Sharp bước vào nhà Jenny. Một chiếc sedan màu xanh thẫm tấp vào lề. Stella cùng đồng đội của cô, thanh tra Brody McNamara, xuống xe và nhanh chóng bước lên lối đi. Sharp giữ cửa mở cho họ vào.
Brody bước qua ngưỡng cửa. “Nghe nói tối qua ông bị bắn. Không sao chứ?”
“Vết thương nhỏ thôi.” Sharp nói dối. Cánh tay đang giết chết ông, những mũi khâu rát buốt, căng ra theo từng cử động. Nhưng tình hình khẩn cấp buộc ông phải tiếp tục. “Cảm ơn vì đã đến.”
Ông bước vào phòng ngủ. Stella và Brody theo sau.
“Chúng cháu có thể làm gì?” Stella hỏi.
Trang bị y tế nằm rải rác trên tấm thảm. Con mắt tư duy của ông diễn lại sự kinh hoàng tối hôm đó. Các chuyên viên cấp cứu đang cứu chữa cho Jenny. Lance đứng ngay sau lưng họ, hai bàn tay anh nắm chặt vào nhau và ấn mạnh xuống đỉnh đầu, đôi mắt thất thần.
Trái tim anh tan nát.
Sharp gạt tình cảm thương tiếc sang một bên.
“Ở đây có cái gì đó không ổn.” Ông nói.
Stella và đồng đội nhìn nhau.
Sharp giơ hai tay lên. “Bác biết mình quá gần gũi với vụ án này nên khó mà khách quan được, đó là lý do bác đề nghị hai người đến. Nhưng bác hiểu Jenny.”
Ông có thể cảm thấy nó, một mảnh ghép không hoàn toàn khớp. Những bản năng của ông đang phất cờ ra hiệu cho ông.
Mình đã bỏ lỡ cái gì nhỉ?
“Tuần này, hai người có liên quan đến vụ án đã chết.” Sharp nói. “Một người có vẻ như là bị cướp. Người còn lại có vẻ như tự sát. Jenny sẽ là người thứ ba. Những sự trùng hợp khiến bác nghĩ đến một mối liên kết.”
“Đó là lý do tại sao chúng cháu ở đây.” Stella cho tay vào túi áo khoác đen, rút ra đôi găng tay cao su màu tím. “Chiều qua, kẻ nào đó đã gửi cho chị gái cháu mấy tấm ảnh đe dọa.”
“Cái gì?” Sharp hỏi.
Stella kể cho ông nghe về bưu kiện của Morgan. “Dường như kẻ để lại cái hộp biết rõ các camera an ninh của ngôi nhà. Chúng để cái hộp trên hiên nhà hàng xóm vào buổi chiều, khi không có ai ở nhà.”
“Thông minh đấy.” Sharp nói. “Cháu có nghĩ là Tyler Green không?”
“Chúng cháu sẽ nói chuyện với hắn vào buổi sáng.” Stella đáp. “Cháu chỉ nghĩ là bác nên biết.”
“Cảm ơn cháu.” Sharp thở dài. “Cập nhật thông tin cho bác nhé!”
“Được ạ.” Stella quay người, thu vào mắt hình ảnh căn phòng. “Giờ thì cùng tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Jenny nào.”
Chẳng có gì chứng minh đây không phải là một vụ tự sát, nhưng họ đã đến theo đề nghị của ông.
Brody cũng đeo găng tay vào. “Kể cho chúng tôi nghe về bà ấy đi.”
Họ đã biết những thông tin cơ bản. Việc của Sharp là phải cung cấp thêm các chi tiết cá nhân.
Sharp kể về những vấn đề của Jenny khi ông quét mắt khắp phòng, cố gắng nhìn hiện trường bằng con mắt khách quan. “Jenny luôn nghiêm túc tuân thủ luật lệ thường ngày của mình. Bà ấy từng có thói quen tích trữ, nhưng giờ, bà ấy đang bù lại hơi quá bằng hội chứng ngăn nắp OCD*.”
Giường ngủ của bà ấy đã được sắp xếp gọn gàng. Hai con mèo ngủ ngay giữa tấm chăn lông vịt. Chiếc tủ cạnh giường ngủ và bàn trang điểm lúc nào cũng ngăn nắp.
OCD là viết tắt của Obsessive Compulsive Disorder, tiếng Việt nghĩa là rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Đây là căn bệnh rối loạn tâm lý mãn tính, khi con người luôn có ý nghĩ ám ảnh, lo lắng, buộc mình phải thực hiện một hành vi nào đó mà không có lý do chính đáng.
Không bao giờ lộn xộn. Cứ như thể chỉ cần một thứ để sai chỗ cũng đủ khiến bà ấy có nguy cơ lại rơi vào trạng thái hỗn loạn vậy.
Sharp thả bước đến ngưỡng cửa nhà tắm. “Có hai lọ thuốc theo đơn trong bồn rửa, cả hai đều trống không. Các nhân viên y tế đã mang chúng đến bệnh viện cùng bà ấy rồi.”
Tại sao lại là bồn rửa?
Sharp đeo găng tay vào. Ông mở cửa tủ thuốc bằng cạnh bên của một ngón tay. Các sản phẩm chăm sóc cá nhân xếp thành hàng ngăn nắp. Brody bước đến sau lưng ông.
“Chúng được xếp theo thứ tự bảng chữ cái.” Brody nói qua vai Sharp.
“Bác đã nói là bà ấy bị ám ảnh ngăn nắp mà.” Sharp nói. “Tại sao bà ấy lại để hai lọ thuốc trống trơn trong bồn rửa? Trong khi thùng rác thì ở ngay đây.” ông chỉ tay vào thùng giấy rác nằm giữa bộ tủ chậu và nhà vệ sinh. “Và bác chẳng thấy cái cốc nào ở đây. Nếu bà ấy uống thuốc trong phòng tắm, thì bà ấy hẳn sẽ cần nước.”
“Có thể bà ấy mang cốc vào bếp.” Stella gợi ý.
“Nhưng bọn bác tìm thấy bà ấy trên sàn phòng tắm, và nếu bà ấy có thời gian vào bếp rồi quay lại, vậy thì tại sao bà ấy không vứt hết mấy lọ thuốc đi? Mà đã thế thì sao bà ấy không nằm luôn xuống giường cho tiện?”
“Có thể bà ấy quay lại phòng tắm vì cảm thấy không được khỏe.” Stella mở ba ngăn kéo và kiểm tra tủ dưới bồn rửa. Cô cúi người xuống xem qua đống rác trong thùng. Cô đứng thẳng người dậy, nhíu mày. “Cháu không chắc mình đang tìm cái gì nữa.”
“Bác cũng thế.” Sharp rời khỏi nhà tắm. “Nhưng mỗi lần bác chứng kiến Jenny khủng hoảng, bác biết bà ấy không đủ nhận thức để lên kế hoạch tự sát. Bà ấy là kiểu người suy nghĩ không mạch lạc hay theo một trật tự thông thường. Đôi mắt bà ấy thẫn thờ, không kiên định. Cực kỳ hoảng loạn không nhận thức được. Nói thẳng ra là bà ấy sẽ bò vào trong tủ quần áo đấy.”
“Nhưng bác không biết bà ấy như thế nào trước khi trốn đi đúng không?” Stella hỏi. “Hoặc cuộc khủng hoảng đã kéo dài bao lâu trước khi bà ấy có hành động đó? Hoặc nếu lần này nó hoàn toàn khác thì sao.”
Luận điểm tốt đấy.
“Đúng vậy.” Ông thừa nhận. “Nhưng vào những ngày đầu tiên mắc bệnh, bà ấy đã dùng thử và cũng thất bại với rất nhiều loại thuốc. Sau này, tình hình đã cải thiện hơn.”
“Cái gì đã kích động bà ấy?” Brody mở cửa tủ quần áo.
Quần áo của Jenny được phân loại theo màu sắc và kiểu dáng. Chúng được treo theo thứ tự thường ngày, cách nhau rất đều. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy bà ấy đã gạt mọi thứ sang một bên để tìm chỗ trốn cả.
“Có lần, nhà bị mất điện do một cơn bão mùa đông.” Sharp nói. “Các trường học đóng cửa. Lance về nhà sớm và phát hiện thấy bà ấy ngồi trong tủ, trong trạng thái như bị thôi miên. Lúc đó, cậu ấy mới mười hai tuổi.”
Một tuần sau đó, Lance đã ở lại với Sharp cho đến khi Jenny xuất viện. Sau đó, Sharp lắp đặt một máy phát điện trong nhà để chuyện này sẽ không xảy ra nữa.
“Khoảng một năm sau, bệnh của bà ấy lại có triệu chứng khác, khi Lance về nhà muộn hai tiếng từ buổi tập hockey. Một cặp cha mẹ khác đã cho cậu ấy đi nhờ. Xe bị hỏng và họ phải chờ xe kéo đến. Jenny tự thuyết phục bản thân rằng con mình đã chết.” Bà ấy gọi cho Sharp, ông đã tìm ra Lance và mang cậu ấy về nhà, nhưng vào lúc đó, bà ấy đã đi quá xa. “Đã lâu rồi bà ấy chưa gặp triệu chứng nào như thế. Các bác sĩ nói rằng sự biến động của các hoóc môn khiến các loại thuốc rất khó cân bằng. Mười năm gần đây bà ấy đã ổn định hơn rồi. Không được như bình thường, nhưng ổn định.”
“Tuy nhiên, việc phát hiện ra chiếc xe của chồng vào tuần này khiến bà ấy trở nên đau buồn.” Brody nói.
“Phải.” Sharp đi theo Stella và Brody vào bếp. “Nhưng bà ấy đón nhận tin tức tốt hơn tôi mong đợi.”
Sharp quét mắt khắp nhà bếp. “Cái ghế bị đẩy ra xa khỏi bàn kia chẳng hề giống Jenny chút nào. Bà ấy luôn thích mọi thứ phải ngăn nắp.”
Ông bước đến bên bồn rửa. Trống trơn. Sharp mở máy rửa bát đĩa, ông tập trung nhìn vào hai đĩa đựng đồ tráng miệng đang nằm trên giá trên cùng. “Sai chỗ rồi.”
Stella bước đến đứng bên cạnh ông. “Cái gì thế ạ?”
Sharp đưa tay chỉ. “Jenny không bao giờ để đĩa lên giá trên cùng, mà chỉ là cốc chén thôi.”
“Ông có cho rằng còn người khác ở đây không?” Brody hỏi.
“Có.” Sharp đáp. “Chính xác là cảm giác đó.”
Quá nhiều thứ nhỏ nhặt đặt sai chỗ.
Sự kích động lan khắp các mạch máu của Sharp. Không cần biết Jenny đau buồn tới mức nào, bà ấy sẽ không bao giờ, không bao giờ thay đổi cách sắp xếp bát đĩa trên giá.
“Jenny có bao giờ cho người lạ vào nhà không ạ?” Stella hỏi.
“Bác không nghĩ thế.” Sharp trả lời. “Nhưng bác không chắc được.”
“Bà ấy có chạy máy rửa bát đĩa hằng ngày không?” Stella hỏi.
“Có.” Sharp nói. “Không sai lấy một ngày.”
Stella chỉ tay vào phía trong máy rửa bát đĩa. “Cháu thấy hai tách cà phê ở giá trên cùng.”
Cô cầm một cái tách lên rồi lật ngược lại. Cặn cà phê khô còn vương dưới đáy tách.
Sharp ngó qua vai cô. “Jenny luôn rửa thật sạch đĩa bát của mình trước khi cho vào máy. Ai đấy đã đặt mấy cái tách này ở đây.”
“Cho hai cái tách này vào túi bằng chứng.” Stella nói.
“Vì có đến hai cái đĩa đựng đồ tráng miệng ở đây...” Sharp nói. “Nên có khả năng bà ấy có khách.”
“Chúng tôi sẽ mang cả hai cái đĩa theo luôn.” Brody nói từ bên kia phòng.
Sharp bước đến tủ lạnh, mở cửa ra. Bên trong chẳng có gì bất thường.
Brody bước đến thùng rác và nhấn chân lên bàn đạp. “Có mấy miếng bánh nướng trong thùng rác này. Có vẻ như là nguyên một lát bánh.”
“Bánh nướng là món khoái khẩu của Jenny. Tại sao bà ấy tự cắt cho mình một lát rồi lại vứt đi nhỉ?” Sharp hỏi. “Mà nhân tiện, cả cái bánh đâu? Tôi không nhớ tuần này Lance có mang bánh cho bà ấy không, nhưng nếu thế thì hộp bánh phải nằm trên bàn bếp hoặc trong thùng rác chứ.”
“Trong thùng rác không có hộp.” Brody nói.
“Cháu sẽ đi kiểm tra thùng rác bên ngoài.” Stella rút ra chiếc đèn pin nhỏ từ trong túi áo và bước ra khỏi nhà bếp. Vài phút sau, cô quay lại. “Không thấy hộp bánh.”
“Nó đã đi đâu nhỉ?” Sharp hỏi.
Brody quét mắt quanh nhà bếp. “Có thể vị khách của bà ấy đã mang nó vứt đi rồi.”
“Toàn bộ chuyện này không đúng.” Vết thương của Sharp lại đau nhức. Ông thọc tay vào túi áo khoác để cánh tay được nghỉ ngơi. “Jenny không có khách đến nhà đâu.”
“Dàn dựng một vụ tự sát không dễ làm đâu. Nhưng mặt khác, ta lại có đến hai vụ tự sát liên tiếp nhau liên quan đến cùng một vụ án.” Ánh mắt của Brody lang thang khắp phòng trước khỉ quay lại gương mặt Sharp. “Nhưng nếu ông đúng...”
“Vậy thì bà ấy đang gặp nguy hiểm.” Sharp nói tiếp. Ông biết ông đã đúng. Ông hiểu Jenny rõ hơn bất kỳ ai khác, thậm chí có khi còn rõ hơn cả Lance. Bà tuân thủ chặt chẽ nguyên tắc thông thường của mình như tay leo núi bám chặt vào những cái móc, như thể chỉ cần một quy trình nào đó trong số này chệch hướng, bà ấy sẽ rơi tự do vào chuỗi xoắn ốc sụp đổ. Bà ấy càng lo âu bao nhiêu, thì lại càng một mực trung thành với nguyên tắc bấy nhiêu.
“Hãy cử ngay một đội pháp y qua đây.” Brody nói. “Tôi muốn tìm ra mọi dấu vết có được trong toàn bộ căn nhà. Chúng tôi sẽ lấy hết cốc chén, bát đĩa và các mảnh vụn bánh đi xét nghiệm.”
“Chúng ta cũng nên mời bác sĩ đến kiểm tra toàn bộ tủ thuốc.” Stella nói. “Phòng trường hợp bà ấy được cho thứ gì đó ngoài các loại thuốc riêng phát theo đơn.”
“Tôi cần ai đó vào phòng bệnh bảo vệ bà ấy.” Sharp cứng người lại. “Hai người có thể cắt cử một sĩ quan không?”
Brody lắc đầu. “Cấp trên không đời nào phê chuẩn cho người bảo vệ Jenny. Chúng tôi không có bất kỳ bằng chứng nào thực sự chứng minh đây là một tội ác, bệnh viện sẽ giám sát bà ấy chặt chẽ trong khu hồi sức tích cực.”
“Không đủ chặt chẽ đâu.” Sharp đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ. “Tôi ước gì mình có thể phân thân ra hai nơi cùng một lúc.”
“Cho tôi một phút. Để tôi xem mình làm được gì.” Brody rút điện thoại ra và bước vào căn phòng kế bên. Hai phút sau, anh quay lại. “Hannah sẽ đến bệnh viện và ở lại cùng Jenny.”
“Hannah à?” Sharp hỏi. “Cô ấy có phải cảnh sát không?”
Brody lắc đầu. “Không. Hannah Barrett là bạn gái tôi. Cô ấy là luật sư, nhưng cô ấy có kiến thức rất độc đáo đấy. Tôi hứa với ông sẽ không một ai qua được Hannah đâu. Cô ấy sẽ bảo vệ Jenny an toàn.”
“Tại sao lại có kẻ muốn giết Jenny?” Stella hỏi.
“Bác chỉ nghĩ đến một lý do thôi.” Sharp nói. “Chắc chắn nó phải liên quan đến sự mất tích của Victor. Bà ấy chắc phải biết chuyện gì đó.”