đâu có sao?
“Ngồi xuống đi anh!” Morgan kéo anh đến một chiếc ghế tạo thành từ khúc gỗ được xẻ ra, hướng về phía hồ nước.
Anh để mặc cô dẫn anh ngồi xuống.
Nhưng anh không phải đợi lâu.
Một tiếng sau, Stella bước đến cùng túi đựng bằng chứng làm bằng nhựa trong suốt. Bên trong là chiếc nhẫn cưới bằng bạc của người đàn ông. Stella chỉ tay vào mặt trong của chiếc nhẫn.
MÃI MÃI JENNY & VIC.
“Cảm ơn nhiều!” Lance nói, giọng anh khô khốc.
Stella trả nhẫn lại cho nhóm pháp y, rồi quay lại với Morgan và Lance. Sẽ cần thời gian để nhận diện chính thức, nhưng Lance biết đó chính là cha anh. Anh đã tìm thấy cha mình. Victor Kruger không hề bỏ rơi gia đình ông ấy. Ông ấy đã dừng lại để giúp đỡ một phụ nữ đang gặp nguy khốn và bị giết chết chỉ vì điều đó.
Mẹ anh đã đúng suốt thời gian qua. Cha anh là một người tốt.
Các cảm xúc hỗn loạn dâng đầy trong lồng ngực Lance. Quá nhiều đến nỗi không thể phân loại nổi. Anh liên tục hít vào thở ra, khiến các xương sườn lại nhức nhối khi thuốc giảm đau hết tác dụng.
“Anh sao rồi?” Morgan nắm lấy tay anh. Cô đang đi đôi găng tay dày, nhưng cái siết chặt của bàn tay cô khiến anh thấy vững chãi.
“Anh khỏe. Ngay khi chúng ta tới đây, anh đã biết đây chính là nơi đó.” Anh không nhìn vào mặt nước đang gợn sóng.
Đôi mắt to màu xanh của Morgan chan chứa sự quan tâm. “Anh không sao chứ?”
“Anh không sao.” Ẩn dưới nỗi buồn đang quẩn quanh trái tim mình, anh cảm nhận được sự tĩnh lặng mới xuất hiện, như thể anh đang trong chuyến bay náo động, bất ngờ tìm thấy sự bình yên.
Morgan siết chặt bàn tay anh.
“Bây giờ anh phải gặp mẹ.” Anh nói.
Sáng nay Jenny đã tỉnh dậy, lảo đảo, tâm trạng không mấy dễ chịu và khiếp sợ khi thấy mình đang ở bệnh viện. Nhưng Lance đã đến khoa hồi sức tích cực, điều đó đã khiến bà bình tĩnh lại. Bà rồi sẽ ổn thôi, ít nhất là về mặt thể chất. Ai mà biết biến cố ấy đã để lại những vết sẹo tinh thần ra sao cho bà? Nhưng nếu có một điều mà Lance đã học được, thì đó chính là họ sẽ lần lượt đối mặt với từng thảm họa một. Bà ấy sẽ sống tiếp. Phần còn lại, họ sẽ giải quyết sau.
“Em sẽ đi với anh.” Morgan đứng dậy. “Em biết anh lo lắng về chuyện đưa bà về nhà, nhưng em muốn anh hiểu rằng em ở đây để giúp anh. Em yêu quý mẹ anh.”
“Cảm ơn em!”
“Gia đình để làm gì cơ chứ.”
Anh không tranh luận. Anh muốn cô ở bên cạnh anh.
“Brody và em sẽ làm cái đuôi.” Stella nói. “Bọn em cần mẹ anh trả lời vài câu hỏi nếu bà ấy sẵn sàng.”
“Anh không biết bà ấy sẽ hợp tác được bao nhiêu.” Lance cảnh báo, tiến về phía xe Jeep.
“Em hiểu rồi. Sức bà ấy chịu được đến đâu thì cứ cho bọn em biết.” Stella vẫy tay gọi Brody, anh liền băng qua bãi cỏ, tiến về phía họ. “Hiện trường này giờ thuộc về cảnh sát tiểu bang rồi. Họ không cần chúng ta ở đây nữa.”
“Anh muốn ghé qua nhà mẹ và mang máy tính đến cho bà.” Lance nói với Morgan. “Bà sẽ cảm thấy tốt hơn nếu có việc gì đấy để làm.”
Họ rời khỏi hiện trường, ghé qua nhà Jenny, sau đó cùng đến bệnh viện.
Trước sự ngạc nhiên của Lance, mẹ anh đã ra khỏi khoa hồi sức tích cực và đang nằm trong phòng bệnh bình thường. Lance bước vào đầu tiên, tiếp theo là Morgan theo sát gót anh.
Bà ngồi dậy, vươn tay ra nắm lấy tay anh. Nắm bàn tay mẹ trong tay mình, anh ngồi xuống mép giường. Morgan đứng bên cạnh anh.
Mẹ anh nheo mắt nhìn anh. Mắt bà hơi mờ một chút. “Mặt con làm sao thế kia?”
Rõ ràng, bà không hề nhớ sáng hôm ấy anh đã ghé qua. Giọng bà líu nhíu, như thể bà đang chịu ảnh hưởng nhẹ của thuốc an thần. Có lẽ thế là tốt nhất. Bà đã trải qua quá nhiều những cơn khủng hoảng, đủ khiến ngay cả người khỏe mạnh nhất cũng choáng váng.
“Chỉ là mấy vết xước thôi ạ. Nhưng con có mấy tin tức cho mẹ đây.” Anh kể cho bà nghe vài điều cơ bản về chuyện xảy ra với cảnh sát trưởng, không bao gồm chi tiết King đã nỗ lực giết chết anh và Morgan.
Bà chẳng cần phải biết hết mọi chuyện.
“Họ đã tìm thấy cha.” Lance kể cho bà nghe họ đã tìm thấy gì gần cái chòi đi săn của cảnh sát trưởng.
Khi anh kể xong, bà dường như... cảm thấy nhẹ nhõm. “Mẹ biết mà. Mẹ biết ông ấy không bỏ rơi mẹ con mình đâu.”
“Mẹ đã đúng.”
Mẹ anh khịt mũi. “Giờ chúng ta có thể cho ông ấy yên nghỉ rồi.”
Và để những hồi ức về ông ấy không bị vấy bẩn. Cho đến lúc này, Lance đã không nhận ra rằng việc bảo vệ thanh danh cho cha mình lại quan trọng đến thế.
“Ở đây mẹ thấy sao rồi?” Lance hỏi.
Đôi mắt mẹ anh rưng rưng nước. “Mẹ muốn về nhà. Bác sĩ nghĩ rằng mai hoặc ngày kia mẹ có thể về nhà.” Bà liếm môi. “Mẹ không thích ở đây. Hôm nay mẹ muốn về nhà.”
“Con biết.” Lance vỗ nhẹ cánh tay bà. “Mà mẹ có sẵn sàng trả lời vài câu hỏi của cảnh sát không?”
“Mẹ không biết nữa.” Mẹ anh rút tay ra và cấu vào lớp da.
Lance lại nắm lấy bàn tay bà, giữ nó chắc chắn giữa hai lòng bàn tay anh. “Nếu mẹ chưa sẵn sàng thì cũng không sao cả. Kẻ chịu trách nhiệm đã chết rồi. Việc làm rõ mấy cái nút thắt trong cuộc điều tra có thể thong thả mà.”
“Mẹ có thể cố?’ Bà chật vật ngồi dậy. “Cho mẹ xin ít nước được không?”
“Được ạ.” Lance nâng đầu giường lên rồi đưa cốc nước lên môi mẹ anh. Tiếp theo, anh gật đầu với Morgan, cô bước ra ngoài, đến chỗ tiền sảnh, một phút sau, cô quay lại cùng Stella. Brody đứng ở ngưỡng cửa, trong tầm nghe nhưng không vây quanh mẹ của Lance. Morgan giới thiệu em gái cô.
“Khi bác bị bệnh, ai đã đến thăm bác ạ?” Stella hỏi.
“Cảnh sát trưởng King đến hỏi tôi thêm vài câu về chuyện Vic mất tích.” Jenny nói. “Hắn có mang bánh đến nhưng ăn không ngon lắm. Khi hắn vào nhà vệ sinh, tôi đã đổ hết chúng vào sọt rác. Tôi không muốn sỉ nhục hắn, nên chỉ để lại và ăn nốt cái bánh đã cắn vài miếng khi hắn trở lại.”
Thực tế, việc bà chỉ cắn vài miếng đã cứu mạng bà.
“Hắn dùng phòng vệ sinh hai lần trong có ba mươi phút. Tôi còn tưởng tuyến tiền liệt của hắn bị làm sao đó. Tôi không biết...” Mẹ anh run rẩy.
Chắc chắn, hắn vào phòng tắm để ăn cắp thuốc của bà. Sau đó, vào lại lần nữa để đổ hết thuốc xuống bồn rửa, nhằm ngụy tạo hiện trường giả bà âm mưu tự sát.
“Không ai trong chúng ta biết hết.” Lance vẫn không thể tin vào sự thật này.
“Bà có biết tại sao cảnh sát trưởng King có thể đã cố gắng đầu độc bà không?” Stella hỏi.
“Không.” Mẹ anh lắc đầu. “Nhưng tôi nhớ nơi trước kia tôi đã từng gặp hắn. Không chỉ trên ti vi đâu. Tất nhiên, trông hắn khác lắm. Hồi ấy hắn còn trẻ hơn nhiều, đó là lý do tại sao tôi không nhớ ra hắn ngay khi hắn đến nhà tôi lần đầu tiên. Hắn đang làm nhiệm vụ vào cái đêm Vic mất tích. Tôi nhớ mình có lái xe qua một trạm dừng khi ra ngoài tìm Vic. Có hai chiếc xe của phòng Cảnh sát trưởng trong bãi đỗ. Tôi đã dừng xe lại để hỏi họ xem có thấy bóng dáng chiếc Buick Century đâu không.”
Lance và Morgan đưa mắt nhìn nhau.
Vậy là mảnh ghép cuối cùng đã khớp với bức tranh.
“Mẹ có nói chuyện này với cảnh sát trưởng King khi hắn đến gặp mẹ một mình không?” Lance hỏi.
Bà gật đầu. “Có. Hắn nói cái gì đó như là thế giới này nhỏ thật.”
Và hắn đã cố gắng giết bà trước khi bà tố giác hắn.
Stella hỏi thêm vài câu nữa rồi chào tạm biệt. “Cháu liên hệ lại với bác được không, bác Kruger? Bác đã trả lời câu hỏi lớn của chúng cháu, nhưng cháu chắc chắn sẽ cần hỏi thêm vài chi tiết để khép lại cuộc điều tra.”
Mẹ anh gật đầu. “Tôi cho rằng sẽ không sao đâu.”
“Cảm ơn bác hôm nay đã giúp đỡ.” Stella chào từ biệt rồi ra về cùng Brody.
Mẹ anh buông tay hai người ra. “Trông cả hai đứa tệ quá. Hai đứa nên về nhà nghỉ ngơi chút đi.”
“Mẹ có muốn gọi video call với chú Kevin không?” Lance hỏi.
Mẹ anh nhấc cằm lên. Đôi mắt bà rực sáng. “Tất nhiên là muốn rồi.”
Lance kết nối chiếc laptop của bà với mạng wifi của bệnh viện. Morgan bê cái bàn cạnh giường lên trên giường bệnh. Vài phút sau, gương mặt của Kevin xuất hiện trên màn hình.
Jenny mỉm cười.
“Bọn con sẽ để hai người nói chuyện riêng.” Lance hôn lên má bà. “Con yêu mẹ.”
“Mẹ cũng yêu con.” Bà mỉm cười với Morgan. “Hai đứa chăm sóc cho nhau nhé.”
“Bọn con sẽ làm thế.” Lance đi theo Morgan rời phòng.
Đó chính xác là việc họ làm tốt nhất.
#
Lance đứng trên đường biên sân bóng khúc côn cầu xem Eric ghi một bàn vào lưới. Tiếng còi vang lên và đám đông nho nhỏ reo hò.
Bên cạnh anh, Morgan vỗ hai tay quanh Sophie, con bé đang ngồi trong lòng mẹ. Ava và Mia đứng lên băng ghế để có thể nhìn rào chắn bao quanh sân.
“Chúng ta thắng chưa ạ?” Sophie huých vào hai bên sườn Morgan như thể con bé đang cưỡi ngựa.
“Ừ, chúng ta thắng rồi.” Morgan chỉ tay lên bảng tỉ số . “Số bốn đang nhấp nháy kia là đội của chú Lance đấy.”
“Hú!” Sophie thét lên.
Đội bóng lướt đến chỗ Lance, tháo găng tay ra và chạm tay với anh khi họ phóng vút qua. Vào lúc thành viên cuối cùng chạm tay với anh, Lance vẫn phải đỡ lấy xương sườn.
“Chú Lance đã ứa dẫn tụi con đi trượt băng sau trận đấy.” Sophie lúng búng.
“Ôi con yêu.” Morgan ôm chầm lấy con gái. “Chú Lance vẫn chưa khỏe hẳn đâu.”
“Anh xử lý được mà.” Lance đáp, có vẻ hơi tủi thân.
Morgan liếc xéo sang anh. “Bác sĩ nói xương sườn của anh cần đến sáu tuần mới lành. Mới hai ngày thôi. Anh còn không nên tới đây ấy.”
“Anh không bỏ lỡ trận này được.” Lance đã bỏ bê bọn trẻ trong đội khúc côn cầu này quá lâu rồi.
Sau khi cuối cùng cũng biết được sự thật về cha mình, Lance đã sẵn sàng để sống. Sống một cách thực sự.
Một kẻ ích kỷ đã thay đổi con đường của cuộc đời anh. Lance đã đánh mất cả tương lai với cha anh. Anh đã mất hai mươi ba năm chìm trong khó khăn. Hai thập niên sống trong đau đớn, trong nghi ngờ, trong việc cố gắng tỏ ra hạnh phúc để sống qua ngày.
Nhưng giờ thì tất cả đã kết thúc, anh nhận ra rằng cuộc sống này quá quý giá và không thể bỏ lỡ. Anh đã được ban cho cơ hội thứ hai để có được niềm hạnh phúc với Morgan cùng ba cô bé của cô. Anh đang nắm chặt lấy nó bằng cả hai tay và sẽ không buông ra. Anh không còn hài lòng với niềm hạnh phúc ít ỏi mà cuộc sống đã ban tặng cho anh nữa.
Cả tương lai rộng mở đang chào đón anh phía trước, nó rực sáng và đầy hứng khởi.
“Cháu sẽ đỡ con bé.” Eric đưa cho Lance đôi găng tay và mũ bảo hiểm qua bức rào chắn, rồi giơ cả hai tay lên.
“Nàm ơn ạ!” Sophie van xin.
“Được rồi.” Morgan bế Sophie đến khoảng hở dẫn lên sân băng. Ava cùng Mia theo sau cô bé sát gót. Những thành viên còn lại của đội bóng đứng quanh mấy bé gái. Eric nắm lấy tay Sophie và dẫn cô bé di chuyển khắp mặt băng. Thành viên nữ duy nhất trong đội của Lance, Jamie, chìa tay ra với Ava và Mia.
“Đừng đi nhanh quá.” Morgan gọi với ra.
“Không sao đâu mà.” Lance tựa người vào bức tường bên cạnh cô. “Chúng còn gần như không cử động kìa.”
“Em biết.” Nhưng cô vẫn lo lắng. “Anh thấy sao rồi?”
“Rất hạnh phúc khi được sống.” Anh hôn lên thái dương cô. “Và rất hạnh phúc khi được có em.”
“Anh có chắc tối nay sẽ ổn khi ở một mình không đấy?” Cô hỏi. Tối hôm trước, cô đã ở lại nhà anh.
“Có.” Anh nói. “Cho dù anh rất muốn nói không, để em đồng ý qua đêm cùng anh.”
Cô quay lại. “Nếu em ở lại chăm sóc cho anh thì mấy con bé cũng chẳng sao. Tất cả chúng đều lo lắng cho anh. Anh nên mừng vì Sophie không ở đây chơi trò bác sĩ đấy.”
Lance phá lên cười. Mấy cái xương sườn của anh lại nhói đau. Anh đặt một tay lên mạn sườn. “Phong cách chăm sóc bệnh nhân của nó còn phải luyện tập nhiều.”
Morgan kiểm tra điện thoại. “Chúng ta nên về sớm. Mấy đứa sẽ đói đấy. Anh đến ăn tối nhé?”
“Anh thích thế.”
“Mấy con bé nhà em yêu anh lắm đấy.”
“Anh biết.” Anh quay lại. “Anh đã lo lắng chuyện đó một thời gian.”
“Lo lắng á?”
“Mối quan hệ với lũ trẻ nhà em là một dạng trách nhiệm hoàn toàn khác. Anh không muốn làm chúng thất vọng nếu việc anh chăm sóc mẹ cản trở trách nhiệm đó. Các cô bé của em xứng đáng với những gì tốt hơn thế.”
“Anh sẽ không bao giờ làm chúng thất vọng đâu.” Đôi bàn tay Morgan nâng niu gương mặt anh. Cô hôn lên má anh. “Em sẽ không bao giờ ở bên người đàn ông đối xử không tốt với các con em, và em yêu cách anh luôn lo lắng cho chúng. Anh là một người tốt, Lance Kruger ạ. Em yêu anh, và lũ trẻ nhà em yêu anh. Em sợ rằng anh chẳng thể thay đổi được điều này đâu. Anh đã mắc kẹt với cả bốn mẹ con em rồi, một băng nhóm điên rồ, hỗn loạn.”
Anh kéo cô để môi cô sát lại gần môi anh. “Anh ngốc nghếch lắm nên không thể cưỡng lại được đâu.”
“Phản kháng cũng vô ích thôi.” Cô thì thầm bên môi anh.
Anh hôn cô. “Trong trường hợp này, anh xin đầu hàng.” Và anh đã làm thế, bằng cả trái tim và tâm hồn.
HẾT