Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3739 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

Cuối buổi sáng ngày hôm sau, Morgan ngồi trong căn bếp của Lance và uống cạn cốc cà phê thứ hai. Lance vẫn đang ngủ. Anh không chịu ở lại bệnh viện tối qua. Họ quay về nhà anh khi trời mới hửng sáng ngay trước bình minh, nằm dài trên giường anh và ngủ vùi như chết.

Chuông cửa reo. Không muốn tiếng ồn đánh thức Lance, cô chạy nhanh ra mở cửa. Mac và Stella đứng trên bậc thềm trước nhà, với đầy đủ ba cô bé nhà Morgan đứng xếp hàng.

“Chú Wance đâu ạ?” Sophie cố gắng dòm qua hai chân Morgan.

Cô chợt ôm chầm lấy con bé. “Chú ấy đang ngủ.”

Sophie khoanh tay lại, phụng phịu. “Con muốn gặp chú ấy.”

“Mẹ biết.” Morgan nói. “Mẹ sẽ vào xem chú ấy dậy chưa. Ông Sharp đang ở trong bếp đấy.”

“Bọn em sẽ dẫn bọn trẻ vào trong bếp.” Stella giơ lên một cái hộp đựng bánh nướng. “Ai thích ăn bánh nướng nào?”

“Để cho chị một cái nhé.” Morgan gọi với qua vai.

“Chị còn xứng đáng có một cái bánh hả?” Stella hỏi. “Nếu bây giờ là lễ Giáng sinh, em sẽ đổ đầy than đá vào tất của chị vì cái trò mạo hiểm đêm qua đó.”

Morgan cùng Lance đã phải tường trình tại bệnh viện tối hôm trước.

“Chị đã xin lỗi hai mươi lần rồi còn gì.” Cảm giác tội lỗi dâng đầy trong Morgan. “Lẽ ra chị nên trả lời cuộc gọi của em. Lẽ ra chị nên nói cho em biết bọn chị sẽ đi đâu. Chị xin lỗi.”

Stella hừ một tiếng. “Có thể phần chị một cái bánh.” Cô gí một ngón tay vào Morgan. “Nhưng chị phải uống một trong mấy thứ đồ uống ghê tởm của Sharp đấy.”

“Chị hứa.” Morgan giơ ba ngón tay giống một trong các thành viên của đội nữ hướng đạo sinh.

Stella lắc đầu, lui vào tiền sảnh. Chị gái cô yêu thương cô. Dù có ra sao đi nữa.

Morgan mở cửa phòng ngủ của Lance.

“Em không cần phải giữ yên tĩnh đâu.” Anh nói. “Anh dậy rồi.”

Đôi mắt anh mở to. Không có áo xống, anh để tấm ga giường tụt xuống đến eo lưng. Những vết thâm tím lốm đốm trên mạn sườn. Một bên sườn anh quấn dải băng nhỏ và một dải băng nữa trên lông mày anh che đi những vết thương sâu do dao đâm phải, khi anh chiến đấu với Cảnh sát trưởng King. Chỉ nhìn anh để ngực trần cũng đủ khiến Morgan run rẩy. Trên người cô là chiếc áo len dài tay mặc ngoài bộ quần áo dài giữ nhiệt bằng lụa. Sau khi ngủ một đêm trong rừng, cơ thể cô có thể không bao giờ còn cảm thấy ấm áp trở lại nữa.

Morgan ngồi nhẹ nhàng xuống bên giường, cố gắng không huých vào người anh. “Bọn trẻ vừa mới đến. Chúng nó rất lo lắng cho anh, nên Stella và Mac cho chúng đến thăm anh. Em hy vọng mọi chuyện ổn cả.”

“Tất nhiên là ổn rồi.” Lance nắm lấy bàn tay cô, lần theo dải băng nhỏ trên mu bàn tay. “Anh ổn mà.”

Cô lắc đầu. “Anh bị gãy ba xương sườn và hai mươi mũi khâu ở chân. Lẽ ra đêm qua anh nên nằm lại bệnh viện.”

“Theo dõi ở bệnh viện nghĩa là cứ ba mươi phút một lần em sẽ bị gọi dậy. Anh cần một giấc ngủ thật say, và mọi chuyện còn có thể tệ hơn.” Anh chạm vào vùng thịt mềm trên thái dương cô, nơi đầu báng súng khẩu súng trường của King đã để lại vết bầm tím.

“Tiếc là anh nói đúng.”

Họ đã rất, rất may mắn.

Lance chống hai tay xuống giường, đẩy cơ thể tựa vào đầu giường. Gương mặt anh căng lên vì đau đớn.

“Anh cần uống thuốc đấy.” Morgan vươn tay lấy cái gối nhét vào sau lưng anh. Khi anh nhăn nhó, cô nói. “Còn nhớ bác sĩ đã nói gì không. Nếu anh không uống thuốc anh sẽ không thở sâu được, và sẽ có nguy cơ bị viêm phổi.”

“Vâng, thưa sếp.” Anh tựa hẳn người vào gối, một lần nữa thư giãn khi ngồi bất động.

Những vết thâm tím trên người Morgan cũng không ít, nhưng chỉ cần còn sống và được ở bên Lance là đủ để cô vẫn cảm thấy thoải mái. Mỗi lần cô nghĩ về chuyện có thể đã xảy ra, cổ họng và trái tim cô như thể bị bóp nghẹt.

Cô mở lọ thuốc kê theo đơn, lấy hai viên đặt vào tay anh rồi đưa cho anh một cốc nước trên bàn cạnh giường ngủ. Morgan đặt đống thuốc lên mặt tủ thuốc của anh, nằm ngoài tầm với trẻ em. Cô gạt hết ga giường và chăn sang một bên để kiểm tra chỗ băng bó trên bắp chân anh. Anh chỉ mặc quần đùi dành cho các võ sĩ đấm bốc. Qua một đêm, nhiều vết bầm tím nữa khiến cơ thể anh đen thẫm lại. Những miếng băng đỏ nhức mắt và thẫm màu bao phủ khắp người anh, khắp chân tay anh giống như có một lớp ngụy trang màu tím. Số lượng và mức độ bao phủ tuyệt đối nói lên rằng để giữ được những miếng băng không rơi ra, anh đã phải cố gắng đến thế nào.

Cửa phòng ngủ bật mở, Sharp bước vào, trên tay ông cầm cốc sinh tố xanh. “Cháu sao rồi?”

“Có hiểu thế nào là riêng tư không hả bác Sharp?” Lance kéo ga giường lên che đôi chân mình, giữ lại ở eo lưng.

Sharp trố mắt, bước đến bên giường và đặt cốc sinh tố lên tủ cạnh giường ngủ. “Cháu cần chất dinh dưỡng mà.”

“Cháu vừa mới dậy thôi.” Lance càu nhàu.

“Bác làm cả bữa sáng cho hai người rồi.” Sharp nhìn thẳng vào Morgan. “Cháu còn chưa đi càn quét đống bánh nướng trong bếp à. Tình trạng của cháu không nghiêm trọng như Lance, nhưng cơ thể cháu cũng cần được tẩm bổ mà.”

Morgan thở dài. Cô thực sự thèm muốn được ăn một cái bánh nướng và uống thật đẫy cà phê.

“Cánh tay bác sao rồi?” Cô hỏi Sharp.

“Đang bắt đầu đóng vảy rồi, cảm ơn cháu.” Ông trao cho Lance cốc nước kèm một bài diễn văn ngắn về các loại vitamin, amino acid, protein và các hỗn hợp chống sưng viêm.

“Cháu tin bác. Cháu uống đây.” Lance nhận cốc nước và uống một ngụm lớn. “Bàn tay bác làm sao thế kia?”

Sharp chỉ vào ngón tay đeo băng. “Sáng nay, tại bệnh viện thú y, bác bước đến định bế một con chó nhỏ. Ai dè nó cắn bác. Bác sĩ nói hình như cô ả ấy ghét đàn ông.”

“Ôi không.” Morgan nói. “Cháu dám cá rằng Warren Fox có liên quan đến chuyện này.”

“Nhân tiện nói về Warren.” Sharp nói. “Gã ta ổn. Khi hai người gõ cửa nhà gã thì gã đang say bí tỉ. Gã ta đã lái xe đâm xuống con mương cách nhà nửa dặm rồi khật khưỡng về nhà.”

“Ít nhất thì gã chưa chết.” Morgan nói. “Thế chúng ta sẽ làm gì với con chó? Cháu không thể nuôi một con chó biết cắn được. Cháu còn ba đứa nhỏ.” Nhưng cô sẽ không bao giờ mang chó đến những nơi như trạm cứu hộ chó mèo vô gia cư.

“Yên tâm. Bác đã tìm được nhà cho nó rồi. Bác đã mang nó đến cho Natalie Leed. Khi bác kể với Natalie rằng cô ả này đang không có nhà và ghét đàn ông, bà ấy nói đúng là con chó tuyệt vời. Vào lúc này thì bà ấy cũng thế. Đúng là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.” Sharp cười toe toét. “À, đoán thử xem công ty của Stanley Adam đang che giấu chuyện gì? Một vấn đề liên quan đến cờ bạc.”

“Làm sao bác biết?” Lance giơ cốc nước lên.

“Ông ta bị bắt giữ sáng nay.” Sharp nói. “Vấn đề mà công ty của ông ta đang phải đối mặt không phải là đề nghị tới từ khách hàng, mà là khoản tiền bị thất thoát. Stan đang dùng tiền của công ty để trả những khoản nợ của mình. Rõ ràng, đối tác của ông ta đã điều tra ông ta một thời gian rồi.”

“Cháu tự hỏi chuyện này đã diễn ra trong bao lâu, hay liệu nó có liên quan gì đến việc Stan từ chối khai thật cái đêm cha cháu mất tích, ông ta thực ra đã ở đâu không.” Lance uống cốc nước.

Sharp nhún vai. “Bác nghi ngờ lúc này ông ta sẽ sử dụng quyền im lặng.”

Chứng kiến Sharp quá chú tâm vào Lance, Morgan quay ra cửa. “Em sẽ mang cho anh túi đá.”

Sophie lao vút vào phòng. Morgan cố gắng túm con bé lại, nhưng nó quá nhanh và ma lanh. Con bé nhảy vọt lên giường. Nó không cố gắng chạm vào anh nhưng cũng làm cho đệm rung lên. Gương mặt Lance chuyển sang tái nhợt.

Morgan chạy vội lại phía giường, vươn tay túm lấy Sophie nhưng Lance lắc đầu. “Anh giữ được con bé rồi.”

Anh đặt cốc nước sinh tố xuống, vòng hai tay quanh eo lưng Sophie, ngăn chặn cử động của con bé.

Sophie trố mắt lên khi nhìn chằm chằm vào bộ ngực thâm tím của anh.

“Ngắm trực tiếp nó còn tệ hơn nhỉ?” Anh nói.

“Lúc nó đau thì trệ lắm ạ.” Con bé rướn người ra phía trước, hôn lên vết thâm tím thẫm màu nhất, to nhất trên các xương sườn của anh.

Gương mặt anh càng tái hơn, đôi mắt anh trông như chúng sắp thụt vào trong não, khi đôi môi con bé chạm vào làn da phía trên mấy cái xương gãy của anh. Sophie ngả người về sau, khoanh chân lại rồi nhún nhẹ.

“Ôi, con yêu.” Morgan nhăn nhó. “Chú Lance cần nghỉ ngơi. Đừng có...”

Lance giơ tay lên. Bất chấp gương mặt anh đang tái mét, đôi mắt anh lại nhòe đi. “Không sao mà. Mà anh cũng cần phải dậy rồi.”

