Sharp đỗ xe trước cửa căn nhà nhỏ của P. J. Hoolihan tại Grey’s Hollow. Sau khi bị đột quỵ ba năm trước, P. J. Hoolihan cùng vợ chuyển đến sống tại khu nông trại nhỏ nhắn này. Theo lời cậu con trai, P. J. chỉ muốn ở nhà một tầng, nhưng gia đình Hoolihan có gốc gác nông thôn. Họ không cần tới cộng đồng dành cho người cao tuổi, mà chỉ cần sống ở nơi tĩnh lặng và thanh bình, với mảnh đất riêng quây xung quanh.
Ông rút bộ sạc trên xe ra khỏi điện thoại. Pin đã được nạp đầy. Ông nhét điện thoại vào túi quần. Có thể sóng không được khỏe.
Sharp bước lên bậc thềm và gõ cửa trước. Không ai trả lời. Sharp quay lại, quét mắt qua khoảnh sân trước nhà. Một chiếc sedan nhỏ đỗ trên lối dẫn vào nhà. Lông tơ trên cổ Sharp dựng đứng.
Khum tay lại che mắt, ông dòm qua ô cửa sổ hẹp bên cạnh cửa ra vào.
Ở giữa chiếc xô pha và ti vi, hai thi thể nằm vắt lên nhau. Những chấm tối màu nằm xung quanh hai cái xác trên tấm thảm.
Không!
Rút điện thoại ra, ông gọi 911. Hiểu rõ về hiện trường tội ác, Sharp rút từ trong túi ra đôi găng tay và đi vào. Ông vặn thử núm cửa trước, suýt ngã vào phía trong khi cửa bật mở.
Từng làm cảnh sát hai mươi lăm năm, nhưng ông vẫn nao núng khi nhìn trực diện vào căn phòng khách.
P. J. nhìn trừng trừng lên trần nhà. Ông đã trúng phát trí mạng vào ngực. Nhưng vợ ông ấy...
Bà đang nằm vắt ngang bụng chồng. Nửa khuôn mặt bị che lấp. Các mảnh xương và máu bắn tung tóe khắp tấm thảm nhạt màu và cả màn hình ti vi. Sharp cúi xuống gần hai xác chết. Tháo găng tay ra, ông ấn các đầu ngón tay xuống cổ P. J., rồi cổ bà vợ để tìm mạch đập. Cả hai đều đã chết, nhưng chỉ vừa mới đây thôi. Trái tim không còn bơm máu từ các vết thương nữa, nhưng trọng lực vẫn kéo máu đi xuống. Máu rỉ ra từ gương mặt của bà Hoolihan. Ông P. J. chắc phải chết rất nhanh, vết thương của ông ấy không chảy máu nhiều lắm
Phải chăng kẻ bắn họ vẫn ở gần đâu đây?
Tâm trí Sharp hoạt động rất nhanh. Dù là kẻ nào đã bắn chết những con người tội nghiệp này, thì hắn cũng không muốn P. J. nói gì đó về Mary. Tại sao? Có thể là vì kẻ bắn chết họ đã giết Mary. Có phải chính hắn cũng giết Vic không?
Sharp quét mắt qua căn phòng, thu vào tầm mắt những cái ngăn kéo lộn ngược và khung cảnh bị lục soát nói chung. Đây không phải là một vụ trộm. Sharp không hề bị hành động che mắt này đánh lừa.
Một cái bóng di chuyển ngoài cửa sổ.
Kẻ nổ súng đã ra ngoài theo lối cửa sau rồi vòng lại.
Sharp rón rén bước đến cửa ra vào. Kẻ ở ngoài kia có thể là chìa khóa giúp giải mã bí ẩn kéo dài suốt hai mươi ba năm, hủy hoại hai mạng sống và ăn mòn cả sự nghiệp của Sharp.
Ông mở hé cửa ra vài phân, nhòm qua khe hở.
Cái bóng đi tới gần một hàng cây cảnh trồng ở chỗ mà Sharp đoán là bức rào bao quanh. Chắc chắn hắn phải giấu xe ở đâu đó.
Và nếu hắn có xe thì ông có thể xác định được hắn từ đó.
Sharp lẻn ra ngoài, đóng chặt cửa lại ngay sát sau lưng. Căng mắt nhìn trong bóng tối, ông tìm kiếm hình bóng kia giữa vô vàn bóng đen khác nhưng chẳng thấy gì. Cúi đầu xuống thấp, ông chạy bộ qua bãi cỏ đến hàng cây. Giá mà ông có thể nhìn thấy hắn, xe của hắn hoặc biển số xe của hắn.
Bất kỳ cái gì.
Nếu Sharp dừng lại gọi cảnh sát trưởng, kẻ nổ súng sẽ có đủ thời gian tẩu thoát trước khi hỗ trợ kịp tới.
Sharp đến được chỗ những hàng cây. Nép mình sau một cây thông, ông nhìn quanh hướng cốp xe nhưng vẫn chẳng thấy ai. Phải chăng kẻ nổ súng đã chạy trốn? Sharp lắng nghe tiếng động cơ, nhưng tất cả những gì ông nghe được chỉ là tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây - và tiếng chính trái tim mình đang đập thình thịch.
Một kẻ sát nhân với khẩu súng luôn sẵn sàng nhả đạn đang ở đâu đó ngoài kia. Một kẻ sát nhân cần phải bị ngăn chặn.
Sharp chạy thêm ba mét trong một không gian mở nữa, đến chỗ cái cây tiếp theo. Nó không đủ lớn để làm một chỗ ẩn nấp lý tưởng. Không phí thời gian sau gốc cây này, ông chạy bộ đến cái cây tiếp theo.
Cách đó chín mét, cái bóng bước ra từ phía sau một cái cây. Một chùm ánh sáng màu cam nhỏ bay ra từ nòng súng. Sharp chợt cảm thấy cơn đau xé thịt trên cánh tay. Ông bổ nhào xuống đất, lăn tròn rồi đến núp đằng sau cái cây. Thở hổn hển, ông liếc nhìn hướng cốp xe và trông thấy cái bóng mặc đồ đen biến mất vào cánh rừng rậm. Vài giây sau, động cơ khởi động, ông nghe thấy tiếng chiếc xe rời đi.
Nằm ngửa trở lại, Sharp ấn mạnh lên bắp tay. Máu đang chảy ra giữa các kẽ tay.
Chết tiệt!
Ông đứng thẳng dậy, bước về phía xe mình và chờ đợi. Sau khi lôi ra hộp dụng cụ sơ cứu từ cốp xe, ông cởi chiếc áo khoác bị rách và cắt ông tay áo sơ mi. Viên đạn sượt qua bắp tay. Giờ ông cần chỉ khâu, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, ông sẽ không bị chảy máu đến chết. Ông đổ thuốc khử trùng vào vết thương, cảm thấy như cả cánh tay mình nhúng vào xăng rồi bị đốt cháy bằng diêm. Ông mở cửa xe, ngồi xuống ở mép ghế, đầu gục xuống hai đầu gối. Khi mặt đất không còn quay mòng mòng nữa, ông ngồi dậy và băng bó vết thương.
Các cảnh sát đến, từng người một. Ba mươi phút sau, vẫn chưa thấy bóng cảnh sát trưởng đâu. Có thể ông gặp may. Có thể cảnh sát trưởng King không đến. Tuần này, ông ta đang bận tối mắt. Ông ta không thể chỗ nào cũng có mặt. Sharp đang cảm thấy vui trước khả năng này khi tường thuật lại sự việc cho một viên cảnh sát.
Mười lăm phút tiếp theo, tiếng một chiếc xe đến gần khiến ông chú ý. Xe của cảnh sát trưởng đỗ trên đường.
Sharp nghiến chặt răng. Cánh tay ông nhức nhối. Ông đang không có tâm trạng đối phó với cảnh sát trưởng King.
King hùng hổ băng qua mặt đường, hai tay đặt lên hông, cúi người xuống gần Sharp. “Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy, Sharp?”
Sharp nhún vai. “Tôi đến hỏi P. J. vài câu về Mary.” Ông liếc nhìn chiếc xe giám định pháp y đang đỗ ở lề đường. “Có vẻ như kẻ nào đó không muốn P. J. nói ra sự thật.”
Cảnh sát trưởng gí một ngón tay vào mũi Sharp. “Đừng có đi đâu đấy.”
Sharp tựa người vào xe mình, khoanh hai tay trước ngực và chờ đợi. Bắp tay ông bỏng rát như thể ai đó đang hơ nó trên ngọn lửa vậy.
Hai mươi phút sau, cảnh sát trưởng bước ra khỏi ngôi nhà, tháo găng tay. “Tôi đã dự kiến sẽ thẩm vấn P. J. vào buổi sáng.” Ông ta tức tối. “Kể tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.”
Sharp tường thuật lại tất cả cho ông ta.
“Để tôi nói thẳng nhé. Anh không có vũ khí nhưng lại bám theo kẻ nổ súng.” Cảnh sát trưởng lắc đầu.
“Đúng.” Trong sự nhận thức muộn màng, chẳng có khoảnh khắc lóe sáng nào cho trực giác của Sharp. “Adrenaline đã làm khổ tôi rồi.”
Thêm vào đó là nỗi tức giận và sự tuyệt vọng. Ông đã đuổi theo tên này suốt hơn hai mươi năm. Đêm nay, ông đã bị ám ảnh với việc bắt sống hắn, kẻ đã giết chết Mary và Crystal - và có thể cả Vic nữa.
“Kẻ nổ súng trông thế nào?” King hỏi.
“Tôi không biết. Trời tối quá. Hắn mặc toàn đồ đen rộng thùng thình và lại đội mũ đen. Hắn đeo mặt nạ trùm đầu. Hắn ở cách tôi quá xa nên tôi không thể xác định chiều cao hoặc khổ người chính xác. Dáng người hắn từ trung bình đến cao. Trọng lượng từ gầy đến bình thường.”
“Thứ tốt nhất anh biết là dáng người từ trung bình đến cao, mặc quần áo tối màu, không đậm người.”
“Đúng vậy.” Sharp rà lại cuộc đuổi bắt này trong tâm trí lần nữa. “Anh có phát hiện ra bất kỳ điều gì về Mary mà P. J. có thể đã biết không? Điều gì đó đủ quan trọng để khiến cô ta bị giết?”
Cảnh sát trưởng King tức tối. “Tôi sẽ không chia sẻ bất kỳ thông tin nào về cuộc điều tra án mạng đang diễn ra. Đây là vụ của tôi. Tránh xa nó ra.”
“Cái chết của Mary Fox có liên quan chặt chẽ đến việc Victor Kruger mất tích...” Sharp nói. Mạch máu ở cánh tay ông chạy rần rật, và nếu ông không chịu nằm nghỉ sớm, ông có thể sẽ nôn ra mất.
Cảnh sát trưởng quay người, bước hai bước theo hướng ngược lại. Hai tay ông ta chống nạnh, đầu cúi gằm, tư thế của ông ta đúng kiểu để-đấy-tôi. Toàn bộ thân người ông ta căng phồng rồi lại xẹp xuống với một tiếng thở nặng nề. Ông ta lại quay sang Sharp. “Nếu còn ngáng đường tôi nữa, thì cả anh và Kruger sẽ rũ tù vì tội cản trở cuộc điều tra đấy.”
“Chúng tôi không hề cản trở cuộc điều tra của anh.” Cánh tay đau đớn khiến Sharp không còn sức tranh luận nữa, ông đang dần cảm thấy không còn tỉnh táo nữa. “Chẳng nhẽ anh không muốn biết tại sao P. J. Hoolihan và vợ ông ấy bị giết trước khi anh kịp nói chuyện với ông ấy về Mary Fox à?”
Câu trả lời của cảnh sát trưởng là cơn tức giận và phẫn nộ. “Trông anh như sắp ngất rồi đấy nhỉ. Có cần xe cứu thương không thế?”
“Không.” Đúng là một câu trả lời ngu ngốc. Tất nhiên là ông cần.
King trợn tròn mắt. “Anh không thể tự lái xe đến bệnh viện. Chờ tôi năm phút. Tôi sẽ sai một cảnh sát đến bốc anh tới bệnh viện.”
“Cảm ơn nhiều.” Sharp nói, đầy miễn cưỡng.
“Để nguyên chìa khóa trong xe của anh, phòng trường hợp chúng tôi cần di chuyển nó.” Nói rồi, cảnh sát trưởng lao đi.
Sharp muốn phản đối, nhưng lại thôi. Ông đã gặp quá đủ rắc rối với cảnh sát trưởng rồi. Chẳng có ai dám đánh cắp chiếc xe của ông từ một hiện trường tội ác đang điều tra đâu.
Trong khi chờ đợi, Sharp gọi cho Lance.
“Cháu đang ở đâu đấy?” Sharp hỏi.
“Vừa rời khỏi sân tập hockey. Cháu đang trên đường đến nhà nghỉ Roadside.” Lance đáp.
“Kẻ nào đó đã bắn chết vợ chồng P. J. rồi.” Sharp tóm tắt lại tình hình một giờ trước. “Bác dính một viên đạn sượt qua cánh tay, đang chờ được đưa đi bệnh viện.”
“Bác bị bắn sao?” Lance hét lên.
Sharp đưa điện thoại ra xa khỏi tai. “Chỉ là vết xước thôi mà.”
“Xước nhẹ thôi thì cần đến bệnh viện làm gì.”
“Bác cần phải khâu vài mũi...” Sharp thừa nhận. “Và thay một cái áo sơ mi sạch.”
“Cháu đến ngay đây.” Lẫn vào giọng Lance là tiếng lốp xe rít trên mặt đường. Động cơ đã tăng tốc. Dù đang ở đâu đi nữa, Lance cũng đang vòng xe lại. “Bác sẽ gặp cháu tại phòng cấp cứu.”
Sharp ngắt cuộc gọi. Một cảnh sát vẫy ông đến một chiếc xe tuần tra. Sharp ngồi vào ghế hành khách, ông nhìn chằm chằm cửa kính xe suốt quãng đường đến bệnh viện.
P. J. đã biết được cái gì nhỉ?