Cúi lom khom, King quan sát mặt đất. Lần theo dấu chân của bọn họ trong tuyết chẳng có gì khó. Thậm chí nó còn chẳng đáng để gọi là thử thách. Bọn họ chưa thể đi quá xa được, bằng không tuyết hẳn đã xóa sạch mọi dấu vết của bọn họ.
Bọn họ đang đi theo con đường mòn dẫn đến hồ Grey. Một khi tới được hồ, bọn Kruger sẽ đi đường vòng đến khu dân cư phía bên kia hồ. Đó là kế hoạch chắc chắn xảy ra.
Nhưng sức khỏe Dane đang không tốt. Cô ta thông minh và cứng rắn, nhưng về mặt thể chất, cô ta lại yếu ớt. Hắn không có ý xúc phạm. Cô ta đúng là một cô ả thú vị, cho dù có thể hơi quá thông minh. Theo hắn, phụ nữ không nên cố gắng cạnh tranh với nam giới. Nhưng ngay cả khi mắc phải nhược điểm đó đi chăng nữa, Dane vẫn là người phụ nữ đầu tiên hắn ngưỡng mộ. Hắn không ham muốn gì cô ta. Hắn không có hứng thú trong việc có một mối quan hệ với bất kỳ ai. Hắn thích đơn độc một mình. Nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn có thể cảm thấy nuối tiếc thực sự sau khi giết ai đó.
Nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản hắn.
Nếu phải chọn giữa Dane và bản thân mình, khỏi cần đoán cũng biết hắn chọn cái gì. Thêm nữa, phụ nữ là điểm yếu của đàn ông. Dane sẽ chính là kết cục của Kruger. Giống như con sói nhắm mục tiêu vào thành viên yếu ớt nhất, đi chậm nhất trong đàn, King chỉ việc bắt kịp cô ta. Kruger sẽ quay về bên cạnh cô ta.
Hắn sẽ giết cả hai bọn họ, sau đó tiêu hủy xác. Sẽ chẳng ai tìm thấy bọn họ. Hoặc hắn có thể thuê một con thuyền rồi dìm chết bọn họ giữa hồ. Hoặc chôn họ ở nơi hắn đã bỏ lại Vic vào năm 1994.
Chẳng phải nực cười hay sao khi chôn Kruger cạnh người cha hắn đã tìm kiếm suốt bao năm tháng qua?
Hắn đứng thẳng người dậy, lần theo những dấu chân. Khung cảnh sáng lên nhờ tuyết trắng xóa đủ giúp hắn không cần dùng đèn pin. Hắn đi theo con đường mòn bọn họ đang đi. Bọn họ thẳng tiến tới con suối chảy vào hồ. Khu rừng mở rộng phía mép cái rãnh. Nếu không biết cái rãnh nằm ở đó, có thể hắn đã trượt ngã xuống dưới rồi.
Những dấu chân hướng về phía hồ, dọc theo dòng chảy của con suối. Hắn cố gắng tránh càng xa vực thẳm càng tốt, chỉ dừng lại khi mặt đất trước mặt hắn dốc xuống. Hắn lại cúi lom khom. Rút đèn pin trong túi ra, hắn mạo hiểm rọi lướt qua con đường mòn thật nhanh. Hắn không muốn đâm đầu xuống rãnh nước. Tuy nhiên, phía dưới chỗ mới lở đất kia, hắn trông thấy một lối đi trống trải xuyên qua tán lá tơi tả. Thứ gì đó hẳn là to lắm đã rơi khỏi mép đường.
Một trong hai đứa đã bị rơi.
Sự hồi hộp tràn qua mạch máu hắn khi chiếu đèn xuống con dốc, tìm kiếm một lối đi xuống. Hắn thận trọng chọn con đường xuống phía dưới và xem xét mặt đất. Bọn họ đã mất kha khá thời gian ở đây, những ngả đường rẽ theo các hướng khác nhau. Hắn nhận ra thứ gì đó có màu đỏ trong tuyết. Máu. Một người trong số bọn họ đã bị thương. Điều này giải thích tại sao những dấu chân sát gần nhau hơn - lộn xộn hơn và không còn những bước dài. Con suối chảy qua đáy rãnh nước sâu. Các đường mòn đều dốc đứng, người khỏe mạnh còn rất khó trèo lên huống hồ người bị thương. Bọn họ sẽ bị mắc kẹt trong rãnh nước cho đến khi tới được hồ. Lựa chọn gần như là quá dễ đoán.
Hắn lần theo dấu vết, chuyển sang chạy bộ nhẹ. Sự phấn khích khiến hắn thêm hăng hái. Cuộc đi săn sắp kết thúc.
Sau khi loại bỏ được Kruger và Dane, hắn sẽ chăm lo Sharp. Tiếp theo, hắn sẽ thoải mái quay về nhà. Từng mối liên kết giữa hắn với Mary sẽ tan rã.
Hoặc gần như thế, hắn chỉnh lại. Tuy nhiên, Owen Walsh cũng sẽ ngoẻo sớm thôi. Owen hoang tưởng, kẻ bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi và nỗi sợ hãi hơn hai mươi năm qua. Owen từng gọi hắn đúng vào lúc Lincoln Sharp cố gắng liên hệ. Giờ thì Owen chỉ còn sống được vài tuần. Khối u đang gặm mòn lão ta cũng hiệu quả chả kém gì lương tâm của lão suốt những năm qua. Owen sẽ sớm lìa đời và lão ta sẽ là người duy nhất biết được chuyện gì đã xảy ra vào đêm đó.
Tại bãi đỗ xe của quán PJ, hắn đánh giá tình hình. Ba thằng ngu say rượu tẩn nhau một trận nhừ tử vì một ả đàn bà. Nếu ba thằng này uống ít đi và thông minh hơn, ít ra một thằng trong số chúng hẳn sẽ nhận ra rằng Mary là một con điếm. Con ả đấy hẳn sẽ lần lượt qua lại với từng thằng chỉ vì một ít tiền. Đúng là mấy thằng óc lợn.
Là phó cảnh sát trưởng, trách nhiệm của hắn là giải quyết đống hỗn độn này.
Hắn chỉ vào một trong hai cảnh sát đang làm nhiệm vụ. “Bill, cậu đi theo hai thằng ngu này về bệnh viện cấp cứu. Khi chúng ổn định rồi thì đưa chúng quay lại đồn để giải quyết.” Hắn quay sang viên cảnh sát còn lại. “Owen, cậu mang thằng khốn này về đồn.” Nói rồi hắn trao lại Lou Ford, mồm gã này vẫn còn không ngừng chửi bới, tranh cãi và say xỉn không biết trời đất là gì. Lou đúng là khách quen của đơn vị chuyên xử lý những vụ say rượu và gây rối.
Mary cố gắng lẻn qua bãi đỗ xe, nhưng hắn đã nhận ra ả.
“Cả cô cũng bị bắt.” Hắn nói ngay sau khi bắt kịp ả.
Ả chống tay lên hông. “Ông đùa đấy à?”
“Cả hai ta đều biết tôi không có khiếu hài hước.” Hắn còng tay ả và tống ả vào xe tuần tra. Giống như Lou Ford, đây không phải lần đầu tiên ả ngồi ghế sau. “P. J. đã phát ốm vì cô liên tục mồi chài khách của ông ta. Mà nhân tiện, ông ta nhờ nhắn lại là cô bị sa thải nhé.”
Hắn đi theo Owen quay về đồn. Mary rất nghe lời. Nhưng hắn dùng đủ mọi cách vẫn không thể khiến Lou Ford chịu hợp tác. Gã nguyền rủa, đập phá và lê lết trên sàn nhà. Họ đi vào đồn từ cửa sau, hắn dẫn Mary vào hành lang.
“Tôi không được gọi điện thoại à?” Ả sưng sỉa. “Tôi cần gọi cho mẹ tôi.”
“Giúp chỗ này chút đi...” Owen gọi từ ngưỡng cửa. Lou ghìm hai chân xuống như một con la cứng đầu, ngả người về phía sau, nhất định không chịu nhúc nhích.
Thằng chó...
Hắn mở khóa một trong hai còng tay của Mary, còng ả vào cái vòng bên cạnh máy điện thoại trả tiền. Thọc tay vào túi, hắn rút ra một đồng hai mươi lăm xu. “Đấy, gọi đi.”
Hắn bước đến ngưỡng cửa. Nắm lấy cánh tay kia của Lou kéo mạnh. Nhưng Lou ngả người về phía trước và nôn thốc nôn tháo. Sự khó chịu và tức tối dâng trào trong người hắn.
“Đừng có nôn mửa trong đồn của tao!" Hắn thét lên.
Owen rõ ràng cũng lãnh đủ đống bầy nhầy này. Anh ta giơ nắm đấm lên. Đúng lúc Owen thụi cho Lou một cú vào đầu, King cũng tung ra cú đá. Một cú quét trụ bằng bàn chân đi giày cảnh sát cỡ to, màu đen của hắn khiến Lou chới với. Đang ngả người về phía trước và mất thăng bằng, gã say rượu đổ gục xuống, tư thế ngã khiến gã nghiêng sang bên phải. Đầu gã đập vào tường phát ra tiếng rắc rắc do xương gẫy trên nền bê tông xỉ than.
Lou nằm bò ra trên sàn, bất động.
“Ông làm cái gì thế?" Owen hét lên.
Hắn dùng mũi giày đá đá vào người Lou. Vẫn bất động.
Owen cúi xuống bên cái xác. Một bàn tay sờ lên cổ tên say rượu. Ngước mắt nhìn lên, anh ta nói rành rọt. “Gã chết rồi."
King nhún một bên vai. “Gã sống chỉ phí phạm ô xy, mà lá gan kiểu gì chẳng sắp hỏng rồi."
Cái chết của người đàn ông chẳng khiến hắn bận tâm, nhưng hắn phải suy nghĩ thật nhanh nhằm tránh một hậu quả tai hại. Mối lo duy nhất trong tâm trí hắn là tương lai sự nghiệp.
“Giờ chúng ta làm gì đây?" Owen đứng dậy. Bỏ chiếc mũ có vành xuống, anh ta xoa xoa đỉnh đầu như thể đang cố gắng kích thích não bộ hoạt động.
Chúc may mắn.
Owen là một cảnh sát tử tế nhưng anh ta không phải Einstein.
Với tình hình này thì sẽ cần một kế hoạch vững chắc. Cần đến mánh khóe.
Owen bỏ tay xuống, đội lại mũ lên đầu. “Chúng ta phải gọi Cảnh sát trưởng.”
“Không.” King sẽ làm bất kỳ điều gì cần phải làm để sửa chữa chuyện này. “Sự nghiệp của tôi sẽ đi tong vì đống phân này. ”
“Chúng ta làm gì đây?” Owen chỉ tay xuống cái xác dưới chân họ. “Chúng ta không thể giả vờ là chuyện này không xảy ra được. ”
“Tại sao không?” Hắn vươn tay ra, nắm lấy một trong hai cánh tay Lou. “Chúng ta sẽ nhốt gã vào xà lim ngủ cho dã rượu, như chúng ta đã từng làm. Chẳng có gì bất thường cả. Khi gã không tỉnh dậy nữa, chúng ta sẽ tỏ ra ngạc nhiên.”
Owen ngần ngừ.
“Gã vừa tham gia trận ẩu đả tại quán bar...” Hắn tranh luận. “Ai dám nói gã không bị ăn cú nào vào đầu tại quán PJ chứ?”
Những lời nói dối hiệu quả nhất là những lời nói dối đơn giản.
“Được. ” Cánh tay Owen run rẩy khi họ nhấc cái xác lên và kéo lê vào trong xà lim.
Đồn cảnh sát vắng tanh. Người nhân viên duy nhất khác còn làm việc là nhân viên điều phối, và anh ta làm việc trong buồng của riêng mình. Hai người đặt Lou ở tư thế nằm nghiêng, cơ thể gã cuộn tròn như thể đang ngủ.
Rồi họ bỏ mặc gã lại đó.
King đóng cửa xà lim rồi mỉm cười. “Xong. ”
“Ông quên một chuyện đấy.”Ánh mắt Owen hướng ra ngưỡng cửa dẫn vào hành lang phía sau.
Mary.
Hắn quên béng mất ả. Đáng tiếc cho Mary, ả là nhân chứng.
“Đi thôi.” Hắn tiến ra ngưỡng của.
“Ông định làm gì?” Owen hỏi.
“Cứ theo tôi.”
Mary vẫn bị còng tay vào cái móc trên tường. Đôi mắt ả mở to khi thấy hắn đến gần, những ánh đèn trắng chiếu sáng hành lang lờ mờ. Ả tựa sát lưng vào tường. Ả biết mình đã trông thấy gì và điều đó nghĩa là gì.
“Chúng ta thỏa thuận được không Mary?” King bước đến gần hơn.
Ả nuốt khan, đốt sống cổ của ả nhấp nhô. “C...ái gì?” Giọng ả run rẩy.
“Tôi sẽ xóa bỏ hết những lời buộc tội. Hãy quên hết những gì cô đã thấy tối nay.”
Cái gật đầu nhanh chóng cho thấy Mary đang căng thẳng và tuyệt vọng.
Hắn tháo còng tay cho ả. “Thậm chí đích thân tôi sẽ đưa cô về quán PJ.”
Đặt một bàn tay lên cánh tay ả, hắn dẫn ả ra lối cửa sau, ngồi vào ghế sau trên xe hắn.
Hắn liếc nhìn Owen sau vai mình. “Cứ làm việc giấy tờ về Ford như thể gã đã ngất đi - rồi quay ra ngoài làm việc như bình thường. Chúng ta sẽ phát hiện gã đã chết sau.”
Owen gật đầu.
Sau đó, King lái xe về vùng nông thôn, tránh xa Grey’s Hollow và tiến vào Scarlet Falls liền kề. Nếu một khách làng chơi giết chết Mary, hắn sẽ muốn xác ả càng cách xa hiện trường tội ác càng tốt.
Mary tì cả hai tay vào cửa kính xe. “Đây có phải đường về quán PJ đâu.”
Tại một trạm dừng, hắn đánh xe rời khỏi con đường rồi đỗ lại. Chẳng nhìn thấy chiếc xe nào khác xung quanh. Bầy côn trùng bay vo ve trong màn đêm tháng Tám ấm áp. Hắn xuống xe và mở của sau.
“Ra ngoài!” Hắn nói.
Ả làm theo. Giữa đường viền chiếc váy ngắn của ả và đôi giày cao gót khêu gợi, ả lảo đảo khi xuống xe từ ghế sau. Ả đi khép nép dọc theo cái chắn bùn. Hắn đóng cửa xe lại.
Khi hắn quay sang nắm cánh tay ả, ả tung chân đá. Hai bên sườn hắn giật mạnh sang bên. Ả đá trúng vào phần trên bắp đùi, sượt qua háng của hắn. Hai đầu gối hắn khuỵu xuống, còn ả co chân quăng cả giày mà chạy.
Chó chết!
Khum tay che hạ bộ, hắn khập khiễng đuổi theo ả.
Hai phút sau hắn bớt đau hơn, chuyển từ khập khiễng sang chạy những bước dài, nhưng khoảng cách giữa họ đã tăng lên thành ba mươi mét. Ả chạy chân trần trên lề đường, ngoảnh đầu nhìn rồi chạy thẳng lên vạch kẻ vàng. Phía trước mặt, đôi chân trần của ả đang khua rất nhanh, nhưng hắn vẫn bám sát theo sau.
Cho đến khi hắn nhìn thấy một thứ có thể phá hỏng kế hoạch của mình.
Ánh đèn pha.
Miệng la hét, Mary đứng im giữa con đường và giơ tay vẫy. Chiếc xe chạy chậm lại rồi dừng hẳn. Một người đàn ông xuống khỏi chiếc sedan, bước vào trong quầng sáng đèn pha.
“Giúp tôi với!” Mary hét lên, liếc nhìn qua vai mình. “Ông ta sẽ giết tôi. ”
Hắn rút ngắn khoảng cách đúng lúc Mary tiếp cận được vị cứu tinh của ả.
Người đàn ông cao lớn, trông có vẻ lực lưỡng. “Mọi chuyện ổn cả chứ, anh cảnh sát?”
“Ổn. Tôi đang bắt giữ ả đàn bà này.” Hắn nói, bẻ hai tay Mary ra đằng sau rồi còng lại.
“Không.” Mary vùng vẫy. “Ông ta sẽ giết tôi! Làm ơn. Giúp tôi với.”
Người đàn ông chuyển chân trụ sang chân kia. Chết tiệt, ngay cả nếu anh ta có bỏ đi bây giờ, anh ta vẫn là mối hiểm họa. Một nhân chứng. Nhờ hành vi vùng thoát của Mary, người này sẽ nhớ đến ả.
“Cô ta uống say rồi.” Hắn túm chặt cánh tay Mary, kéo giật ả lại. “Ngài có thể quay về xe rồi, thưa ngài. Mọi chuyện trong tầm kiểm soát rồi.”
Người đàn ông lùi lại, chậm rãi, phân vân. Khi anh ta vừa quay lưng đi, hắn rút phắt cây dùi cui giắt trên thắt lưng công vụ ra giáng thẳng xuống đầu anh ta. Đôi chân người đàn ông run rẩy. Anh ta ngã gục xuống. Mary lại thét lên.
Hắn phải đưa ả tránh xa con đường này.
“Câm mồm.” Cơn giận dữ gầm thét bên trong hắn khi đè gí ả xuống đất và siết cổ ả. Với hai bàn tay bị còng sau lưng, ả không thể kháng cự. Những ngón tay hắn vòng quanh cổ ả. Hắn siết chặt cho đến khi ả nằm bất động, không còn sức sống và câm lặng như chết.
Hắn dừng tay, thở dốc.
Ả chết rồi.
Mẹ kiếp! Đây không phải là một phần của kế hoạch.
Cái chết của ả lẽ ra phải trông giống như một tai nạn. Những dấu vân tay của hắn không bao giờ được lưu lại trên cổ ả.
Giờ sao đây?
Giờ hắn phải che đậy thêm hai xác chết nữa, thế đấy.
Tùy cơ ứng biến thôi. Hắn chạy đến chỗ cái xe và mở cốp xe. Đẩy Mary về phía lề đường, hắn ném ả vào trong cốp xe. Tiếp theo, hắn kéo lê người đàn ông đến phía sau xe, gắng hết sức tống cả anh ta vào cốp xe. Ngồi vào sau vô lăng, hắn mở khoang chứa găng tay và tìm thấy sổ đăng ký.
Victor Kruger sống tại Scarlet Falls.
Sửa lại: Anh ta đã từng sống tại Scarlet Falls.
Hắn cần một kế hoạch phi tang cả hai cái xác này cùng chiếc xe. Hắn có thể cho chiếc xe chìm dưới hồ Grey. Nếu hắn để Victor ngồi sau bánh lái xe mình, hai cái chết có thể trông giống như sự kết hợp giữa mưu sát và tự sát. Nhưng chúng không thể nào có liên quan tới nhau. Các vụ tự sát - giết người đều là những tội ác thiên về cảm xúc điển hình, sinh ra từ nỗi tuyệt vọng vì một tình yêu méo mó.
Nếu những cái xác này có bị phát hiện, điều hắn cần là phải làm sao biến vụ này thành ra như thể Victor giết chết Mary sau đó rời thị trấn. Chiếc xe có thể lao xuống hồ với Mary nằm trong cốp. Hắn sẽ chôn Vic trong rừng. Hắn biết có một chỗ rất vừa vặn. Khi xong việc, hắn sẽ gọi Owen đến đón. Owen sẽ là kẻ đồng lõa. Anh ta sẽ biết giữ mồm.
#
Phía trước vang lên tiếng cành cây gãy, khiến hắn chú ý trở lại vào nhiệm vụ. Kruger và Dane chắc phải ở ngay đằng trước kia. Bước chân của hắn chậm lại, nhẹ bước dọc theo đường mòn. Những dấu chân bị ngập sâu trong tuyết, như thể bọn họ đã dừng lại để nghỉ ngơi. Ánh mắt hắn dừng lại ở một vết máu trước mặt. Hắn bước đến gần hơn. Chúng không thể đi xa được. Với một tên vẫn đang chảy máu thì không.
Những dấu chân biến mất trong tán lá dày của cây thường xuân. Có thể nào bọn họ đang cố gắng ẩn náu không? Với những bước chân chậm chạp và câm lặng, hắn nhẹ tiến về phía trước, tõe đôi các cành cây thường xuân. Cô ta nép mình trên mặt đất, ẩm ướt, lạnh lẽo và quần áo xộc xệch như con mèo con lạc mẹ.
“Cô Dane. Rất vui được gặp cô.” Hắn ra hiệu bằng nòng khẩu súng trường. Bàn tay cô ta đẫm máu.
Dane giơ hai tay lên. Làn da và đôi môi cô ta thâm tím, cô ta loạng choạng khi cố gắng đứng dậy. Ngay cả nếu hắn không tìm thấy cô ta, thì cô ta cũng sẽ không chịu đựng được lâu nữa. Cô ta chỉ đang chạy bằng quyết tâm thuần túy, điều mà hắn thừa nhận cô ta đúng là đáng được khen ngợi.
Nếu cô ta phải chết thì đúng là xấu hổ.
“Kruger đâu?” Hắn hỏi.
“Anh ấy đi trước tìm người giúp rồi.” Cô lảo đảo trên hai chân. “Tôi không còn đi nổi nữa.”
Kruger sẽ không bao giờ bỏ rơi cô ta.
“Nói dối.” King xoay lại khẩu súng trường rồi đánh thẳng vào mặt cô ta bằng báng súng. Cô ta đổ gục xuống trên lớp tuyết, bất động. Hắn còn chưa vận hết lực trong cú đánh vừa rồi, không có ý định hạ nốc ao cô ta, mà chỉ muốn làm cô ta choáng váng. Nhưng cô ta là một sinh vật tinh tế hơn nhiều những gì hắn quen xử lý. Kệ nó đi.
Đến nước này, hắn cần phải linh hoạt và không ngừng chú tâm vào giải thưởng. Giờ hắn cần phải dùng cô ta làm mồi nhử.
Hắn chĩa khẩu súng vào mặt cô ta. “Ra đây, Kruger. Tao biết mày có thể nghe thấy tao. Mày có ba giây để tự xuất hiện trước khi tao bóp cò.”