“Nhưng anh không nhất thiết phải phóng xuống giường đâu.” Morgan đáp. “Sophie, con có ăn bánh nướng không?”

Con bé ngoảnh mặt lại, nhăn nhó nhìn Morgan. “Con muốn ở lại dới chú Wance”

“Nếu chú cùng vào bếp thì sao?” Lance gợi ý.

Sophie dò xét những chấn thương của anh với nét mặt tò mò, như thể con bé không tin rằng anh có thể ngồi dậy, nhưng con bé vẫn đồng ý. “Vâng ạ.”

Sharp bế con bé xuống khỏi giường, rõ ràng là muốn tránh một chấn động lò xo tiếp theo. Ông đặt con bé xuống sàn, lập tức con bé chạy ào ra khỏi phòng.

“Bác sẽ làm mấy món trứng tráng với rau.” Sharp nói. “Khi cháu xong xuôi rồi, Stella có chuyện cần thảo luận với cả hai cô cậu đấy.”

Sharp đã gọi điện thông báo cho họ về vụ tự sát của King trong khi họ đang ở phòng cấp cứu. Morgan thì không ngạc nhiên lắm. Những quy tắc duy nhất King tuân thủ là những quy tắc của chính hắn.

Khi họ ra viện, Morgan đã ở lại bên Lance để chăm sóc cho anh. Anh khăng khăng rằng mình không sao nhưng cô không muốn để anh một mình. Họ ngủ thiếp đi ngay sau khi quay về nhà anh. Suốt đêm, Morgan luôn đặt tay mình trên người anh, như thể cô cần phải không ngừng bảo đảm rằng anh còn an toàn và nguyên vẹn.

“Cảnh sát tiểu bang có tìm thấy gì trong chòi đi săn của King không ạ?” Theo bất cứ nghĩa nào, Lance thực sự có ý hỏi về bộ hài cốt.

Sharp đáp. “Đội pháp y vẫn đang lục soát cái chòi. Liên quan đến chuyện Vic mất tích, bác đã đề nghị họ mang theo cả chó phát hiện xác chết đến. Bác dám cá rằng cha cháu nằm cách hồ không xa đâu.”

Nhưng họ vẫn không biết tại sao Vic chết. Liệu họ có biết được không? Sau tất cả những gì họ đã trải qua, Lance cùng mẹ xứng đáng khép lại chương đau buồn này mãi mãi.

“Cháu muốn bước ra ngoài đó.” Lance nói, rõ ràng cũng cảm thấy như thế. “Và cháu cần đến thăm mẹ cháu.”

Họ đã cùng kiểm tra bà ấy sau khi anh xuất viện. Hiện bà vẫn đang chống chọi một mình.

“Trước tiên phải xem cháu đứng dậy ra sao đã, được chứ?” Sharp đi theo Sophie rời phòng, đóng cửa lại sau lưng ông.

“Em sẽ lấy quần áo cho anh.” Morgan mở ngăn tủ quần áo của anh và lấy ra một bộ quần áo thun. Cô mang chúng đến giường. Lance đang ngồi dậy với hai chân co lên. Cô quỳ xuống trước mặt anh, giúp anh không phải chịu đau đớn khi phải cúi gập người để mặc quần vào.

“Anh tự mặc đồ được mà.” Lance phản đối.

“Em xin lỗi về chuyện Sophie. Em hy vọng con bé không làm anh đau.”

Lance nuốt khan. “Không đau mà.”

“Nói dối.” Morgan nói.

“Đừng làm anh cười.” Anh phá lên cười, rồi đặt một tay lên mấy xương sườn. “Anh tự mãn lắm đấy. Mới đầu anh không nghĩ sẽ chiếm được tình cảm của con bé đâu.”

Morgan hình dung Sophie nhảy choi choi trên tấm đệm. “Hãy cẩn thận với những gì anh ước ao.”

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh