Tim đập như trống dồn, Lance nhìn trừng trừng vào lưng Cảnh sát trưởng. Anh do dự, ngần ngại trong giây lát. Nếu anh nhảy bổ vào cảnh sát trưởng, King có thể bắn Morgan. Nhưng nếu anh không nhảy, King nhất định sẽ bắn cả hai. Trong bất kỳ trường hợp nào, anh cũng không thể cho phép cả hai người đều bị King bắt làm tù binh. Đó sẽ là dấu chấm hết.
Sự kinh ngạc - và tự tin của chính cảnh sát trưởng - sẽ là những vũ khí tốt nhất của Lance.
Anh hít một hơi sâu, ở mức mà các xương sườn đau đớn của anh có thể chịu nổi. Đạp bên chân lành lặn về phía sau lấy đà, anh nhắm lưng cảnh sát trưởng rồi nhảy bổ xuống. Với đôi bàn tay bị còng, anh vòng qua đầu cảnh sát trưởng. Anh gắng sức kéo thật mạnh, siết chặt khí quản Cảnh sát trưởng bằng sợi dây xích nối liền hai còng tay. Hắn buông rơi khẩu súng trường. Hai bàn tay sờ lên cổ họng. Hắn túm chặt hai cánh tay của Lance, cố gắng giảm nhẹ sức ép. Nhưng Lance đang ở thế trên cơ, anh không hề có ý định buông tay. Nếu làm thế này mà không có hiệu quả, anh cùng Morgan sẽ phải chết.
Sẽ chẳng còn cơ hội chạy trốn nữa. Chẳng còn trò chơi mèo vờn chuột nào nữa. Hai con chuột không còn đủ sức mà chạy nữa rồi.
Cảnh sát trưởng bị nghẹn, phát ra âm thanh bệnh hoạn như tiếng nôn từ cổ họng khi hắn cố gắng thở. Hắn đánh đập, cào cấu điên loạn đôi bàn tay của Lance, cố gắng tận dụng hình thể và trọng lượng của mình khiến Lance mất thăng bằng.
King có khổ người to lớn, khỏe mạnh, được huấn luyện các chiến thuật phòng thủ và bắt giữ. Hắn đưa một tay xuống thắt lưng và rút con dao ra khỏi vỏ. Vươn tay qua vai mình, King đâm thẳng mũi dao vào phía đầu Lance. Anh nghiêng đầu sang bên tránh lưỡi dao đâm tới, nhưng nỗ lực này khiến anh mất đi điểm tựa.
Bàn tay kia của cảnh sát trưởng túm chặt lấy cổ tay Lance, làm giảm đi sức ép lên cổ họng hắn và cố gắng dùng sức mạnh vượt trội hất Lance về phía trước. King găm chặt cổ tay Lance ngay dưới xương đòn của hắn. Lance thay đổi tư thế, cố gắng giữ nguyên vị trí.
Tiếp theo, con dao đâm về phía mắt Lance. Anh né đầu sang bên. Hai cánh tay anh run rẩy. Cơn đau đớn cực độ lan khắp xương sườn anh. Kiệt sức, bị hạ thân nhiệt và bị thương, anh gần đạt đến giới hạn rồi. Hoặc bây giờ hoặc không bao giờ nữa.
“Cơ hội cuối đấy!” Anh rít lên vào tai cảnh sát trưởng. “Bỏ dao xuống.”
Câu trả lời của King là lưỡi dao lượn một vòng nữa đâm thẳng về phía mặt Lance.
Lance nghiêng người tránh, cố gắng duy trì sức bám trên cổ King. Nếu hai chân của anh còn lành lặn, anh sẽ tì đầu gối lên lưng cảnh sát trưởng làm điểm tựa. Nhưng vì những chấn thương, trụ vững thế này đã là may mắn lắm rồi.
Lưỡi dao lại lượn vòng nhắm vào đầu anh. Ánh thép lóe lên khi lưỡi dao lao vút qua mắt anh, chỉ cách nhãn cầu có vài milimet. Lông mày anh nhức buốt khi mũi dao sượt nhẹ qua.
Cảnh sát trưởng gầm gừ và kéo mạnh cổ tay Lance, cố gắng tự tìm không gian để thở. Lance chống hai cẳng tay xuống phần lưng trên của cảnh sát trưởng và hướng hai cánh tay vào bên trong. Nếu một bên cổ cảnh sát trưởng bị ép chặt, anh có thể cắt đứt dòng máu lưu thông tuần hoàn lên não hắn.
Nhưng King sẽ không cho anh có được điểm tựa. Miệng gầm gừ, Cảnh sát trưởng hạ dao xuống và đâm vào phía dưới nách, nhắm vào phần thân giữa của Lance. Con dao khẽ chạm vào bụng anh khiến anh có cảm giác nóng rát.
Lance há miệng định bảo Morgan chạy đi. Anh không thể giữ King được lâu hơn nữa. Anh không thể kiểm soát hoặc giành được điểm tựa nữa. Nhưng miệng anh cũng không còn đủ dưỡng khí để thốt nên lời. Anh đã phải vận dụng đến từng chút sức mạnh còn lại trong cơ thể để trụ lại bằng được trên cổ cảnh sát trưởng.
Các cây thông xung quanh anh xoay tròn. Anh không thở nổi. Những ngôi sao nhỏ li ti ào ạt xuất hiện trước mắt anh, tầm nhìn của anh bắt đầu mờ đi.
Họ sẽ không làm được, cảnh sát trưởng đúng là con bò mộng. Lance có thể duy trì được nhưng anh không thể kết liễu nổi hắn.
Tiếp theo, bên tai Lance vang lên một tiếng thịch, và Cảnh sát trưởng mất hết sức lực. Cơ thể hắn rũ xuống. Lance thấy Morgan đang đứng sau lưng mình, vác trên vai khẩu AR-15 của cảnh sát trưởng với báng súng chúc xuống.
Cô ấy đã hạ gục cảnh sát trưởng.
Kết thúc rồi.
Cảm giác nhẹ nhõm đã rút cạn chút adrenaline của anh, để lại anh yếu đuối và run rẩy.
Lance nới lỏng vòng tay trên cổ cảnh sát trưởng. Trọng lượng cơ thể khi ngã xuống khiến anh mất thăng bằng và đổ gục xuống đất. Anh ngã sang bên. Vai anh chạm vào mặt cỏ trắng xóa vì tuyết. Anh nằm ngửa trở lại. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm lên nền trời tối đen và những ngọn cây đầy tuyết trắng, tuyết rơi xuống mặt anh.
Rồi anh nhìn Morgan.
Cô đứng phía trên cơ thể nằm sóng soài của cảnh sát trưởng, khẩu AR-15 trong tay cô đang chĩa đúng đỉnh đầu King. Mái tóc đen tung bay quanh gương mặt cô, tuyết xoáy tròn xung quanh cô. Trong khoảnh khoắc đầu anh gần như nhẹ bẫng đi, Lance hình dung cô giống như Wonder Woman.
Anh nghĩ nguyên nhân của nó là do thiếu dưỡng khí.
“Giờ sao đây?” Morgan run rẩy. Trông cô như thể không cầm nổi khẩu súng trường nữa.
“Yểm trợ cho anh. Thấy hắn cựa quậy chút nào là bắn luôn.” Lance loạng choạng đứng dậy. Sau khi kiểm tra bằng cách đá mạnh vào người cảnh sát trưởng, anh cầm lấy vũ khí của mình, lục soát thắt lưng của hắn tìm chìa khóa mở còng. Tìm thấy rồi, Lance tháo còng tay của anh. Quẳng chúng sang một bên, anh cởi áo khoác của Cảnh sát trưởng. Tiếp theo, anh cởi bỏ hai lớp áo nữa của hắn trước khi lăn người hắn tựa vào gốc cây, còng tay hắn vào thân cây. Anh bước đến chỗ con dao bị rơi, cầm nó lên và khám xét các túi áo, túi quần của Cảnh sát trưởng.
Lance trao áo khoác cho Morgan. Sau khi tháo còng tay cho cô, anh choàng chiếc áo khoác nặng nề quanh người cô.
Cô xỏ hai cánh tay vào tay áo. Lance kéo khóa áo lên tận cằm cô. Tiếp theo, anh mặc vào người chiếc áo thun, rồi áo lót giữ nhiệt và áo khoác bằng lông cừu có khóa kéo của cảnh sát trưởng. Bộ trang phục vẫn còn mang hơi ấm từ cơ thể King, nhưng Lance chẳng buồn quan tâm.
Hơi ấm nào cũng như nhau mà thôi.
Đặt khẩu súng trường sang một bên, Morgan thọc tay vào túi áo khoác của cảnh sát trưởng và bắt đầu lôi ra đủ mọi thứ nhu yếu phẩm, những thứ một kẻ đi săn có kinh nghiệm thường gói ghém mang theo mỗi khi vào rừng: các thanh bánh protein, đèn pin, la bàn và một chiếc chăn dùng khi khẩn cấp. “Các que diêm và mấy thanh đánh lửa. Chúng mình nhóm lửa được rồi.”
Cô còn tìm thấy cả một khẩu súng ngắn không phải loại cảnh sát hay dùng. Cô lại bỏ nó vào túi.
“Chúng ta sẽ cho đầy tuyết vào đây rồi để nó chảy ra.” Cô lắc lắc cái chai nước rỗng không.
“Anh không muốn phải qua đêm ngoài này đâu.” Lance nói. Anh rất muốn thoát ra khỏi khu rừng này, nhưng cảm thấy mấy xương sườn của mình như bị chiếc xe tải cán qua vậy.
“Chúng ta cách ngôi nhà gần nhất bao xa?” Morgan hỏi.
Lance xem xét xung quanh. “Nói thật là anh không chắc. Có vẻ như chúng ta đã đi được kha khá rồi, nhưng anh dám cá là chưa xa lắm đâu. Có thể vài dặm thôi.”
“Cả hai chúng ta đều bị hạ thân nhiệt và có nguy cơ bị tê cóng vì sương giá.” Morgan nói. “Sưởi ấm chính là ưu tiên hàng đầu. Em bỏ phiếu phương án tìm chỗ trú ẩn tạm thời và nhóm lửa. Tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét lại thương tích trên người. Vào lúc này, em sẽ không đi thêm một dặm nào nữa đâu.”
Lance gật đầu. Cô ấy nói đúng. Hô hấp đang ngày càng trở nên khó khăn hơn.
Cô liếc nhìn cơ thể nằm úp sấp của cảnh sát trưởng. “Hắn sẽ bị lạnh đến chết nếu ta bỏ mặc hắn ở đây.”
“Có thể.” Lance chẳng buồn quan tâm. “Sau mọi chuyện hắn đã làm, chết rét là đáng lắm.”
“King sẽ nói chính xác như thế đấy.”
Chết tiệt.
Cô ấy luôn đúng, nhưng lập trường đạo đức của cô ấy cao chót vót như đỉnh Everest ấy.
“Tốt thôi. Nhưng cứ sưởi ấm cho em trước đi.” Lance bắt đầu tìm kiếm củi khô, không phải là nhiệm vụ dễ dàng vì tuyết rơi, khi anh cảm thấy cả chiếc xe tải đang đỗ trong ngực mình. Nhưng anh chỉ cần dùng một khúc gỗ là đủ để nhóm lửa. Trông như lọt thỏm trong chiếc áo choàng và đôi găng tay của cảnh sát trưởng, Morgan mang mấy cành khô và đám lá thông đến điểm nhóm lửa dưới một cây linh sam, nơi họ tạm trú tránh thời tiết tuyết rơi tồi tệ nhất. Nếu Lance có thể nhóm lửa và ăn một thanh bánh protein, có thể anh sẽ có cách che chắn cho họ khỏi sự khắc nghiệt của thiên nhiên bằng mấy cành cây khô.
Nhưng Morgan đã tự làm xong rồi. “Em đang thó dây giày của anh đấy.”
Cô uốn cong hai cành cây phía trên đầu họ, hình thành nên một mái che bằng cây linh sam chắn gió. Cô buộc chặt chúng bằng dây giày của anh.
Trong vòng hai mươi phút, ngọn lửa họ nhóm đã cháy đủ to để hơ tay. Lance bỏ thêm vào mấy cành con và cời lửa cho cháy to hơn. Tiếp theo, anh miễn cưỡng trải rộng tấm chăn dùng khi khẩn cấp lên người cảnh sát trưởng.
Ngồi quanh đống lửa nhỏ, hai người ăn các thanh bánh protein của cảnh sát trưởng và uống tuyết đã tan chảy. Lance tựa người vào thân cây, cơn đau và sự kiệt sức hành hạ anh đúng vào giây phút hiểm nguy nhất giờ đây đã dịu đi. Khẩu AR-15 anh vắt thăng bằng ngang hông, nòng súng hướng về phía cảnh sát trưởng. Morgan có trong tay khẩu súng lục công vụ của King, chưa kể một khẩu súng ngắn nữa trong túi. Cô tựa người vào vai anh. Cách túp lều nhỏ của họ sáu mét, cảnh sát trưởng nằm bất động.
#
Tiếng cành cây gãy khiến Lance giật mình. Cơn đau lan khắp hai bên sườn khiến anh nghẹt thở. Chắc anh đã ngủ quá say rồi.
Thứ gì đó khiến tán lá kêu lên sột soạt, lần này là từ phía xa hơn.
Lance nâng khẩu súng trường lên lòng mình, đưa mắt dò xét khoảng rừng thưa, tìm kiếm cảnh sát trưởng. Nhưng thêm một tiếng sột soạt nữa ở khoảng cách xa cho anh biết King đang bỏ trốn.
Bên cạnh anh, Morgan tỉnh giấc ngay lập tức. Cô thì thầm. “Chuyện gì thế?”
Anh thì thầm. “King trốn rồi.”
Một lúc sau đó, những giọng nói vẳng lại từ đám cây phía xa, ngược với hướng King chạy trốn.
Mười phút sau mới thấy Mac và Sharp bước vào trong khoảng rừng thưa, mặc bộ đồ đi bộ đường dài và đeo ba lô.
Sự nhẹ nhõm lan khắp người Lance, sưởi ấm anh chẳng khác gì ngọn lửa kia.
Morgan đứng bật dậy, Mac ôm chầm lấy cô.
Sharp quỳ một gối xuống bên cạnh Lance, “vẫn còn sống hả?”
“Vâng.” Lance vất vả ngồi dậy. Bầu trời đã sáng hơn. Sắp bình minh chưa nhỉ? “Làm sao bác tìm được chúng cháu?”
“Bình tĩnh, chờ bác thông báo tọa độ cho đội giải cứu đã.” Sharp nói vào điện đàm. Sau khi bỏ điện đàm xuống, ông giơ một ngón tay cái về phía Mac. “Chàng trai này đúng là quá giỏi đi rừng luôn. Cậu ta lần theo hai người như chó đặc vụ K-9 ấy.”
“Chúng tôi đã không chờ cho đến khi nhóm cứu hộ chính thức tập hợp lại.” Mac nói. “Hai người chúng tôi đi còn nhanh hơn.”
Sharp bỏ ba lô xuống đất rồi mở nó ra. “Nhưng họ cũng không còn cách chúng ta xa lắm đâu. Bọn bác lần ra hai người ngoài này khá nhanh. Vì hai người vẫn còn sống, nên bọn bác sẽ không gọi trực thăng. Mac đang cố gắng tìm ra điểm gần nhất chúng ta có thể hẹn gặp với một chiếc xe bốn bánh.”
Lance ngồi thẳng dậy. Cơn đau bên sườn gần như xé rách anh ra làm đôi. “King bỏ trốn rồi. Chắc là ngay trước khi hai người tới đây. Hắn đã bị còng quanh cái cây đó. Chắc cháu đã ngủ quên.” Lance muốn tự xỉ vả chính mình.
“Ngủ mê man có lẽ là mô tả chính xác hơn đấy.” Sharp nói. “Cháu đang thương tích đầy mình mà.”
Mac cúi lom khom nơi lẽ ra cơ thể King đang phải nằm sóng soài. Anh đứng dậy, xem xét mặt đất. “Hắn đi về phía bắc. Chúng ta có thể bắt hắn nếu đi ngay bây giờ.”
“Bác ngạc nhiên khi cháu không giết hắn đấy.” Sharp trao cho Lance một túi hỗn hợp hạt và trái cây khô.
Lance ăn cả một vốc đầy nho khô và hạt dẻ. “Cháu cũng muốn thế lắm.”
Và nếu thế, hẳn giờ này anh sẽ không phải lo chuyện Cảnh sát trưởng chạy trốn.
“Bác cá cháu sẽ làm thế.” Sharp trao cho anh một chai nước, vỗ vai anh. “Cháu đã làm rất tốt, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chúng ta sẽ tìm ra hắn.”
“Bác sẽ đợi cảnh sát tóm hắn đúng không?” Phía bên kia ngọn lửa, Morgan ngồi trên một tảng đá. Cô mỉm cười với ông qua làn khói.
“Đúng vậy.” Sharp càu nhàu.
Lance lại tựa người vào cây. Anh đã biết kẻ nào giết cha anh, và cảnh sát trưởng không thể nào chạy quá xa được. Anh cùng Morgan còn sống và cùng ở bên nhau. Mọi thứ rồi sẽ ổn cả, chừng nào anh còn ở bên cô.