Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3718 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

Mụ ta chưa chết.

Sao hắn có thể tính toán sai như thế?

Hắn đã đánh giá quá thấp trọng lượng cơ thể mụ ta.

Hắn đã đếm viên thuốc rồi nghiền chúng thành bột, sau đó trộn một ít vào cà phê, một ít vào bánh nướng của mụ ta. Thậm chí hắn còn thêm chút heroin vào bánh nướng để đạt hiệu quả cao. Hắn đã lo mụ ta sẽ nếm ra vị thuốc, nhưng mụ ta đã ăn từng miếng một. Chính tay hắn đã rửa sạch cái đĩa chết tiệt đó rồi cất vào máy rửa bát đĩa.

Mụ ta lẽ ra đã không qua nổi.

Thế quái nào mụ ta vẫn còn sống nhỉ?

Kéo sụp cái mũ bóng chày sâu hơn xuống trán, hắn lẻn vào khu hồi sức tích cực cùng một người đến thăm khác, đang bước đi bên cạnh hắn. Mặt hắn cúi gằm, hai vai còng xuống, cố gắng tránh nhìn vào các camera an ninh gắn trên trần nhà.

Hành lang của khu vực này kín đặc người là người. Tụ tập xung quanh một ngưỡng cửa được đánh dấu bởi con số ba, các y tá và các bác sĩ ăn mặc như thể họ sắp bay lên Sao Hỏa đến nơi. Áo dài che kín người, khẩu trang che mặt, găng tay hai lớp. Còi báo động vang lên, ngọn đèn phía trên cửa chớp sáng. Các bác sĩ hét lên ra lệnh. Hơn một tá nhân viên y tế quây chặt căn phòng lắp các cửa kính trong suốt như bể cá.

Hắn vẫn tiếp tục bước đi, giữ khoảng cách an toàn.

Hòa vào dòng người.

Nhân viên bệnh viện đang bận rộn cố gắng cứu một người đang hấp hối. Không ai chú ý đến hắn. Ngay cả nhân viên chẳng có liên quan đến bệnh nhân nguy kịch kia cũng bị phân tâm, chứng kiến tấn bi kịch sinh tử diễn ra ngay trước mắt.

Hắn tiếp tục đi đến căn phòng số tám, bước ngang qua nó, thậm chí không thèm liếc mắt vào trong, rồi dừng lại ngay trước cửa căn phòng liền kề. Hắn đứng trên ngưỡng cửa, giả vờ đứng nhìn một ông già gầy teo tóp đang ngủ, chỉ có một mình. Những tấm rèm trên các bức tường kính trong phòng của Jenny Kruger đã được vén lên.

Hắn có thể nhìn vào bên trong.

Jenny vẫn nằm im. Những sợi dây, những cái ống tua tủa quanh mụ ta như lũ rắn. Chất lỏng chảy vào một ống truyền dịch trên cánh tay mụ ta. Một máy thở bên cạnh giường bệnh phồng lên xẹp xuống theo nhịp điệu đều đặn và một dãy các máy theo dõi liên tục cập nhật từng nhịp tim và từng hơi thở. Thỉnh thoảng, các nhân viên y tế vì ỷ y quá nhiều vào các màn hình theo dõi nên không ghé qua các phòng bệnh thường xuyên. Hắn đang hy vọng tranh thủ lúc các y tá không chú ý thì sẽ lẻn vào trong. Hắn vừa dợm bước thì chợt phát hiện một phụ nữ đang ngồi cạnh giường Jenny, một cuốn sách đang mở trên đùi.

Cô ta đứng dậy, liếc nhìn xung quanh, như thể cảm nhận được sự soi mói của hắn. Cô ta xem xét nhanh các thiết bị của Jenny, rồi lại ngồi xuống. Cô ta có vẻ không mấy quan tâm đến cuốn sách. Ánh mắt cô ta luôn nhìn ra cửa, đầy cảnh giác. Trong bộ đồ jeans và đi bốt, trông cô ta cao ráo với mái tóc vàng cắt ngắn và gương mặt sắc sảo. Chỗ lồi ra dưới chiếc áo len cho thấy cô ta có thể mang vũ khí. Bệnh viện chốn ngoại ô vẫn chưa lắp đặt các máy dò kim loại.

Cô ta là ai?

Trông cô ta không giống cảnh sát, nhưng cũng không phải loại người dễ bị bắt nạt.

Thọc hai tay vào túi, hắn cân nhắc các lựa chọn.

Một nhân viên lao công mặc áo liền quần màu xanh lá đẩy thùng rác có bánh xe cỡ lớn dọc hành lang. Đến từng ngưỡng cửa, anh ta đều dừng lại, nhòm vào từng phòng, trút hết rác thải không phải rác y tế vào xe rác của mình. Đưa tay lên miệng ngăn một tiếng ho, hắn bước tránh sang bên khi người lao công trút hết rác thải của ông già vào xe.

Những ngón tay của hắn siết chặt chiếc xi lanh trong túi áo. Heroin. Sau khi tiêm vào cơ bắp, phải mất một lúc nó mới phát huy hiệu lực. Hắn sẽ có đủ thời gian tẩu thoát trước khi Jenny Kruger bắt đầu phản ứng với thuốc trong nội tạng. Cơ thể mụ ta đã rệu rã lắm rồi. Mụ ta sẽ chết trong vài giờ. Sẽ không ai nghi ngờ mụ ta bị tiêm heroin quá liều trong khi đang nằm trên giường bệnh.

Kế hoạch của hắn là phải đợi đến khi không còn ai theo dõi mới lẻn vào tiêm cho mụ ta. Sẽ mất tối đa một, hai phút. Sẽ luôn luôn xuất hiện những trường hợp tim bệnh nhân ngừng đập hay các trường hợp cấp cứu khác khiến nhân viên khoa hồi sức tích cực bận rộn, giống như vụ đang diễn ra tại sảnh vậy. Tuy nhiên, sự xuất hiện của ả tóc vàng kia đã phá hỏng tất cả.

Hắn có thể đợi đến khi cô ta rời phòng. Lúc nào đó, cô ta sẽ phải bước ra ngoài. Cô ta cần phải ăn.

Nhưng đợi chờ kiểu đó sẽ tốn thời gian, thứ mà hắn không có.

Hắn còn nhiều việc phải làm. Còn nhiều người phải gặp. Không phải bất kỳ ai trong số họ cũng quan trọng như Jenny.

Giây phút mụ ta mở mắt - há miệng - trò chơi của hắn sẽ kết thúc.

Hắn đã giữ kín bí mật này suốt hai mươi ba năm. Nhất định hắn sẽ không bỏ cuộc vào lúc này.

Mụ ta có vẻ đang bị hôn mê thì phải. Nếu may mắn, mụ ta có thể sẽ vẫn chết mà không cần sự can thiệp của hắn. Hắn không thể giết Jenny và ả tóc vàng cùng một lúc, không thể làm thế mà không thu hút sự chú ý. Đặc biệt nếu ả tóc vàng có vũ khí.

Một cái chết diễn ra ở khu hồi sức tích cực phải câm lặng, nhanh chóng và kín đáo. Nó phải trông giống như một biến chứng không may do quá liều của Jenny.

Chỉnh lại cái mũ bóng chày, hắn cúi gằm mặt và bước dọc theo hành lang. Hắn phải quay lại vào lúc khác.

Hắn rời khỏi khoa hồi sức tích cực giống y như cách hắn bước vào. Trong căn phòng số ba, một nữ y tá kéo tấm vải phủ lên mặt một bệnh nhân. Ý thức về nỗi tuyệt vọng, sự thất bại từ những người đang chậm rãi rời khỏi phòng rõ nét đến mức có thể sờ thấy được. Những giọt lệ lăn trên mi, trên gương mặt của một vài người. Họ ôm nhau và vỗ vai nhau tìm sự an ủi.

Họ đã quan tâm. Họ đã cố gắng. Nhưng bệnh nhân vẫn qua đời.

Có thể hắn sẽ gặp may và điều tương tự sẽ xảy đến với Jenny.

Hắn nhấn mạnh cái hình vuông màu bạc trên tường. Cánh cửa kép tự động mở ra với một tiếng xì lớn. Hắn sẽ quay lại. Hắn không còn lựa chọn khác. Hắn phải nghĩ ra cách nào đó để chắc chắn rằng Jenny Kruger sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh