Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3720 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Cố gắng kiềm chế cơn bốc hỏa, Lance đỗ xe trước cửa nhà Brian Leed. Cửa gara đã được kéo lên. Trên lối đi dẫn vào nhà, Brian đang chà một tấm da dê lên cái chắn bùn sáng loáng của chiếc Porsche 911 đen mượt của ông ta.

Lance cùng Morgan bước lên lối đi dẫn vào nhà, đến đứng cạnh chiếc xe.

“Chào Brian.” Lance xem xét chiếc xe. “Năm bao nhiêu đấy?”

“Quý cô này năm 2007.” Brian ngắm nghía tác phẩm của mình.

“Mới đi à?” Lance hỏi.

“Tám mươi nghìn dặm rồi.” Brian lắc đầu. “Mấy chiếc xe thế này sinh ra để lái mà. Thật tội lỗi khi cứ nhốt nó trong gara.”

Brian biết tất cả về tội lỗi...

Nỗi tức giận sôi sục trong tâm can Lance. Anh ngước mắt lên nhìn trời trong vài giây để bình tĩnh lại.

“Chuyện gì khiến hai người quay lại thế?” Brian đánh bóng một vệt đen trên gương chiếu hậu.

“Vài câu hỏi tiếp theo thôi...” Lance nói. “Ông từng có một chiếc xe thể thao màu đen đúng không?”

“Tôi có vài cái, tất nhiên.” Brian lau một giọt nước trên mui xe.

“Hồi ấy ông lái xe gì nhỉ?” Lance hỏi. “Tôi chỉ nhớ được là xe ấy rú to lắm.”

“Chắc là Trans Am rồi.” Brian huýt sáo. “Một chiếc xe ngọt ngào. Hồi ấy, tôi không đủ tiền sắm một chiếc Porsche, còn phải nuôi con mà. Và cậu nói đúng...” Ông ta cười toe toét. “Động cơ ấy nó không kêu brừ brừ đâu. Mà nó rống lên ấy.”

Lance cúi xuống nhìn vào bên trong xe. “Đáng đồng tiền đấy nhỉ?”

“Nuôi con tốn kém mà.” Brian quay lưng khỏi chiếc xe, nụ cười toe toét của ông ta nhạt dần, mắt nheo lại như thể vừa nhận ra giọng nói của Lance không bình thường. Đôi mắt ông ta hết nhìn Lance lại nhìn Morgan. Ánh mắt ông ta rực sáng nghi ngờ. “Hai người biết gì không? Tôi có hẹn. Có lý do nào cụ thể khiến hai người tới đây không?”

Chứng cứ ngoại phạm của ông đang lung lay đấy.

“Có chứ.” Lance tiến về phía trước, nỗi oán giận khiến anh nắm chặt tay lại thành nắm đấm. Suốt bao năm tháng qua, Brian toàn dối trá.

Morgan đặt tay lên cánh tay Lance, như thể cô sẽ ngăn được anh. “Có thể ông không muốn hàng xóm nghe được mấy câu chúng tôi sắp hỏi đâu nhỉ.”

Brian lùi lại, đánh giá họ. “Hai người không phải là cảnh sát.” Ông ta chuyển sang giọng tự mãn. “Tôi chẳng việc gì phải nói chuyện với các người.”

“Nếu ông thích nói chuyện với cảnh sát trưởng hơn, chúng tôi có thể thu xếp.” Lance rút điện thoại từ trong túi ra. “Tôi sẽ gọi cho ông ta ngay bây giờ.”

Cổ họng Brian nhấp nhô. Các cơ bắp hai bên quai hàm ông ta cử động, như thể ông ta đang nghiến răng nghiến lợi. Ông ta liếc nhìn con phố, quay xuống nhìn các ngón chân rồi lại nhìn gara đang mở. “Được rồi, nhưng tôi không có nhiều thời gian đâu.”

Họ cùng nhau đi vào nhà. Ông ta không hề mời họ cà phê hay mời họ ngồi. Ông ta quay người lại. “Chuyện gì vậy?”

Lance dừng chân ngay giữa nhà bếp. “Mary tính ông bao tiền mỗi lần quan hệ?”

Gương mặt Brian trắng bệch còn hơn mặt quầy bếp bằng đá thạch anh. Ông ta lùi lại một bước. “Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”

“Cái tên ngài Joshua có gợi cho ông điều gì không?” Morgan hỏi.

“Không.” Brian lại lùi thêm bước nữa, chỉ dừng lại khi lưng ông ta dựa sát tường.

“Ông là bạn của cha tôi...” Nói ra những từ này khiến cổ họng Lance đau rát. “Và ông đã nói dối cảnh sát về cái đêm ông ấy mất tích, ông còn nói dối về chuyện gì nữa?”

Brian có giết Mary không? Còn Crystal thì sao? Thậm chí, Lance còn không thể tiêu hóa nổi ý nghĩ rằng Brian đã cố giết chết Jenny.

Brian trừng mắt nhìn lại, ưỡn thẳng ngực. “Hai người đi ngay.”

“Bòn rút tiền nhà để cống cho gái điếm chắc khó lắm nhỉ.” Cơn cuồng nộ xoáy tròn quanh lồng ngực Lance một cách tự nhiên, như thể nó đã hiện diện ở đó trong một khoảng thời gian dài.

“Ông đã đều đặn trả tiền cho Mary để được phục vụ tình dục.” Morgan bước đến gần hơn, vai cô chen vào ngay trước mặt Lance, rõ ràng, cô lo lắng anh sẽ mất bình tĩnh trước Brian. “Chủ nhà nghỉ Roadside đã nhận ra ông là một trong các khách làng chơi của Mary, ông đã dùng mật danh ngài Joshua, và ông đã ở bên cô ấy vào cái đêm Vic mất tích. Tôi nghĩ chúng tôi có thể đặt giả thuyết hợp lý rằng cũng đúng đêm ấy, Mary đã bị giết chết.”

“Ra ngoài.” Mặt Brian đỏ lựng.

Lance dấn bước đến gần hơn, gạt Morgan sang một bên. Anh muốn chộp lấy cổ Brian và lắc mạnh đến khi ông ta chịu nôn thông tin ra thì thôi. “Ông còn biết gì nữa về cái đêm cha tôi mất tích?”

“Chẳng biết gì cả.” Đôi mắt Brian nhắm chặt.

“Đêm hôm ấy đã xảy ra chuyện gì, hả Brian?” Hai bàn tay Morgan ôm choàng lấy bắp tay của Lance.

Nhưng mấy ngón tay mảnh mai của cô không thể cản anh lại. Lance rướn người sang, kề sát mặt Brian. “Cha tôi đâu?”

“Tôi không biết.” Brian thét lên.

Gỡ tay Morgan ra, Lance chộp lấy ngực áo thun của Brian. “Có phải ông giết Mary không?”

“Chúa ơi. Không.” Brian cố gắng giằng ra, nhưng bức tường sau lưng khiến ông ta bị vướng. “Và đó là sự thật. Đêm hôm ấy tôi không gặp cha cậu. Sau đó, tôi đưa Mary quay về quán PJ.” Brian không cố gắng nhìn ra chỗ khác. “Đó là lần cuối cùng tôi gặp cô ấy. Tôi không biết cô ấy đã chết cho đến khi cậu nói cho tôi nghe.”

Đó có phải sự thật không? Brian đã tự chứng minh rằng mình là kẻ dối trá đại tài.

Lance lùi lại, tạo khoảng cách giữa hai người, vẻ dối trá của Brian thật dễ lừa người, ông ta được cho là chiến hữu của Vic, một người mà cha anh đã tin tưởng để trút bầu tâm sự về cuộc hôn nhân rắc rối của mình, về bà vợ yếu đuối và đứa con trai dễ bị tổn thương. Brian đã phản bội một trong những người bạn thân nhất của ông ta.

“Hai mươi ba năm trước, ai đó đã giết chết Mary Fox...” Lance gần như không còn nhận ra giọng của chính mình nữa. “Nhưng kể từ khi xương cốt cô ấy được tìm thấy, hai nhân chứng khả dĩ đã chết, và kẻ nào đó đã cố gắng giết mẹ tôi. Đêm qua, ông đã ở đâu?”

“Tôi đi dự họp, sau đó ăn tối với một khách hàng...” Brian đáp. “Tôi bận từ năm giờ đến tận mười giờ.”

“Người khách hàng này sẽ làm chứng cho ông chứ?”

“Đúng vậy.” Brian gật đầu. “Là bữa tối làm ăn mà. Chẳng có lý do gì ông ta lại không giúp. Chúng tôi ngồi trong một nhà hàng. Tôi còn giữ biên lai tín dụng.”

Ông ta lấy ra một cái ví và rút ra tờ biên lai. Lance liếc nhìn nó. Phần thời gian cho biết lúc ấy là chín giờ ba mươi sáu phút. Ngày tháng chính xác, bữa tối quá đắt tiền, đủ để phải kéo dài trong vài tiếng đồng hồ. Nếu chứng cứ ngoại phạm của Brian là đúng, vậy thì ông ta sẽ không thể là hung thủ gây ra cái chết của P. J. và âm mưu giết Jenny được.

“Ông sẽ phải rất, rất cẩn thận đấy.” Lance nói. “Kẻ nào đó đang muốn chắc chắn rằng bất kỳ ai có thông tin về cái chết của Mary đều sẽ không thể nói được nữa.”

Brian nhìn qua vai Lance. “Chết tiệt.”

Lance quay người lại. Natalie đang đứng ở ngưỡng cửa. Phải chăng bà ấy đã đứng đó đủ lâu để nghe Brian thú nhận về hành vi chơi gái của mình?

“Tên khốn nạn!” Bà gào lên.

Có vẻ bà đã nghe thấy hết. Trong khi gương mặt Brian trắng bệch như người chết, hai má của Natalie lại đỏ lựng lên vì tức giận.

“Nat...” Cổ họng Brian lên xuống khi ông ta nuốt khan.

“Tôi luôn biết ông lừa dối tôi, nhưng mà chơi gái hả?” Natalie tiến thêm hai bước nữa, bước qua ngưỡng cửa vào nhà bếp. “Ai mà biết ông đang mang mầm bệnh gì trong người.”

“Chỉ mình cô ta thôi.” Brian lắp bắp. “Tôi chưa từng...”

“Ôi câm đi. Ông tưởng tôi ngu hả? Ông luôn luôn là kẻ dối trá. Nhưng ông không thể kín đáo hơn một chút hả?” Bà thét lên. “Ngay cả đến việc lừa dối mà cũng lười. Ông chơi bao nhiêu con điếm rồi hả Brian?”

“Không còn ai nữa. Tôi thề. Mary không hẳn là một con điếm đâu. Cô ta...” Dường như Brian không tài nào nói tiếp được nữa.

“Một con điếm chó chết!” Natalie gào lên. “Ông trả tiền để lên giường với nó. Đơn giản thế còn gì.”

“Bà có bao giờ thích quan hệ đâu.” Đôi mắt Brian trở nên bực tức. “Đàn ông cũng có nhu cầu chứ.”

“Không phải là tôi không thích. Mà là không thích quan hệ với ông.” Natalie nghiến chặt răng. Bà ném vào Lance rồi Morgan ánh mắt tức giận. Sự nhục nhã ẩn dưới cơn cuồng nộ và bất lực của bà trong vài giây. Rồi bà chuyển sự chú ý về ông chồng với sức mạnh của một cái bẫy chuột. “Brian không thể cương cứng được nếu không sử dụng bạo lực. Ông ta thích gây đau đớn cho người khác. Tôi không chịu nổi chuyện đó. Mary có cho phép ông túm tóc cô ta dẫn đi loanh quanh không? Cô ta có thích bị trói lại và để mặc ông đánh đập và làm nhục không? Ông đã hiểu dù có nghĩ ra bao nhiêu trò bố đời quái đản đi nữa cũng chẳng thể vực dậy nổi quả ớt yếu xìu đúng không?”

Trông Brian như thể sẽ đột quỵ ngay lập tức. Miệng ông ta há hốc rồi khép lại, thở hồng hộc như thể không hít được chút khí ô xy nào.

“Ông đúng là thảm hại.” Bà mắng.

Lance tránh sang một bên, tự tạo khoảng cách với Brian và dòng thác hận thù mà vợ ông ta đang trút xuống chồng.

“Natalie...” Giọng Morgan mềm mại và dịu dàng. “Vào đêm cha của Lance mất tích, bà đã ở đâu?”

Lance cứng người lại.

Natalie có giết chết Mary không?

“Tôi ở đây. Ai đó phải ở nhà mà trông con chứ.” Anh mắt Natalie không một phút nào rời khỏi Brian.

Không ai bảo đảm chứng cứ ngoại phạm cho bà ấy.

“Bà có giết Mary không?” Morgan hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, gợi ý rằng một lời thú tội là hoàn toàn có thể hiểu được xét theo hoàn cảnh.

Natalie chớp mắt. Bà chuyển sự chú ý sang Morgan. “Tại sao tôi phải giết con ả đó? Chồng tôi ghê tởm như vậy không phải lỗi của cô ta.” Một giọt nước mắt chảy xuống má bà. Dường như bà cũng không nhận ra. Bà chuyển ánh mắt sang Brian, ánh giận dữ mới lại bừng lên trong mắt. “Thậm chí, tôi còn chẳng biết con ả đó là Mary cho đến tận lúc này.”

Brian không chỉ phản bội Vic. Ông ta còn phản bội cả vợ mình nữa. Mọi thứ về ông ta đều là dối trá.

Giờ thì ông ta sẽ ngủ với ai nhỉ?

“Natalie, còn ai có thể chứng thực rằng tối hôm đó bà đã ở đây không?” Morgan hỏi.

“Không. Bọn trẻ đi ngủ hết rồi.” Thêm nhiều tia lửa giận nữa phóng ra từ đôi mắt Natalie. “Nhưng cô có thể tin tôi khi tôi nói rằng kẻ duy nhất tôi muốn giết là Brian.” Bà thò tay vào túi xách lấy ra một khẩu súng cỡ lớn.

Lance bước ba bước sang bên, đứng chắn trước mặt Morgan, một cánh tay quàng ra đằng sau che chở cho cô, cánh tay kia rút ra khẩu súng đeo bên sườn. Nhưng lý do duy nhất anh sẽ bắn Natalie là nếu bà ta chĩa súng vào anh và Morgan. Brian thì để mặc ông ta tự lo. Bài học cuộc sống: Gần mực thì đen gần đèn thì rạng.

“Bà lấy khẩu súng từ đâu?” Brian rít lên.

“Tôi mua nó đấy, lão phế vật.” Bà phản pháo. “Khó gì đâu. Đêm nào ông chẳng về nhà muộn. Tôi ở đây chỉ có một mình. Ông không thích nuôi chó thì tôi phải tự lo thôi.”

“Bỏ nó xuống! Bà sẽ không bắn tôi đâu.” Brian bước lên phía trước một bước, vẻ mặt tự mãn.

Lance nghĩ rằng có thể bà ấy sẽ bắn.

“Ông bạn à, tôi sẽ không làm thế đâu.” Lance nói.

Khẩu súng trên tay Natalie nhả đạn. Bình đựng bánh quy hình con gà trống cách Brian vài mét về bên phải vỡ toác, những mảnh gốm và mấy miếng bánh bay tung tóe.

Brian quay lại, chạy về phía cửa ra bên tay trái, nhưng Natalie bắn thêm phát nữa, cắt đứt đường thoát của ông ta. Bị mắc kẹt, Brian lượn khắp nhà bếp tìm lối ra. “Bà sẽ giết chết tôi mất.”

“Ôi, cho tôi xin đi. Suốt mấy tháng nay tôi học bắn rồi, mà ông có thèm để ý đâu. Ông cho rằng tôi đi mua súng mà không biết cách dùng hả? Nếu tôi muốn bắn trúng thì ông chảy máu từ lâu rồi.” Bà hạ súng xuống, mũi súng chĩa xuống sàn. “Cút ra khỏi nhà tôi.”

“Nó không...”

Mũi súng nhích lên một phân.

“Brian...” Lance cảnh báo bằng chất giọng kiểu ông-đang-nghĩ-gì-thế.

“Ông có ba giây.” Natalie gõ gõ mũi giày của bà xuống lớp gạch lát nhà bếp. “Một.”

Brian phàn nàn. “Nhưng nhà này của...”

“Hai.” Natalie nói.

Brian lần theo các bức tường. Natalie nhường đường cho ông ta, giữ khoảng cách vài mét giữa hai người, nhưng bà không quay lưng lại với ông ta. Bà chậm rãi bước thành vòng tròn khi ông ta đi ngang qua.

Cánh cửa trước đóng sầm lại. Vài giây sau, động cơ mạnh mẽ được khởi động, rồi họ nghe thấy chiếc Porsche rồ ga phóng đi.

“Ông ta sẽ quay lại.” Natalie nhét lại súng vào trong túi. “Món đồ tốt nhất tôi mua suốt bao năm. Chỉ là tôi không bao giờ thuộc kiểu người biết tự bảo vệ mình.”

“Điều gì đã khiến bà thay đổi?” Morgan hỏi.

“Vài tháng trước, một người bạn của tôi cuối cùng cũng rủ tôi tham gia vào một nhóm hỗ trợ. Lắng nghe những phụ nữ khác kể về chuyện thoát khỏi những cuộc hôn nhân tồi tệ khiến tôi nghĩ mình cũng có thể làm thế. Tôi đang định bí mật lên kế hoạch rời khỏi ông ta trong mấy tháng. Tống cổ ông ta đi thậm chí còn dễ chịu hơn nhiều.”

“Chúng ta nên đi thôi.” Lance huých nhẹ cánh tay Morgan. Ai đó có thể gọi cảnh sát. Những tiếng súng không bình thường trong nhà hàng xóm.

Natalie bước ngang nhà bếp, những mảnh gốm kêu lạo xạo dưới gót giày. Bà lấy một cái chảo đầy bụi xuống từ chạn thức ăn, bắt đầu lau sạch.

“Bà không sao chứ?” Morgan hỏi.

Natalie ngừng vài giây. “Tôi cảm thấy đỡ hơn nhiều so với mấy năm trước. Thật đáng giận khi tôi đã phí hoài cuộc đời mình nhiều đến thế. Tôi đã có thể hạnh phúc. Vậy thì tại sao tôi lại phải gắn bó với thằng khốn ấy suốt thời gian qua?”

Câu này nghe như câu hỏi tu từ. Lance mím chặt môi.

Natalie thu nhặt mấy mảnh sành màu vàng và đỏ. “Tôi luôn luôn căm ghét cái bình đựng bánh bích quy đó. Brian đã mua nó cho tôi.” Bà lấy mũi giày đẩy nhẹ cái đầu con gà trống đứt lìa rồi giẫm nát nó dưới gót giày. “Con gà ngu ngốc.”

Lance không đợi đến khi cảnh sát xuất hiện. Anh nắm lấy khuỷu tay Morgan và dẫn cô ra cửa trước. “Điều anh không mong muốn nhất ngay bây giờ là trận cãi vã thứ hai ở văn phòng cảnh sát trưởng đấy.”

“Đúng.” Cô đồng tình khi họ bước ra ngoài. “Anh sẽ không thể phá được vụ này từ trong xà lim.”

“Em đã hỏi Natalie về hoạt động của bà ấy vào đêm cha anh mất tích. Em có thực sự cho rằng bà ấy có thể đã làm chuyện đó không?” Lance ngồi sau tay lái. Anh liếc nhìn khắp con phố nhưng chẳng thấy người hàng xóm bất thường nào cũng như cảnh sát.

Morgan trèo vào ghế hành khách. “Giờ cân nhắc lại thì em nghĩ là không. Em sẽ thiên về hướng hung thủ là nam giới. Vật lộn với một phụ nữ trẻ rồi nhét cô ấy vào cốp xe sẽ cần nhiều sức lực. Em nghi ngờ chuyện mình có thể nhấc nổi một xác chết. Treo cổ Crystal cũng cần sức khỏe tương tự.”

“Chúng ta sẽ phải nói với cảnh sát trưởng King về Brian.” Lance lái xe đi. “Brian đã nói dối trong các biên bản của cảnh sát.”

“Hai mươi ba năm trước, ông ta đã nói dối Sharp.” Morgan nói. “Hiệu lực của lời khai sai sự thật này hẳn đã kết thúc từ nhiều năm về trước.”

“Nhưng phải thừa nhận mình đã làm sai lệch biên bản cũng tức là ông ta không có bằng chứng ngoại phạm trong vụ giết Mary.”

“Ông ta cũng thừa nhận rằng đêm ấy ông ta đã ở cùng cô ấy.” Morgan nói. “Ông ta nói rằng mình thả cô ấy tại quán PJ, nhưng ai mà tin nổi kẻ dối trá thành thần ấy?”

“Nhưng nếu Brian có chứng cứ ngoại phạm trong vụ giết P. J. Hoolihan và vụ cố giết mẹ anh, vậy thì có khả năng ông ta không giết Mary.”

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh