Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3731 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

Một tiếng súng vang vọng trong thinh không.

Giật mình, Morgan vấp ngã. Với hai tay đang bị còng sau lưng, cô không thể chống đỡ được trọng lượng cơ thể. Cô khuỵu gối xuống. Cơn đau truyền khắp xương bánh chè, nhưng nó rất nhanh chóng tan đi và adrenaline giúp cô không còn cảm giác đau nữa.

Lance!

King có bắn anh ấy không?

Tiếng những cành cây gãy. Là Lance sao?

Hay là King...

Tiếp tục chạy hay vòng lại đây?

Hai lá phổi Morgan bỏng rát. Hai hông cô bỏng rát.

Mọi thứ đều bỏng rát.

Bài tập chạy đúng nghĩa nhất cô làm trong sáu năm vừa qua là dạy Ava đi xe đạp. Thật sự không dễ khi phải cố gắng sải bước, bằng bất kỳ cách nào, trong khu rừng không bằng phẳng với hai tay bị còng sau lưng. Cô không muốn bỏ lại Lance nếu anh bị thương. Nhưng nếu không bị thương, anh sẽ bắt kịp cô dễ dàng. Chính cô mới là người khiến anh chậm lại.

Cô chụm hai chân vào nhau, ngồi xổm xuống và ép người lại cho đến khi ngực cô chạm vào hai đùi. Cô luồn hai tay bị trói qua mông cho đến khi chúng nằm dưới hai đầu gối. Tiếp theo, cô nằm ngửa ra, lắc lắc người để luồn từng chân một qua. Khi đứng dậy, hai bàn tay bị còng đã ở trước người cô.

Một hòn đá to bằng cỡ nắm tay nằm trên mặt đất chợt khiến cô chú ý. Cô chộp lấy nó, đứng bật dậy rồi vùng chạy. Thở hổn hển, cô hít lấy hít để bầu không khí băng giá bằng miệng. Nếu King đang đuổi theo, hắn hẳn sẽ nghe thấy tiếng cô thở hổn hển từ khoảng cách nửa dặm. Hai lá phổi bỏng rát, cô nấp đằng sau một cái cây.

Tiếng lạo xạo nghe gần hơn.

Ngay khi dừng cử động, Morgan lại run rẩy. Cô nép sát vào thân cây, dùng nó làm tấm khiên và vật chắn gió cho mình.

Làm ơn, xin hãy là Lance!

Tự trấn tĩnh, cô dòm qua cái cây và giơ hòn đá lên cao quá đầu. Một cơ thể lao đến bên cô. Quần dài đen. Sơ mi đen. Đôi chân đang đảo liên hồi. Những bước dài chắc chắn và nhanh nhẹn bất chấp hai tay bị còng sau lưng.

Lance.

Sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể cô trong một giây. Cô bước ra khỏi chỗ nấp, lê bước về phía anh.

“Đi tiếp đi.” Anh không hề dừng lại, giọng nói của anh chỉ như lời thì thầm.

Cô sấp ngửa chạy theo sau anh. Cô không biết mình đã chạy được bao xa trong cuộc chạy nước rút đầu tiên, ngoại trừ việc vẫn chưa đủ xa.

Bước chân anh chạy chậm lại, sánh vai với cô. Đối với anh, chạy thế này không khác đi bộ nhanh là mấy.

“Hắn đâu rồi?” Cô thì thầm theo hơi thở hổn hển.

“Anh không biết.” Lance đáp, những lời của anh gần như không át nổi tiếng bước chân của cô. Anh nhíu mày nhìn cô. “Cùng đi bộ một lúc đi.”

Cô giảm tốc độ. Một cơn đau xóc bên sườn khiến cô gập người lại. Hai bàn tay cô ép chặt vào một bên sườn.

Anh liếc nhìn qua vai mình. “Chắc chắn anh đã đấm vỡ mũi hắn, nhưng không khiến hắn chậm chân được lâu đâu. Chúng ta phải đi tiếp. Em đảo chiều còng tay rồi à?”

“Em bị ngã.” Cô thở hổn hển, hai lá phổi của cô kêu rít lên như cái ống bễ để hít lấy hít để không khí. Nhưng luồng không khí hít vào quá lạnh, cô cảm thấy như thể mình đang hít phải một đống kim châm. “Hình như lại là điều tốt.”

Anh gật đầu và rẽ sang trái.

Morgan huơ tay về bên phải. “Nhưng đường mòn lối kia cơ mà.”

“Đêm muộn thế này chắc chẳng còn xe nào chạy qua đâu. Đường vắng quá. Hắn sẽ bắt kịp chúng ta. Có mấy ngôi nhà nằm phía bên kia hồ.” Anh quét mắt nhìn bóng tối xung quanh. “Cơ hội tốt nhất của chúng ta là tiếp tục đi sát theo một bên này hồ.”

Hơi thở và nhịp tim của Morgan đã chậm lại, nhưng khi cường độ vận động giảm xuống, cô lại bị cái lạnh tấn công mãnh liệt hơn.

“Em có thể chạy nhanh hơn được không?” Anh hỏi.

Cô gật đầu và vùng dậy chạy với bước chân kéo lê, nặng nề. Cô trượt ngã. Một cành cây nhỏ kêu rắc một tiếng dưới chân cô, âm thanh ấy vang khắp khu rừng tĩnh lặng. Cô đã lấy lại thăng bằng, nhưng nhiệt độ xuống thấp và sự thật là cô đang kiệt sức ảnh hưởng rất nhiều đến cô. Các cử động của cô trở nên vụng về.

Cô đang chạy nhanh hết sức có thể. Anh thì thậm chí còn không phải thở quá vất vả. Anh có thể di chuyển nhanh hơn cô nhiều. Cô sẽ khiến anh chậm chân. Anh sẽ bị giết chết chỉ vì cô.

“Anh nên chạy trước gọi người giúp đi.” Cô nói. “Em chạy không nổi đâu. Trời lạnh quá, với lại em mệt lắm rồi.”

“Anh sẽ không bỏ em lại đâu. Ở bên nhau, chúng ta sẽ mạnh hơn, nhớ không?”

Nhưng đêm nay, cô chính là mắt xích yếu trong sự cộng tác của họ. Về mặt thể chất, cô không thể sánh được với sức mạnh và sức bền của Lance.

Thậm chí, cô còn chưa bắt tay vào việc phân tích những gì Cảnh sát trưởng đã làm. Phải chăng như thế có nghĩa là King đã giết chết Crystal và vợ chồng Hoolihan? Thế còn Mary? Phải chăng cảnh sát trưởng đã cố giết mẹ của Lance? Tại sao?

Cho dù nguyên nhân có là gì đi chăng nữa, chắc chắn nó phải có liên quan tới cái chết của Mary và sự mất tích của Vic. King từng là phó cảnh sát trưởng năm 1994. Chỉ có một chi tiết duy nhất liên kết phòng cảnh sát trưởng với ngày mùng Mười tháng Tám năm 1994: Cái chết của Lou Ford.

Hình ảnh gương mặt bầm tím của Eric chợt thoáng qua óc cô. Mặt cháu đập xuống sàn khi cảnh sát trưởng còng tay cháu.

Cảnh sát trưởng đã lạm dụng cơ hội để bạo hành khi hắn bắt giữ Eric. Hắn có liên quan đến cái chết của Ford không? Bằng cách nào? King không phải là sĩ quan bắt người. Làm phó cảnh sát trưởng, phải chăng hắn ta đã bắt đầu một kế hoạch để che đậy tất cả?

Morgan vấp phải một tảng đá và ngã khuỵu xuống. Cơn đau kéo cô quay về thực tại.

Lance lợi dụng cú ngã của cô như một cơ hội để lăn tròn và đưa đôi tay bị còng ra phía trước người, giống hệt như cô đã làm.

Cô dùng hai chân để nâng trọng lượng cơ thể rồi đứng dậy, lảo đảo vì thiếu dưỡng khí.

Họ ngừng lại một lúc. Morgan nín thở. Lance lắng nghe.

Anh ghé sát môi vào tai cô. “Anh không nghe thấy hắn.” “Hắn ở ngoài đó.” Morgan cảm nhận được cảnh sát trưởng đang ở ngay đằng sau họ, hiện diện như một cái bóng, mối đe dọa mà cơ thể cô nhận ra ngay cả khi hai mắt cô, hai tai cô không thể định hướng được.

“Đừng nghĩ nữa.” Anh thầm thì. “Chỉ cần đưa chân nọ lên trước chân kia thôi.”

Nhưng cả hai đều biết rằng King sẽ không để họ thoát. Hắn ở ngoài kia và hắn đang đuổi theo họ.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh