Căn nhà bé nhỏ đứng trơ trọi trên đoạn đường quê tĩnh lặng. Chẳng còn ngôi nhà nào khác, chẳng thấy cái xe nào khác trong tầm nhìn.
Chẳng có ai đủ gần để nghe thấy tiếng thét.
Hắn đã kiểm tra địa chỉ này đến hai lần. Số 212 đường County Line, địa chỉ của nạn nhân tiếp theo trong danh sách của hắn.
Hắn đỗ xe dưới phố và quan sát ngôi nhà. Ngoại trừ căn phòng phía trước, các cửa sổ còn lại đều tối om. Hai ông bà già sẽ làm gì vào những buổi tối trong tuần nhỉ? Họ ngồi trong phòng khách và xem ti vi?
Chờ suốt mười phút không thấy động tĩnh gì, hắn tiến thêm một đoạn xa nữa rồi dừng xe đằng sau một hàng cây. Hắn xuống xe, đeo vào chiếc mặt nạ trượt tuyết và đi găng tay. Chiếc quần thun và áo có mũ trùm đầu màu đen giúp hắn hòa vào bóng tối. Quàng một cái vỏ gối màu đen lên vai, hắn bước qua khoảnh sân bên, băng qua một vườn rau được trồng cho mùa đông.
Khoảnh sân tối om. Hắn không dám mạo hiểm để bị nhìn thấy cho đến phút cuối cùng, ở bên trong có những hai người, nên hắn cần phải khiến họ ngạc nhiên. Ánh đèn chiếu vào cửa sổ đầu tiên. Hắn nấp bên dưới cửa sổ này rồi tiến đến cửa sổ tiếp theo. Kiễng lên bằng đầu ngón chân, hắn khum bàn tay che mắt, dòm qua lớp kính đen ngòm nhìn vào căn bếp trống trơn. Ánh đèn chiếu từ ngưỡng cửa dẫn vào phòng khách.
Rồi hắn chờ đợi, dỏng tai lắng nghe.
Tiếng ti vi vang khắp ngôi nhà. P. J. cùng vợ ông ta chắc đều bị lãng tai. Hắn vòng ra đằng sau và phía đối diện của căn nhà, thận trọng ngó vào từng ô cửa sổ để nắm được bố cục nội thất tổng quát. Ngoài khu vực tiếp khách chính phía trước nhà, hắn để ý có một nhà bếp và ba phòng ngủ. Phòng ngủ thứ hai đã được sửa lại thành phòng làm việc. Đồ nội thất dành cho trẻ em và đồ chơi được trang trí cho căn phòng ngủ thứ ba. Các cháu nội ngoại à?
Nửa trên cánh cửa sau có chín ô vuông bằng kính. Hắn có thể nhìn thẳng qua đây vào tận phòng khách. Hai mái đầu bạc trắng nhô lên trên lưng ghế xô pha. Một ông già thì sẽ không thể chiến đấu mạnh mẽ được. Một bà già cũng chẳng gây ra mối đe dọa nào.
Hắn dò xét chiếc đèn pin trong tay. Dùng nó đập nát đầu họ thì dễ thôi. Tuy nhiên, hành vi bốc đồng chính là thứ lôi hắn vào mớ hỗn độn này. Hắn không thể mạo hiểm để một người trong số họ có thời gian kêu gọi giúp đỡ. Với hai mục tiêu này, hắn phải hạ thủ thật nhanh. Thêm nữa, xung quanh đây chẳng có ai nên sẽ không sợ tiếng súng bị nghe thấy.
Hắn đặt bàn tay đeo găng lên núm cửa. Xoay nhẹ. Rõ ràng, vợ chồng P. J. cho rằng họ không cần phải khóa cửa khi sống giữa vùng đồng quê thế này. Thường thì làm thế cũng được. Riêng đêm nay thì không.
Đẩy cửa mở ra, hắn bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi và lặng lẽ lẻn qua hành lang ngắn, đi qua một buồng giặt là, một nửa được dùng làm phòng tắm. Ở ngưỡng cửa tiếp theo, hắn dòm qua đường gò. Hai mái đầu bạc vẫn bất động, tiếng ti vi đã át hết bất kỳ tiếng bước chân nào của hắn. Bước đến gần hơn, hắn thò tay vào túi, rút súng ra, nhẹ nhàng dấn thêm hai bước nữa, các bước chân của hắn trên thảm không hề phát ra tiếng động. Người đàn bà đang cúi xuống giải ô chữ. P. J. chĩa cái điều khiển vào màn hình và chuyển kênh cho đến khi tìm được kênh tin tức.
Bàn tay ông già run rẩy. Liệu ông ta có đứng dậy không? Chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần jeans của ông ta rộng thùng thình trên tấm thân gầy còm. Da thịt ông ta lõm vào trên hai má, như thể ông ta sắp biến thành một xác ướp đến nơi. Bà già cũng yếu ớt không kém. Bà ta còn không nâng nổi một vật nặng bốn mươi lăm cân. Bỗng vợ của P. J. cứng người lại, ngoảnh đầu ra đằng sau. Hắn không tạo ra bất kỳ âm thanh nào. Chắc chắn bà ta cảm nhận được hắn. Bà ta nhảy dựng lên, miệng há hốc rồi thét lên.
P. J. đứng bật dậy, ngón tay bị viêm khớp, run rẩy của ông ta chỉ vào hắn. “Đứng lại đó!”
Ông già quắc mắt nhìn hắn. “Tôi biết cậu.”
Hầu hết mọi người đều ngập ngừng trước khi giết một người khác. Nhưng với hắn thì không. Hắn không chần chừ một giây nào hết.
Hắn nhắm vào ông già rồi bóp cò. Một chấm đỏ loang ra trên ngực áo sơ mi xanh nhạt. Ông già khuỵu xuống.
“Không!” Bà già rít lên, lao đến bên chồng. Khóc nức nở, bà ta ấn chặt tay vào vết thương do đạn bắn. Sự hoài nghi quét sạch mọi cảm xúc trên gương mặt khi bà ta ngước mắt lên nhìn hắn, chớp mắt, khóc lóc, không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.
Dù không nằm trong danh sách của hắn, nhưng hắn không thể để bà ta sống.
Bà ta chưa kịp vượt qua cú sốc ban đầu, hắn lại bóp cò lần nữa nhắm thẳng vào mặt bà ta. Máu và não văng khắp bề mặt thảm. Bà ta ngã gục vắt qua xác chồng.
Hắn bước đến gần hơn, trước tiên là kiểm tra mạch đập của ông chồng, rồi đến mạch đập của bà vợ. Cả hai đều chết hẳn rồi. Hắn gạch thêm hai cái tên nữa vào danh sách trong đầu.
Giờ thì dọn dẹp hiện trường thôi.
Viên kim cương trên chiếc nhẫn đính hôn của bà già rất xinh xắn. Hắn tháo nó ra khỏi ngón tay bà ta rồi cho vào bao gối. Tiếp theo, hắn bước qua hai xác chết tiến vào phòng ngủ. Hắn lấy cái hộp đựng trang sức trên tủ quần áo cho vào túi. Lúc này, với bước chân gấp gáp hơn, hắn đến cái tủ bên cạnh giường ngủ khoắng sạch tiền trong ví của ông già, bỏ lại cái ví da trống trơn, không gập lại.
Hắn quay về phòng khách, lục tung các thứ trong một chiếc tủ đựng đồ, tìm thấy một xấp mỏng tiền mặt. Lật ngược ngăn kéo trên mặt thảm, hắn lấy hết tiền cho vào trong bao gối. Hắn bỏ qua chiếc iPad và laptop. Hắn không muốn sử dụng bất kỳ cái gì có gắn thiết bị định vị GPS. Hắn mở thêm nhiều ngăn kéo nữa mà không buồn đóng lại, đồ vật bên trong tràn hết ra mép ngoài. Tiếp theo, hắn bước vào nhà bếp.
Tiếng đóng sầm cửa xe bên ngoài khiến hắn dừng phắt lại.
Ai đó đang ở ngoài kia.
Hắn thả bao gối xuống cạnh cửa sau, bò đến cửa sổ phòng khách, rồi nhìn ra ngoài từ sau khung cửa.
Một cái bóng bước lên lối đi trước nhà.