Morgan bước vào văn phòng của mình, ông cô đang nghiên cứu tấm bảng trắng từ trên xe lăn. Trên tay ông cầm một trong những cốc sinh tố protein xanh của Sharp. Bên cạnh ông, Sharp chỉ vào tấm bảng bằng cây bút viết.
“Hai người đang âm mưu gì đấy?” Cô chạm nhẹ vai ông khi bước đến bàn làm việc.
“Sharp làm đồ uống này cho ông.” Ông cô xem xét cốc nước. “Nhìn có vẻ ghê ghê, nhưng vị của nó thì không tồi đâu.”
“Nhờ ông cháu mà bọn bác tìm được hai đầu mối mới.” Sharp nói. “Art vẫn chưa hề quên nghiệp vụ điều tra đâu.”
Lance bước vào. Bốn người lớn chen chúc trong một căn phòng nhỏ.
Sharp bỏ bút xuống. “Kể bọn bác nghe chuyện xảy ra với Brian Leed đi.”
Vào lúc Lance kể xong, Sharp và ông cùng lắc đầu.
Sharp khịt mũi. “Ác giả ác báo vui thật đấy. Không tin nổi là ông ta đã nói dối suốt bao năm tháng qua.”
“Ông sẽ xếp Brian đứng đầu danh sách kẻ tình nghi giết Mary.” Ông uống cạn cốc nước. “Bọn ông nghi ngờ hung thủ hiện tại cũng chính là kẻ đã giết Mary, nhưng bọn ông vẫn chưa chắc chắn. Và thứ lỗi cho ông nếu ông không tin lời ông ta nói rằng mình đã thả Mary xuống quán PJ đêm hôm đó. Hoặc tin bất kỳ điều gì khác. Một lần nói dối, suốt đời nói dối.”
“Lời ông ta nói vô giá trị.” Sharp vẽ một ngôi sao to tướng cạnh cái tên Brian.
“Warren Fox cũng nói dối. Gã ta khai rằng mấy tháng rồi gã không gặp gỡ Crystal, nhưng Abigail lại nói rằng dạo này gã hay lởn vởn quanh nhà trọ để quấy rối bà ấy.” Lance chỉ tay vào tấm bảng. “Chúng ta cần theo dõi gã ta.”
“Cần tiếp tục thẩm vấn Stan nữa.” Morgan nói. “Nếu Brian nói dối về hành tung của họ thì Stan cũng thế. Phải chăng ông ta nói dối vì đang muốn che giấu cho một người bạn, hay còn vì lý do nào khác?”
“Lúc này, chúng ta có nhiều lời dối trá hơn là sự thật.” Lance lắc đầu.
“Mà hôm nay hai người khám phá được gì rồi?” Morgan hỏi Sharp.
“Thứ nhất, ông cháu tìm ra những dấu hiệu cho thấy rằng Crystal có thể đã bị giết.” Sharp mở máy laptop trên bàn làm việc của Morgan.
Bốn người cùng tề tựu quanh chiếc máy tính. Sharp cho hiện lên một bức ảnh chụp Crystal. Hình ảnh ghê rợn khiến Morgan e dè, cho dù cô đã từng nhìn thấy nó.
Ông chỉ tay vào màn hình, nơi ông đã phóng to đôi bàn tay của Crystal. “Hãy nhìn các đầu ngón tay của bà ấy xem.”
“Móng tay bà ấy bị gãy.” Morgan nói. “Và cháu thấy một sợi màu vàng và chút ít máu dưới móng tay.”
“Tinh mắt đấy.” Ông phóng to thêm nữa. “Bà ấy đã kéo sợi dây thừng, cả trên cổ bà ấy cũng có vài vết xước, có thể cho thấy rằng bà ấy đã vật lộn chống lại kẻ tấn công. Hoặc khi não bộ phát hiện ra bà ấy đang hấp hối, những bản năng sinh tồn của bà ấy trỗi dậy, khiến bà ấy cố gắng cởi sợi dây thừng trên cổ. Nếu quá trình treo cổ chưa đủ lâu khiến nạn nhân gãy cổ, thì phải mất vài phút nạn nhân mới chết.”
Morgan hình dung trong đầu hình ảnh cơ thể người đàn bà đang đung đưa, đôi chân đạp lung tung, đá đổ cái ghế, những ngón tay cào xé nút thòng lọng quanh cổ. “Nhưng vào lúc đó, bà ấy không thể tự cởi dây thừng được.”
“Đúng.” Ông chuyển sang hình ảnh tiếp theo, cái nhìn cận cảnh vào sợi dây thừng quanh cổ người phụ nữ.
“Cháu có thấy cách sợi dây thừng dịch chuyển trên cổ họng bà ấy không?”
Morgan rướn người sang gần hơn, chỉ tay vào màn hình. “Chỗ trầy da này ấy ạ?”
Bên cạnh cô, Lance nói. “Cháu nghĩ là sợi dây thừng có di chuyển một chút khi bà ấy đá đổ cái ghế.”
“Đúng.” Ông nói. “Nhưng theo ông, điều này trông giống như hai vết hằn đặc trưng, một vết ngang với một vết chéo góc, và vết trầy da kia là cầu nối.”
Đây chính là nơi kinh nghiệm làm việc với người chết của ông tạo ra sự khác biệt.
Morgan ngồi lại xuống ghế. “Như thể ai đó đứng đằng sau lưng bà ấy, siết cổ bà ấy bằng dây thừng rồi treo bà ấy lên.”
“Và nút thắt dịch chuyển vị trí khi trọng lượng cơ thể bà ấy bị sợi thừng kéo căng.” Lance đứng thẳng người lại. “Có thể bà ấy không tự sát mà là bị giết.”
“Chúng ta không thể chứng minh điều đó được.” Sharp nói.
“Chúng ta sẽ nói với bộ phận pháp y thế nào đây?” Morgan hỏi. “Chúng ta không được phép có những bức ảnh này.”
“Chúng ta đừng nói gì cả.” Lance đáp. “Frank sẽ không bỏ qua nó đâu. Ông ấy sẽ làm việc với cái xác. Ông ấy còn thấy những vết này rõ hơn chúng ta nhiều. Như thế có đủ cho bác sĩ pháp y tìm ra nguyên nhân gây ra cái chết không ạ?”
“Còn phụ thuộc vào việc trong khi khám nghiệm xác chết còn phát hiện ra cái gì nữa không.” Ông nghiên cứu màn hình trong vài giây.
Nếu không có cái nhìn thấu suốt của ông, họ hẳn là sẽ chẳng thu được thông tin này cho đến khi có được kết quả khám nghiệm chính thức, mà có thể phải mất vài tháng, vì bác sĩ pháp y sẽ phải đợi các kết quả thí nghiệm, kết quả sàng lọc chất độc mới có thể kết luận nguyên nhân gây ra cái chết chính thức, cảnh sát trưởng King sẽ chẳng bao giờ chịu chia sẻ các kết quả khám nghiệm tử thi ban đầu.
“Giờ sao đây?” Lance hỏi.
Morgan xem xét tấm bảng. “Điều gì mà Crystal, P. J. và Jenny, đều biết?”
“Crystal và P. J. có mối liên hệ chặt chẽ hơn: mối quan hệ với Mary. Nhưng bác không hiểu làm sao Jenny lại có liên quan.” Sharp gõ gõ cây bút lên cằm. “Khi Vic mất tích thì bà ấy đang ở nhà.”
Ông kẻ một cột mới cho cái chết của Crystal. “Art cũng có vài ý tưởng khác.”
“Thật vui khi thấy mình còn hữu ích.” Ông đóng laptop lại và nhìn chằm chằm lên tấm bảng. “Càng xem cái hồ sơ này ông càng nghĩ điều này không bao giờ giống cha cháu, Lance ạ. Vic có một bà vợ đang ngày càng chìm sâu vào căn bệnh tâm thần, vào những rắc rối tài chính và ông ấy còn phải bảo vệ đứa con trai mười tuổi của mình tránh xa tất cả các chuyện đó. Ông ấy không có thời gian để hành xử bậy bạ đâu. Suốt cả tuần, ông ấy còn chẳng có lấy vài tiếng rỗi rãi bù khú với bạn bè nữa. Thậm chí còn chẳng thể chơi bóng chày được. Ông ấy đã rời khỏi đội tuyển bóng chày vì không còn thời gian dành cho họ.”
Sharp ôm lấy cánh tay bị thương. “Cho đến khi hài cốt của Mary xuất hiện, chúng ta chẳng có tội ác nào để liên kết với sự mất tích của Vic.”
Ông gật đầu. “Và vì xương cốt của cô ấy được phát hiện, mọi người mới đi tìm mối liên kết giữa Vic với Mary. Có thể mối liên kết ấy chính là Brian, nhưng nếu không phải thì sao đây?”
“Cháu nghĩ cha cháu là một tổn thất ngoài dự tính chăng?” Lance hỏi.
Morgan nhìn Lance. Anh ấy đang cảm thấy sao nhỉ? Làm sao anh ấy có thể thảo luận về số phận của cha mình khách quan như thế? Gương mặt anh căng thẳng, miệng mím chặt.
“Có thể là Vic vô tình bị cuốn vào chuyện gì đó liên quan đến Mary.” Sharp đặt cây bút lên mép bảng. “Nhưng Art và bác đã nghiên cứu những sự kiện khác xung quanh thời điểm Vic mất tích, với suy nghĩ rằng ông ấy và Mary có thể đã bị vướng vào chuyện gì đó hoàn toàn không liên quan.”
“Hai người đã tìm thấy gì chưa?” Morgan hỏi.
Sharp đi tới đi lui. “Trong tuần có ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994, các sự kiện lớn nhất là một tai nạn xe gây chết người trên xa lộ tiểu bang, hai vụ trộm và ba tên say rượu bị bắt vì tội hành hung.”
“Thoạt tiên, bọn ông không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường ở tất cả các sự kiện này.” Ông nói. “Cho đến khi bọn ông đào sâu hơn và biết rằng Lou Ford, một trong số những tên say rượu, đã chết vì chấn thương đầu nghiêm trọng.”
“Cháu không hiểu tại sao điều này lại có liên quan.” Lance nói.
“Hắn bị bắt trong vụ ẩu đả ở quán bar ngày mùng Mười tháng Tám.” Sharp ngừng lại. “Ở quán PJ.”
“À.” Lance ngồi phịch xuống ghế, xoa xoa hai thái dương. “Brian nói rằng ông ta đã thả Mary tại quán PJ vào khoảng tám giờ tối.”
Ông xếp lại vài giấy tờ. “Lou Ford bị bắt vào khoảng tám rưỡi.”
Morgan gõ gõ cây bút trên bàn làm việc của mình. “Nếu những gì Brian đã nói là thật, Mary có thể đã chứng kiến vụ ẩu đả.”
“Tiếp theo thì sao? Làm sao đến cuối cùng Mary lại chết được?”
“Cô ấy đã thấy cái gì đó chăng?” Lance gợi ý. “Có thể trận ẩu đả trong quán này còn nhiều vấn đề hơn những gì cảnh sát được biết. Tay sĩ quan bắt người tên là gì ạ?”
Sharp xem xét các ghi chép của ông. “Cảnh sát Owen Walsh. Ông đã về hưu và chuyển đến Florida vài năm trước. Gia đình Ford từng đâm đơn kiện văn phòng cảnh sát trưởng.”
“Lý do kiện là gì ạ?” Morgan trở nên hoạt bát hơn.
Sharp nói tiếp. “Hai tên kia thì được đưa thẳng đến bệnh viện cấp cứu để khâu mấy mũi. Ford thì có vẻ không bị thương tích gì, chỉ là say túy lúy thôi. Hắn ta được đưa đến văn phòng cảnh sát trưởng và bị nhốt trong nhà lao, nơi hắn ta chết. Bác sĩ pháp y phát hiện ra một chấn thương vùng đầu trong khi giải phẫu. Gia đình này đã đạt được thỏa thuận dân sự nho nhỏ. Ford có tiền sử lâu dài về say rượu và có hành vi không đúng mực. Đây không phải là trận ẩu đả tại quán bar đầu tiên của hắn. Rất nhiều nhân chứng nói rằng hắn ta là kẻ gây sự trước. Bồi thẩm đoàn đã không thông cảm. Họ tuyên bố nguyên đơn thua kiện, tuy nhiên, thỏa thuận đạt được quá nhỏ nhoi. Không có lời buộc tội nào dành cho cảnh sát Walsh, cho dù vậy, văn phòng cảnh sát trưởng đã thay đổi vài chính sách sau vụ này.”
“Chúng ta cần phải nói chuyện với Owen Walsh.” Lance nói.
Sharp gật đầu. “Bác đã để lại một tin nhắn vào di động của ông ta. Ford năm mươi lăm tuổi và chưa kết hôn khi hắn ta chết. Em gái hắn ta chính là người đã kiện văn phòng cảnh sát trưởng. Bác đang cố gắng dò tìm tung tích người này. Bà ta đã chuyển nhà khỏi vùng này. Bác sẽ không ngừng theo dõi Owen Walsh và em gái của Ford.”
“Vụ này càng lúc càng phức tạp.” Morgan nói.
“Nhưng chờ đã. Chưa hết đâu.” Sharp nói thêm. “Bác cũng phát hiện ra rằng tay Trợ lý công tố đã đạt được thỏa thuận nhận tội trong vụ của Ricky Jackson. Thằng bé phải hoàn tất chương trình cai nghiện.”
“Có phải là thằng nhóc vào ăn trộm nhà Crystal trong khi cơ thể bà ấy đang treo lơ lửng trong phòng ngủ không?” Ông hỏi.
“Là nó đấy ạ.” Lance bẻ xương vai kêu răng rắc. “Chúng ta nên nói chuyện lại với ông Jackson. Khi thẩm vấn ông cụ, chúng ta không biết rằng Warren có thể đã lạm dụng Mary khi cô ấy còn bé.”
Ông ngồi lún sâu vào ghế. Bất chấp ánh rạng rỡ trong mắt, vai ông rũ xuống.
Cô đặt tay lên vai ông. “Ông không sao chứ?”
“Ông ổn.” Ông vỗ tay cô.
“Lance và cháu sẽ đưa ông về nhà.” Cô nói, lộ vẻ lo lắng.
Ông không tranh cãi, tức là ông đã thực sự kiệt sức.
“Morgan và cháu sẽ ghé thăm Warren lần nữa.” Lance đứng dậy và xoay cổ.
“Tôi chưa xem được đống này.” Ông giơ chồng giấy lên. “Tôi mang chúng về nhà được không?”
“Tôi sẽ lấy cho ông mấy bản sao.” Sharp cầm chồng giấy mang ra khỏi phòng. Vài phút sau, ông quay lại, bỏ tập giấy vào túi hồ sơ cho ông của Morgan. “Một lần nữa, xin cảm ơn sự giúp đỡ của ông, Art.”
Sharp trông cũng không khỏe. Gương mặt ông u sầu và nhợt nhạt, ông di chuyển cứng nhắc và vụng về như ông già. Morgan đang dùng máy pha cà phê, còn Lance chắc đang cảm thấy những ảnh hưởng do ngủ ít và quá căng thẳng.
Nhưng họ không có thời gian để nghỉ ngơi. Trong cuộc điều tra này, kẻ sát nhân luôn đi trước họ một bước.