Qua cửa kính xe cảnh sát trưởng, Lance ngắm nhìn quang cảnh tối om lướt qua. Những bông tuyết rơi nhanh hơn. Họ dừng lại ở một nút giao, rồi Cảnh sát trưởng rẽ trái khi mà lẽ ra ông ta nên rẽ phải. Ông ta định đưa họ đi đâu?
“Này.” Lance gọi qua tấm lưới chắn phân chia ghế trước và ghế sau. “Đồn cảnh sát trưởng ở hướng kia cơ mà.”
“Chúng ta sẽ không về đồn.” Cảnh sát trưởng đáp. “Hai người cần được dạy cho một bài học.”
Lance liếc nhìn sang Morgan.
Cảnh sát trưởng đủ giận dữ để giáng đòn trả đũa xuống Lance, nhưng chắc chắn King sẽ không làm tổn thương cô ấy. Liệu ông ta có làm thế không?
“Không cần biết ông định làm gì tôi, cứ thả Morgan xuống đâu đó đi đã.” Lance nói với hình ảnh phản chiếu của King trong gương chiếu hậu.
King tảng lờ anh đi.
Morgan kéo giật khuỷu tay Lance, đôi mắt cô mở to lo lắng. Nhưng Lance còn làm được gì nữa đây? Họ đang bị còng tay trên một chiếc xe cảnh sát, một nơi được thiết kế dành riêng để nhốt người.
Khung cảnh bên ngoài ngày một giống vùng nông thôn. Cảnh sát trưởng rẽ vào một con đường quê dài. Lance chợt chú ý. Anh biết họ sắp đi đâu.
Hồ Grey.
Vài phút sau, những cái cây lùi xa. Mặt hồ hiện ra mờ mờ trong bóng tối. Nhưng chiếc xe vẫn tiếp tục phóng qua nơi chiếc Buick của cha anh được kéo lên khỏi mặt nước. Thêm hai dặm nữa, cảnh sát trưởng rẽ vào một con đường đất trong một cánh rừng rậm rạp. Vây quanh chiếc xe chỉ có cây cối. Chiếc xe tiến tới điểm dừng. Một khoảng đất trống mở ra ở phía bên tay trái.
Cảnh sát trưởng xuống xe và mở cửa sau. “Ra ngoài.”
Chẳng lẽ ông ta định bỏ rơi họ ở đây? Ông ta đã lấy áo khoác của họ, nhiệt độ đang sắp giảm xuống mức đóng băng. Theo như Lance biết, những ngôi nhà gần nhất cũng nằm cách tận phía bên kia hồ. Đi bộ đường dài mất ít nhất là năm dặm.
“Không.” Lance lắc đầu. Bên cạnh anh, Morgan run bần bật.
Cảnh sát trưởng vươn tay vào trong xe, chộp lấy cánh tay cô kéo ra khỏi xe.
“Này!” Lance hét lên, sự giận dữ và khiếp sợ cuộn trào trong anh. “Đừng làm cô ấy đau!”
“Thế thì lết mông ra đây.” King gọi, kéo lê Morgan đứng vào trong quầng sáng của đèn pha. Vẫn nắm chặt cánh tay cô, King chỉ tay vào Lance. Gương mặt Morgan tái nhợt như những bông tuyết đang xoáy tròn quanh mái tóc đen của cô.
Lance chật vật xuống xe. Không cần biết cảnh sát trưởng đang có âm mưu gì, Lance cũng không thể để Morgan phải đối mặt một mình. Anh bước qua khoảng đất trống rồi dừng lại trước mặt cảnh sát trưởng. King buông tay khỏi cánh tay Morgan rồi bước tránh xa cô, tiến về phía chiếc xe.
“Ông không thể bỏ chúng tôi lại đây.” Đối mặt cảnh sát trưởng, Lance len vào giữa King và Morgan. Họ đang ở giữa chốn đồng không mông quạnh. Với nhiệt độ đang giảm thấp, Morgan sẽ không chịu nổi. Chắc chắn, cảnh sát trưởng cũng biết điều đó.
Nhưng King không đáp lại.
“Nhân viên giám sát sẽ ghi lại cuộc gọi của Stan.” Lance tranh luận. “Họ sẽ biết chúng tôi đi cùng ông.”
“Stan không hề gọi điện. Cậu thực sự nghĩ thằng ngu ấy nhận ra được cậu à?” Cảnh sát trưởng khịt mũi chê bai. “Tôi đã đi tìm cậu. Cũng chẳng khó khăn lắm. Cậu dễ đoán quá mà, còn tôi là một thợ săn rất cừ. Tôi chỉ cần biết được con mồi của cậu là ai và suy đoán hành tung của hắn.”
“Sharp sẽ tìm ra đấy.” Lance cố gắng nghĩ ra nội dung tranh luận, cho dù nó có vô ích đi chăng nữa. Cảnh sát trưởng đã không thèm đếm xỉa tới luật pháp nữa rồi.
Không cần biết lý do là như thế nào.
“Tôi không lo về Sharp.” King nói.
Dường như Morgan đã qua cơn sốc. “Việc ông bỏ mặc chúng tôi ở đây là sao? Ông không thể làm thế.” Từ ngữ của cô bị ngắt quãng vì răng va vào nhau lập cập.
“Tôi có thể làm bất kỳ điều gì mình muốn.” King nói bằng giọng lạnh lùng như tuyết rơi. “Nhưng tôi không có ý định bỏ mặc hai người chết cóng ngoài này đâu.”
Lance hít một hơi sâu. Nhức quá! Anh cảm tưởng bầu không khí băng giá như những mũi kim đâm sâu vào phổi. Phải chăng tất cả chuyện này là nỗ lực làm nhục họ? Để khiến họ sợ chết khiếp và không dám qua mặt ông ta lần nữa?
Lúc này, cả cơ thể Morgan đang run lên cầm cập, hai vai cô còng xuống vì lạnh. Nỗi đau khổ trên gương mặt cô khơi lên sự phẫn nộ trong lồng ngực Lance. Nếu cảnh sát trưởng nghĩ rằng ông ta có thể yên ổn khi chơi cái trò mạo hiểm thế này với một thám tử tư và một nữ luật sư thì...
Chờ đã.
Thậm chí cái tôi của cảnh sát trưởng cũng không to đến thế. Một thám tử tư chẳng có nhiều quyền lực, tuy nhiên, một nữ luật sư được tôn trọng, từng là công tố viên thì có. Thêm vào đó, Morgan có những mối liên hệ. Gần như mỗi thành viên của gia đình cô đều đã từng hoặc đang làm việc trong các cơ quan thực thi luật pháp.
“Đây là bắt cóc!” Morgan nói bằng giọng run run. “Ông sẽ không bao giờ thoát được đâu.”
Không, Cảnh sát trưởng sẽ không thể yên ổn khi bỏ mặc họ đi bộ khỏi khu rừng trong điều kiện thời tiết giá lạnh thế này. Ông ta không hề có ý định cho phép họ đi bộ khỏi bất kỳ chỗ nào hết. Lance có thể nhìn thấy điều đó trong ánh mắt King. Một bức màn lạnh lẽo phủ xuống như tấm rèm. Sự giận dữ và cuồng nộ đã phai nhạt đi. Ánh mắt điềm tĩnh như băng đá đã thay thế cảm xúc trước đó trong đôi mắt ông ta.
Ông ta sẽ giết họ.
Nhưng tại sao?
Bụng Lance lạnh buốt, như thể anh vừa nuốt phải tuyết. Anh không có thời gian phân tích động cơ của Cảnh sát trưởng. Không cần biết lý do là gì, Lance không thể để Morgan chết.
Thay vì rút vũ khí ra, King thò tay vào trong túi quần. Lance dịch chuyển bằng cách kiễng hai bàn chân. Cảnh sát trưởng còn có một khẩu súng khác. Khi ông ta chưa kịp rút súng ra, Lance đã nhảy xổ vào ông ta. Vai anh đâm sầm vào mạng sườn ông ta, khiến ông ta mất thăng bằng. King lảo đảo lùi về phía sau. Không có hai cánh tay giữ thăng bằng, Lance cũng chới với theo. Nhưng anh trẻ hơn và khỏe hơn cảnh sát trưởng. Anh tiếp đất bằng vai bên kia và lăn tròn. Đà đẩy tới khiến anh tự đứng dậy được.
“Morgan, chạy đi!” Anh quát lên.
Cô quay người, tháo chạy vào trong rừng, cảnh sát trưởng lật người nằm sấp, quỳ một chân xuống đỡ cơ thể, ông ta vươn tay ra lấy vũ khí. Lance tiếp tục lao vào ông ta, dùng cả cơ thể mình đâm sầm vào ông ta lần nữa. Đã có chuẩn bị nên lần này cảnh sát trưởng không bị ngã. Lance nhảy lùi lại, tung chân trước đá một cú vào vùng bụng ở phía dưới xương sườn của ông ta, tuy nhiên, Cảnh sát trưởng có mặc áo chống đạn nên ông ta không hề hấn gì, ngoại trừ một lần nữa mất thăng bằng.
King hồi phục rất nhanh, lại vươn tay ra lấy vũ khí, sự quyết tâm hiện trên gương mặt ông ta.
Nếu ông ta giết Lance, sẽ rất dễ cho ông ta để truy lùng Morgan.
Nhảy về phía trước, Lance đập thẳng trán mình vào mũi Cảnh sát trưởng. Máu túa ra, cảnh sát trưởng ngã gục xuống. Nhưng King đã rút súng ra khỏi bao. Ông ta chưa kịp nhắm bắn, Lance đã tung chân đá vào cánh tay ông ta rồi chạy hết tốc lực về phía những cái cây.
Một tiếng súng vang vọng khắp khu rừng. Viên đạn trúng một cái cây cách bên phải Lance chỉ có vài mét. Một mảnh vỏ cây bắn vào mặt Lance, nhưng cơn đau buốt chỉ kéo dài có một giây. Anh vòng qua một cây thông lớn rồi chạy theo hình dích dắc.
Anh có hai mục tiêu: sống sót và tìm kiếm Morgan.