SoB.It - Bí Ẩn Một Cái Tên

Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
nóng

TÔI XUỐNG ĐƯỢC NỬA CON ĐƯỜNG LÁI XE VÀO NHÀ, chạy thục mạng với chiếc balô lủng lẳng một bên vai, một tay cầm vali và cánh tay kia kẹp hộp kẹo đậu, thì cảnh sát trưởng Sheriff Roy Franklin, chồng của Ruby, rổt cuộc tóm được tôi. Chú đến đón vợ sau giờ làm việc.

“Làm ơn đừng bắt cháu đi,” tôi van nài khi chú khép bàn tay to lớn xung quanh phần trên của cánh tay tôi và hướng tôi quay lại phía Hilltop.

“Bình tĩnh nào,” chú bảo. “Chẳng ai bắt ai rời khỏi đâu cả. Chú chỉ muốn nói chuyện với cháu thôi mà.”

Ruby đã ra hiên trước, đang đợi chúng tôi bước trở lên từ đường lái xe vào nhà. Roy mang vali của tôi còn tôi ôm hộp kẹo đậu trong hai cánh tay. Tôi không khóc nhưng cũng gần như òa lên.

“Cháu có thể gọi cho bác Bernie được không?” tôi hỏi.

“Bernie là ai?” chú hỏi.

Ngay lúc chúng tôi tới được hàng hiên nơi Ruby đang đợi, cô bắt đầu kể chi tiết cho Roy chuyện của tôi.

“Bernie là người hàng xóm,” cô bảo chú, “ở Nevada. Cô bé tự đi xe buýt tới đây, anh Roy à.”

“Gia đình cháu có biết cháu ở đâu không?” Roy hỏi.

“Dạ có. Nhưng Bernie sẽ lo lắng,” tôi bảo họ. “Cháu định gọi lại cho bác ấy lâu rồi. Làm ơn để cháu gọi cho bác ấy bây giờ được không?”

“Chú nghĩ có lẽ đó là một ý hay đấy” Roy đáp.

Chúng tôi trở lại phòng làm việc nhỏ vì thế tôi có thể gọi cho Bernie. Tôi thấy nhẹ nhõm vì không có dấu hiệu nào của Thurman Hill quanh đây.

“Ôi Heidi,” Bernie kêu lên ngay khi bắt máy, “Cháu ở nơi nào thế, bé con? Cháu ổn không? Bác đợi cháu gọi lại lâu quá chừng.”

Tôi mất tự chủ và bắt đầu òa khóc.

“Cháu đang ở trại Hilltop, bác Bernie. Với một cảnh sát trưởng. Cái ông Thurman Hill ấy thật kinh khủng, và ông ta chẳng nói cho cháu điều gì cả. Ông ta nhầm cháu với ai đó. Ông ta nghĩ cháu muốn moi tiền của ông ta. Và Mẹ không có trong hồ sơ ở đây. Cháu muốn về nhà, bác Bernie ạ,” tôi thổn thức trong điện thoại. “Cháu muốn về nhà.”

Ruby kéo một mảnh khăn giấy ra khỏi túi áo len dài tay của mình, đưa cho tôi. Tôi xì mũỉ và cố thở bình thường.

“Để chú nói chuyện với bác ấy,” Roy để nghị, với lấy chiếc điện thoại. Tôi đưa nó cho chú và đứng đó sụt sịt, chấm chấm nước mắt trong khi Ruby lấy cho tôi thêm khăn giấy. Roy kéo dài dây điện thoại và di chuyên khoảng vài bước chân, rồi quay lưng về phía tôi, giữ cho giọng thật nhỏ, tôi không thể nghe thấy chú đang nói gì với Bernadette.

Quần áo tôi ẩm ướt do cơn mưa xối xả mà tôi dính phải lúc trong thị trấn, và tôi đang run lật bật. Ruby đi và làm cho tôi một ly cacao loại uống liền nóng trong bếp, và khi cô quay lại, cô mang áo khoác của mình choàng nó qua vai tôi. Thật ấm áp và mềm mại, và có mùi hương hoa, giống như hơi thở của Goergia sau khi chị ấy ăn kẹo Violet.

Roy nói chuyện với Bernadette một lúc lâu, tôi đứng đó uống cacao và cố nén không khóc nữa. Cuối cùng chú kết thúc, đưa điện thoại cho tôi.

“Bác nghĩ bác đã biết được câu trả lời cho chuyện này rồi, nhưng hãy nói cho bác hay mắt của chú ấy đang nói gì, bé con,” Bernie nói. “Điều đó quan trọng lắm.”

Cảnh sát trưởng Roy Franklin là một người đàn ông to lớn với mái tóc đen chớm bạc hai bên thái dương và râu mép rậm buông xuống cả môi trên và môi dưới của chú. Khi chú mỉm cười, những đường nho nhỏ hình thành ở phía mép ngoài.

“Những điều tốt,” tôi đáp.

“Đó là những gì bác đã nghĩ đấy;” bác bảo tôi.

“Thật là một phụ nữ đặc biệt,” Roy nói sau khi tôi gác máy. “Cô ấy muốn gì là tìm mọi cách đạt cho bằng được.”

“Bác ấy nói cho chú chuyện gì ạ?” tôi hỏi.

Chú lục túi quẩn. Thoạt tiên, tôi nghĩ chú đang tìm cái cùm và tôi cảm thấy một cục nghẹn dâng lên trong cổ họng. Nhưng rồi chú lấy ra một đồng hai mươi lăm xu.

“Sấp hay ngửa?” chú hỏi tôi.

“Gì cơ?” tôi hỏi.

“Sấp hay ngửa? Đoán nó lúc nó bay trên không trung nha,” cảnh sát trưởng nói khi chú tung đổng xu, bắt lấy nó, rồi vỗ nó vào tay kia và nắm lại.

“Ngửa,” tôi nói.

Chú nhìn đông xu và gật đầu.

“Làm lại nào. Sấp hay ngửa?”

“Ngửa,” tôi đáp.

Tôi lại đoán đúng.

Chú tung đổng xu một lèo mười lần tất cả, và lần nào tôi cũng đoán đúng.

“Chuyện quái quỷ gì thế, Roy?” Ruby hỏi.

“Quỷ tha ma bắt tôi đi, chuyện này đúng như cô ta nói,” Roy đáp.

“Như ai nói?” Ruby hỏi.

“Bernadette, người hàng xóm đó đó. Cô ta cá với anh rằng bé con này có thể đoán đúng 10 lần liên tiếp trò tung tiền sấp ngửa, và đúng như cô ta nói nha. Anh không còn lựa chọn nào khác là phải giữ đúng thỏa thuận.”

“Thỏa thuận nào chứ?” Ruby hỏi.

“Anh đã hứa với Bernadette rằng nếu cô bé đoán đúng mười lần liên tiếp thì thay vì đưa Heidi xuống bến xe như anh đã định, anh sẽ đưa cồ bé về nhà mình, cho cô bé ăn một bữa ăn tại nhà, và cho cô bé một chiếc giường ấm áp để ngủ đêm nay.”

“Roy,” Ruby bảo.

“Sao nào, Rube? Em không muổn cô bé ngủ vạ vật dưới phố, phải không nào? Cô bé mới có mười hai tuổi và cách xa nhà hàng ngàn dặm.”

“Tất nhiên là không rồi,” Ruby đáp giọng nhỏ nhẹ. “Chỉ vì… chúng ta đâu đã biết toàn bộ câu chuyện chứ.”

“Anh biết đủ để hiểu rằng điều gì tốt nhất bây giờ. Còn với ông sếp của em, anh cần nói chuyện với ông ta. Mà ông ta đâu rỗi nhỉ?” “Có lẽ ông ấy quay lại phòng chơi rồi. Chiều nay Elly đang khó ở.” Ruby bảo. “Cậu ấy đang tự đập đầu mình.”

“Cháu gặp Elliot chưa?” Roy hỏi tôi.

Tôi gật đầu.

“Rube phải lòng cậu ấy đấy, nói cho cháu biết,” Roy nói. “Một phút nữa chú sẽ quay lại. Chú phải nói với ông Hill một tiếng.”

“Chú hỏi xem vì sao Elliot biết cái từ của mẹ cháu,” tôi bảo chú.

Roy nhìn sang Ruby để tìm lời giải thích.

Soof ? cô đáp. “Anh biết là em đã kể Elliot nói từ ấy nhiều như nào rồi chứ? ữm, Heidi nói mẹ cô bé cũng nói từ này.”

“Và hôm nay khi nhìn thấy cháu, chú ấy gọi cháu là soof i’tồi kể.

“Elliot nói soo/luôn miệng, Heidi à. Có thể từ đó chẳng có nghĩa gì cả,” Ruby đáp.

“Cháu biết là nó có nghĩa mà. Cháu nghĩ rằng mọi thứ đều có nghĩa gì đó, ngay cả khi ta không biết nó là gì,” tôi bảo.

Roy mỉm cười với tôi.

“Tại sao hai cô cháu không đợi chú ở trong xe hơi nhỉ?” Chú trao cho Ruby chìa khóa xe. “Bật máy sưởi lên, Ruby à. Con bé đang run lên kìa.”

Lần này Ruby mang chiếc vali của tôi còn tôi xách balô và ôm theo hộp kẹo đậu ra xe, chiếc xe đậu ở đầu lối vào nhà.

Tôi vào ghế sau và Ruby vào ghế trước để có thể khởi động động cơ và bật máy sưởi.

“Cháu có cần cô xuống đó và ngồi với cháu không?” Cô quay xuống ghế sau hỏi.

Tôi hẳn thích điều đó, nhưng tôi lại lắc đầu từ chổi.

“Cháu có anh em ruột gì không?” cô hỏi tôi.

“Dạ không,” tôi đáp. “Còn cô?”

“Một chị gái. Tên Jill. Chị ấy sống ở North Branch.”

“Cô có con không?” tôi hỏi.

“Không,” cô đáp. “Không có đứa nào.”

Sau đó, chẳng ai trong chúng tôi nói năng gì nữa. chiếc xe nóng lên rất nhanh, và sự hòa trộn của hơi ấm và tiếng o o của máy sưởi khiến tôi buồn ngủ. Tôi ngả đầu vào ghế, nhắm mắt, và chìm vào giấc ngủ. Tôi ngủ một mạch cho đến khi chúng tôi tới đường lái xe vào nhà ở Franklins và Roy tắt động cơ. Mặc dù đã tỉnh, tôi vẫn ngồi đó với hai mắt nhắm chặt.

“Ta có nên đánh thức con bé dậy không, hay anh muốn cố đem con bé vào nhà?” Ruby thì thầm.

“Ý em là sao khi nói co?” Roy hỏi, làm bộ như bị xúc phạm. “Bé con này nhỏ xíu xiu chứ mấy?”

Ruby bật cười. Cô có tiếng cười rất hay. Du dương, giống tiếng chuông gió mà Bernie và tôi từng làm từ một bộ đồ lắp ráp đặt hàng qua thư.

Tôi không nhớ trước đây từng được bế hay không, dù tất nhiên tôi biết Mẹ và Bernie hẳn phải bế tôi rất nhiều lần khi tôi còn bé. Roy đỡ tôi ra khỏi ghế xe rồi mang tôi vào nhà và tôi nghĩ rằng mình đã nín thở trong suốt thời gian ấy, chỉ giữ chặt chiếc hộp kẹo đậu, đám kẹo va vào nhau kêu lách cách, lách cách. Chỉ có âm thanh khác là tiếng soof , soof cittL đôi giày chú mang khi chú bế tôi một cách cẩn trọng bước lên các bậc thềm, băng qua hàng hiên và vào trong nhà. Tôi thấy tiếc khi chú đặt tôi xuống, tiếc vì phải mở mắt ra. Thật tuyệt khi được ai đó bế đến một nơi nào đó, thay vì tự mình bước đến.

Roy và Ruby sống trong một căn nhà trắng với tất cả cửa chớp và các hộp cửa sổ ở mặt tiền được sơn màu vàng. Ở một đầu là hàng hiên xanh tươi, và chiếc võng dây trắng mắc giữa hai thân cây trong sân nhà.

Ruby chỉ cho tôi một phòng ngủ nhỏ phía sau, nơi cô nói tôi có thể thay bộ đồ bẩn thỉu của mình. Nhưng trước khi đi thay đồ, tôi hỏi Roy xem Thurman Hill đã nói gì với chú lúc ở Hilltop.

“Chẳng có gì đâu. Thurman nói ông ta sẽ không nói với chú khi không có sự hiện diện của luật sư riêng của ông, vì thế sáng mai chú sẽ phải trở lại để xem có chuyện gì,” chú bảo tôi. “Giờ thì đi thay đổ đi, rồi Rube có thể dọn bữa tối.”

Tôi thay đổ lót và tất hằng ngày kể từ khi rời Reno theo như lời Bernie dặn, nhưng tôi vẫn mặc đúng cái quần jeans và chiếc áo sơ mi đó cùng chiếc áo len dài tay màu đỏ. Điều tôi thực sự cần là bổn tắm nóng, nhưng tôi quá e dè không dám hỏi, vả lại, tôi đang đói muốn chết. Tôi bỏ bộ đồ đầy đất bẩn vào một góc của vali và lấy ra bộ quẩn áo sạch sẽ. Tôi cổ lùa chiếc lược qua mái tóc, nhưng tôi không thể chải được nhiều, nó rối bù cả lên, vì thế tôi bỏ cuộc. Khi tôi quay lại phòng khách, Roy đang ngồi trên đi-văng đọc báo. Ruby bước ra khỏi phòng bếp, lau tay vào chiếc tạp dề.

“Nếu cô biết trước là cháu sẽ tới, cô đã làm trước món gì đó rồi. Với tình hình này thì phải làm món bánh mặn chán ngắt vậy. Nhưng cô sẽ bù vào bữa sáng ngày mai, cô hứa đấy. Bữa tối lúc năm giờ nha, hai chú cháu,” cô nói và quay lại bếp.

Roy nhìn tôi và mỉm cười.

“Cô ấy làm bếp cừ lắm đấy,” chú bảo.

“Chú có hỏi Thurman Hill sao Elliot biết từ của mẹ cháu không?” tôi hỏi.

“Đúng là bác nào cháu nấy, ta đoán thế.” Roy phá lên cười. “Bernadette dạy cháu cách đi thẳng vào vấn để thế sao?”

Tôi nhún vai.

“Chú đã hỏi ông ta chưa?” tôi hỏi lại.

“Ngày mai, Heidi,” chú đáp với giọng mà tôi biết - khi Bernie dùng giọng đó, nghĩa là đừng hỏi thêm nữa.

Chúng tôi ngồi ăn quanh chiếc bàn tròn bằng gỗ ở trong bếp. Mấy miếng vải lót đĩa in hình những con ngựa, và khăn ăn có những bông hoa viển quanh mép, chúng được gấp thành những hình tam giác đặt dưới từng chiếc nĩa. Tôi ngồi giữa Roy và Ruby. Món bánh mặn nhồi gà tây và rau xanh, lớp vỏ bánh dày có bơ, nước sốt rỉ ra những giọt nhỏ xíu - hình thành các kẽ hở cắt ngang ở bên trên. Có món salad và những bát nhