Những Cuộc Săn Người

Lượt đọc: 3729 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

Morgan ngồi vào ghế tài xế, vô lăng đang đóng băng dưới hai tay cô. “Nếu ngày hôm nay, Stan có chứng cứ ngoại phạm thì ông ta không thể nào ở bệnh viện được.”

“Có thể thế. Có thể không.” Hơi thở của Lance tỏa ra làn khói trắng. “Ông ta đang nói dối về cái đêm cha anh mất tích. Anh chẳng có lý do gì mà đi tin bất cứ điều gì ông ta nói.”

“Nhưng hôm nay ông ta có nhân chứng.” Morgan chỉ ra.

“Nhân viên của ông ta sẽ nói những gì ông ta muốn họ nói. Bệnh viện chỉ cách đây có mười lăm phút lái xe. Ông ta có thể lẻn ra ngoài và làm xong việc. Tính cả thời gian lái xe, vẫn chưa mất đến một tiếng. Nhân viên lễ tân chắc hẳn đã nghỉ ăn trưa.”

“Em vẫn cảm thấy chúng ta đang thiếu cái gì đó.” Các ngón tay Morgan gõ gõ trên vô lăng. “Chúng ta chỉ có hai nghi phạm là Brian và Stan, vậy nhưng cả hai đều có chứng cứ ngoại phạm ít nhất là trong vài vụ án mạng mới đây.”

“Thế nếu họ hợp tác với nhau thì sao?” Lance hỏi. “Chứng cứ ngoại phạm giả ban đầu của bọn họ là do móc ngoặc với nhau.”

“Có khả năng. Nhưng động cơ của họ là gì? Brian có thể giết Mary vì sợ cô ta sẽ nói với vợ, nhưng Stan thì có liên quan thế nào?”

“Brian đã gọi ông ta đến nhờ giúp xử lý cái xác.” Lance gợi ý.

“Có thể, nhưng em có cảm giác chúng ta vẫn đang thiếu miếng ghép thông tin quan trọng.” Giả thuyết này Morgan thấy không đúng. “Che chở cho bạn bè là một chuyện, nhưng giúp bạn mình giết người lại là chuyện khác.”

“Và nó không giải thích được chuyện gì đã xảy ra với cha anh.” Lance nhắm mắt lại, xoa xoa sống mũi bằng cả hai tay.

“Trừ phi Vic đã chứng kiến Brian giết Mary.”

“Và cha anh sẽ không giúp họ che đậy nó.” Lance hạ tay xuống dưới đùi. “Ngay cả cho dù anh biết Brian và Stan đều nói dối, anh vẫn thấy rất khó tin rằng họ đã giết chết cha anh.”

“Chúng ta làm gì đây?” Morgan hỏi.

“Thư giãn.” Lance bẻ cổ. “Anh chẳng biết làm gì hơn ngoài trò theo dõi kiểu cổ điển. Stan là đầu mối tốt nhất của chúng ta tính đến giờ. Anh muốn bám theo ông ta và xem ông ta đi đâu sau giờ làm.” Anh liếc nhìn Morgan. “Ông ta có thể về muộn. Em có muốn anh đưa em về nhà không?”

“Không.” Morgan nhìn sang bên đường.

Dường như Lance đã kiềm chế được tính nóng, nhưng cô không tin tưởng anh khi đi một mình.

Cô vươn tay ra sau ghế tìm túi xách, đặt nó lên đùi. Mở khóa túi, cô tìm kiếm hồ sơ vụ án và trao cho Lance. “Stan lái chiếc Mercedes đen. Chúng ta cùng tìm nó phòng trường hợp ông ta lẻn ra cửa sau.”

Lance đọc biển số xe. Morgan khởi động động cơ và chế độ sưởi. Cô lái chiếc Jeep dọc mấy dãy xe cho đến khi nhận ra xe của Stan. Cô đỗ xe ở nơi tối nhất mình tìm được cách đó vài dãy xe.

Tắt động cơ, cô lấy thanh kẹo từ trong túi, xé giấy bọc rồi vẫy vẫy trước mặt anh. “Chia nửa nhé?”

Anh lắc đầu. “Đừng ăn thứ đấy.”

Quá muộn rồi.

Cô đã nhai và nuốt xong. “Bên trong có đậu phộng. Đậu phộng tốt mà.”

Lance luôn là người chuẩn bị đầy đủ mỗi khi phải theo dõi trong thời gian dài. Anh hay trữ các nhu yếu phẩm dùng khi khẩn cấp trong xe. Anh mở hộp chứa đồ và lấy ra hai thanh bánh protein. Từ cái túi đằng sau ghế, anh lôi ra hai chai nước và trao cho cô một chai.

Cô cầm nhưng không mở ra. Ai mà biết họ sẽ phải đợi trong bao lâu? Sau ba lần mang thai, an toàn nhất là nên hạn chế hấp thụ chất lỏng trong những lần theo dõi với thời gian dài.

Cô rút đôi găng tay từ trong túi áo ra, dựng cổ áo lên. Anh trao cho cô một thanh bánh protein nhưng cô cũng để nó sang một bên. Sô cô la sẽ giúp cô đỡ đói trong một khoảng thời gian. Có thể là cả đêm dài. Họ sẽ phải chia sẻ nhu yếu phẩm. Cô hạ ghế xuống. Lance cũng làm tương tự.

Thời gian trôi chậm chạp như rùa bò khiến cô nhớ đến mấy cái đồng hồ tan chảy của Salvador Dali*.

Ngay sau bảy giờ tối, Stan rời tòa nhà.

Morgan nhổm dậy. “Ông ta kia rồi.”

Cúi rạp người xuống tránh gió, Stan nhanh nhẹn băng qua bãi đỗ xe và ngồi vào trong chiếc Mercedes. Ánh đèn pha sáng lên. Một phút sau, ông ta lái xe ra khỏi bãi đỗ.

Morgan liền bám theo. Vì những con phố khá hoang vắng, cô giảm tốc và giữ khoảng cách an toàn. Khi Stan rẽ vào khu chung cư ông ta sống, cô lái quá lên một đoạn rồi quay lại, lượn qua lần nữa.

“Trước khi vòng lại thì tắt đèn pha đi nhé.” Lance nói.

Tác phẩm tranh sơn dầu tiêu biểu có tên Sự dai dẳng của ký ức của họa sĩ người Tây Ban Nha, Salvador Dali.

Những ngọn đèn bên ngoài chiếu sáng khu nhà mới xây, ở đây cũng không cần tới đèn pha.

Cô cho xe tấp vào lề đường cách đó hai căn nhà, lựa chọn chỗ tối nhất giữa mấy cột đèn đường. Họ nhìn Stan đỗ xe trên lối dẫn vào nhà. Mấy ngọn đèn chiếu sáng các ô cửa sổ phía trước của ngôi nhà lớn. Stan xuống xe. Ông ta đóng cửa xe rồi quét mắt nhìn khắp phố. Phải chăng ông ta cảm thấy đang bị theo dõi?

Stan bước vào trong nhà. Một phút sau, các ô cửa sổ tầng trệt chìm trong bóng tối.

“Có lẽ ông ta ngủ khò luôn rồi.” Morgan nói. Đó cũng là việc cô sẽ làm.

“Cũng trễ rồi mà.” Lance đồng tình.

“Có nên tiếp tục theo dõi không? Nếu ông ta còn đi đâu khác nữa, hẳn ông ta sẽ không về thẳng nhà.”

“Trừ phi ông ta đã thấy chúng ta.”

“Nếu là thế thì chúng ta cũng về thôi. Ông ta sẽ chẳng dẫn chúng ta đến đâu cả nếu ông ta biết mình bị theo dõi.”

Lance cựa quậy trên ghế. “Lái quanh khu nhà tiếp theo đi.”

Morgan đi lướt qua nhà Stan rồi rẽ trái ba lần.

“Tấp vào đây đi.” Lance nói. “Dưới cái cây đó.”

Morgan đỗ xe bên lề đường, khá gần nhà Stan. “Ở đây sáng quá, dễ bị lộ lắm.”

Các chỗ đỗ xe không chỉ được soi sáng từ nguồn ánh sáng xung quanh, mà những ngôi nhà ở đây còn nằm khá gần nhau. Chẳng còn chỗ nào tối mà ẩn nấp.

“Ở cái khu này thì mình chỉ làm được vậy thôi.” Lance nói. “Đứng từ góc độ về an ninh nhà cửa, thật mừng khi bọn trộm không hề có chỗ nào tối mà ẩn nấp. Nhưng vì mục đích của chúng ta tối nay, nó đúng là cực kỳ bất tiện.”

Họ xuống xe, chốt cửa xe bằng tay và đóng cửa nhẹ nhất có thể.

“Nắm lấy tay anh.” Lance đưa tay về phía cô.

Cô đan tay mình vào tay anh.

Lance dắt cô bước lên vỉa hè. “Chúng ta chỉ là một cặp tình nhân đang đi dạo mà thôi.”

Trong một phút, đó chính xác là những gì cô mong ước. Không khí khô của ban đêm khiến mặt cô lạnh buốt, nhưng áo khoác của cô có tác dụng giữ nhiệt rất tốt, và cơ thể anh cũng truyền hơi ấm sang cô qua chiếc găng tay da mỏng. Một cơn mưa tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, chậm rãi như sợi lông nhẹ bẫng, vương trên cánh tay cô.

Nếu không phải đang theo dõi, cuộc đi dạo của họ hẳn sẽ lãng mạn lắm.

Những chiếc lốp xe nghiến lạo xạo trên mặt đường nhựa.

“Tự nhiên vào nhé.” Lance kéo Morgan lại gần hơn, cánh tay anh choàng qua vai cô.

Morgan liếc nhìn qua vai mình. “Ôi trời.”

Chiếc xe màu đen trắng của cảnh sát trưởng tấp vào lề cách họ có vài mét. cảnh sát trưởng King xuống xe, băng qua thảm cỏ gần lề đường rồi bước lên vỉa hè, chặn đường họ. “Hai anh chị đang làm gì ở đây thế?”

“Đi dạo.” Lance nói.

“Đừng biến tôi thành thằng ngu.” Ánh sáng chói lóa của ngọn đèn đường trên đầu hắt lên gương mặt cảnh sát trưởng những cái bóng gay gắt, giận dữ.

Những ngọn lửa hận thù, hung hăng, dữ dội, âm ỉ cháy giữa hai người đàn ông.

“Stanley Adams gọi cho tôi, nói rằng hai người đang quấy rối và rình mò ông ta.” Cảnh sát trưởng nói.

Morgan siết chặt tay Lance. “Đừng nói gì cả.”

Cảnh sát trưởng chống hai tay lên hông. “Tôi chưa bảo hai người tránh xa vụ này ra à?”

Lance đáp. “Mẹ tôi đang nằm trên giường bệnh...”

“Ngừng. Nói. Đi!” Morgan to tiếng hơn.

Cảnh sát trưởng chỉ tay vào Lance. “Cậu nên nghe lời luật sư đi.”

Nhưng cơn nóng giận của Lance rõ ràng không kiểm soát được. “Tôi có quyền được bảo vệ gia đình tôi.”

“Cậu chẳng có quyền gì hết.” Cảnh sát trưởng ngừng lại sau mỗi từ để tạo hiệu ứng.

Morgan chen khuỷu tay vào giữa hai người, cố gắng làm dịu tình hình. “Hôm qua, chúng tôi vừa phát hiện ra Stanley Adams đã gọi cho Jenny Kruger, nhưng ông biết điều đó đúng không? Ông đã tiếp cận nhật ký điện thoại của bà ấy.”

Cảnh sát trưởng bặm môi. Cô không thể đoán chắc ông ta có biết hay không.

Lance rướn người ra phía trước, như thể anh sắp nói gì đó. Morgan kéo giật anh lại.

“Jenny đã bị đầu độc bằng thuốc phiện.” Cô nói. “Vào buổi tối lúc ở bệnh viện, kẻ nào đó đã cố gắng làm thế lần nữa.”

“Cô có bằng chứng không?” Cảnh sát trưởng King hỏi.

“Nó vừa diễn ra xong.” Morgan đáp. “Chai truyền nước muối sinh lý của bà ấy đã bị can thiệp. Sở cảnh sát Scarlett Falls vừa bắt đầu cuộc điều tra rồi.”

“Thế nên hai người nghĩ nên tự mình giải quyết vấn đề à?” King hỏi.

Lance lắc đầu. “Và đây là lý do tại sao chúng tôi không muốn gọi cho ông.”

“Tôi chán làm việc với hai người rồi.” Cảnh sát trưởng chỉ ngón tay về phía Lance. “Cách duy nhất khiến hai người đừng có cản đường tôi chính là bỏ tù hai người. Các người đã bị bắt giữ.”

“Ông không thể nghiêm trọng thế.” Lance dấn một bước về phía trước.

Cảnh sát trưởng cũng làm theo. “Tôi không đùa đâu.” Đúng. Cảnh sát trưởng không có khiếu hài hước.

“Cứ làm như ông ta nói đi.” Morgan nắm chặt cánh tay Lance. Các cơ cánh tay anh cứng và căng ra dưới những ngón tay cô.

“Cả hai người, giao nộp vũ khí ra đây.” King đưa tay ra.

Họ lấy súng ra khỏi bao, chìa phần báng súng ra.

Cảnh sát trưởng cầm lấy cả hai khẩu súng. “Đưa hai tay ra sau đầu. Đan các ngón tay vào nhau.”

Lance trở nên căng thẳng, nhưng vẫn làm theo.

“Cậu trước, Kruger.” Ngón trỏ của cảnh sát trưởng uốn cong chỉ vào Lance. “Cởi áo khoác đưa tôi.”

Lance cởi chiếc áo khoác da trao cho ông ta. “Ông không thể bắt giữ chúng tôi.”

“Tôi gần như chắc chắn có thể đấy. Còn nhớ lần cuối cùng cậu hành động thiếu suy nghĩ không?” Cảnh sát trưởng quẳng áo của Lance lên mui xe của ông ta. “Sém chút nữa cậu đã khiến không chỉ mình mà còn cả cô Dane đây bị giết. Giờ thì quay người lại.”

Lance làm theo.

Lần lượt kéo từng cánh tay Lance xuống, cảnh sát trưởng King còng tay anh lại. Ông ta lục soát thật kĩ khắp người Lance, lộn hết các túi trên quần áo của Lance và chất đống mọi thứ mình tìm được lên trên cái áo khoác của anh. Dao bỏ túi, một băng đạn nạp đầy cho khẩu Glock và một nhúm dây rút nhựa, cảnh sát trưởng dẫn anh ra chỗ ghế sau xe cảnh sát.

“Giờ đến lượt cô, luật sư.” Cảnh sát trưởng chỉ vào cô. “Cởi áo khoác ra.”

Morgan cởi áo khoác trao cho ông ta. Không khí lạnh táp vào người cô, cô run rẩy khi quay người lại.

“Lộn trái các túi quần jeans đi.” Ông ta nói. “Dùng hai ngón tay thôi.”

Cô lộn trái các túi quần jeans từ trong ra ngoài rồi trao cho ông ta chìa khóa xe Jeep. Các đồ tùy thân còn lại của cô nằm trong túi xách, mà cô đã bỏ lại trên xe Jeep. Cảnh sát trưởng còng tay cô lại và lục soát người cô thật nhanh, tránh đụng vào những chỗ nhạy cảm hơn trên người cô, điều mà cô tin rằng ông ta sẽ không làm khi bắt giữ một phụ nữ xa lạ. Ngay cả khi bắt giữ cô, ông ta cũng tỏ ra mình là một quý ông, một sự thật mà bản thân nó vốn cũng thật lố bịch.

“Chúng tôi bị khép tội gì?” Morgan hỏi.

“Tôi đang bắt đầu với tội lảng vảng, quấy rối, rình mò và cản trở điều tra.” Ông ta đáp. “Tôi chắc chắn cô sẽ nghĩ ra thêm vài tội nữa trên đường đi.”

Đặt bàn tay cứng rắn lên cánh tay cô, ông ta dẫn cô đến chỗ ghế sau xe cảnh sát. Tiếp theo, ông ta nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu cô khi đẩy cô vào xe.

Nhảy qua băng ghế sau để trốn trong khi bị còng tay khó hơn Morgan tưởng. Cánh cửa đóng lại. Sự căng thẳng về thể chất do bị còng tay và cái lồng ngăn cách ghế trước với ghế sau mang lại cảm giác chật hẹp, tù túng. Cô liếc nhìn qua vai mình, thấy cảnh sát trưởng đang lục soát túi áo khoác của họ. Trong áo của Lance có điện thoại di động, một cái tua vít mini và một chiếc đèn pin nhỏ. Trong áo của Morgan, cảnh sát trưởng tìm thấy điện thoại di động, một xấp khăn giấy, kem dưỡng môi và hai chiếc kẹo que nhỏ. Chiếc kẹo que thứ hai nhớp nháp và dính đầy các sợi vải, nó đang bị ăn dở, sau đó được bọc lại khi Sophie phát hiện ra mình không thích vị táo xanh. Nhếch mép khó chịu, cảnh sát trưởng lau tay vào chiếc quần đồng phục, rồi bỏ hết các đồ tùy thân của họ vào túi.

“Không thể tin nổi là ông ta đang bắt giữ chúng ta.” Lance nhìn trừng trừng ra ngoài cửa sổ.

“Chúng ta sẽ gọi cho bác Sharp từ đồn.” Morgan nói.

“Bác ấy sẽ đưa chúng ta ra.”

Lance lắc đầu. “Em biết cảnh sát trưởng rồi đấy, ông ta sẽ nhốt chúng ta trong xà lim suốt đêm chỉ để chứng minh mình có thể làm thế.”

“Em đã gửi tin nhắn cho bác Sharp trước rồi. Bác ấy biết chúng ta đang ở đâu. Bác ấy sẽ tìm chúng ta.”

“Bác ấy sẽ không nghĩ đến chuyện gọi cho cảnh sát trưởng đâu.”

“Có lẽ là không.” Morgan đồng ý. “Chúng ta sẽ sống sót sau một đêm trong xà lim thôi.”

“Em biết các xà lim như thế nào không?” Lance nhíu mày nhìn cô. “Em chẳng thuộc về cái xà lim nào hết.”

Trong quãng đời làm công tố viên đã qua, Morgan từng thẩm vấn rất nhiều tên tội phạm. Các xà lim chẳng khác gì bao nhà tù và nhà lao khác, đều là những nơi rất ghê tởm, bẩn thỉu với nhà vệ sinh lộ thiên và mùi nôn mửa lưu cữu. Từ bên ngoài, những cảnh tượng và mùi hương của nó có thể khiến ngay cả người có dạ dày khỏe nhất cũng phải nôn ọe. Ý nghĩ bị nhốt trong một xà lim chẳng dễ chịu gì.

“Em nhận thức được mà, nhưng giờ thì chúng ta làm được gì nữa đâu.” So với Lance, Morgan ít ngạc nhiên hơn trước việc họ bị bắt. Anh ấy và cảnh sát trưởng đã đối đầu nhau không biết bao nhiêu lần. Cả hai đều cứng đầu như nhau, nhưng cảnh sát trưởng có luật pháp ủng hộ. Cảnh sát trưởng King đã từng cảnh cáo họ, và Lance đã đúng: King chỉ đủ kiêu ngạo để chứng minh rằng mình là kẻ trên cơ mà thôi.

Cảnh sát trưởng thu thập đồ tùy thân của họ và bỏ vào trong cốp.

Morgan quay sang Lance. “Anh cần phải giữ im lặng. Em nói thật đấy. Đừng nói một lời nào với cảnh sát trưởng hay bất kỳ ai ở đồn cả.”

Các tù nhân nam và nữ được giam giữ riêng. Cô nghi ngờ Lance sẽ bị tống vào xà lim, và cảnh sát trưởng sẽ còng tay cô vào một cái ghế ở đâu đó. Cô cảm nhận được cuối cùng họ cũng đã ép buộc King phải bước qua ranh giới.

“Cứ hợp tác, nhưng anh có quyền im lặng. Bất kỳ điều gì anh nói sẽ được dùng làm chứng cớ chống lại anh. Bất kỳ điều gì.”

“Anh biết.” Hai vai Lance chùng xuống. “Anh xin lỗi. Lẽ ra tối nay anh nên nghe lời em. Em đã đúng. Chúng ta nên gọi cho cảnh sát trưởng và kể ông ta nghe về Stan. Giờ thì chúng ta mất nguyên cả đêm rồi.”

“Rồi sẽ ổn cả thôi.” Morgan run rẩy.

Lance dịch người lại gần hơn, ép vai mình vào người cô. “Anh không thể bảo vệ mẹ anh từ trong xà lim được, còn giờ thì cả hai chúng ta cùng bị nhốt, Stan thì được tự do làm bất kỳ điều gì ông ta muốn.”

“Stella và Brody đang ở cùng mẹ anh tối nay rồi.” Morgan nói.

Cảnh sát trưởng ngồi vào ghế tài xế, chấm dứt cuộc trò chuyện của họ. Khi chiếc xe rời khỏi lề đường, Morgan quay người nhìn lại khu phố sáng như ban ngày nơi Stan ở. Stan đã nhìn thấy họ bám theo xe ông ta, và lên phương án phòng thủ, thông minh chơi lại họ một vố.

Giờ thì chẳng còn ai theo dõi ông ta nữa.

Nguyễn Quang Huy (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh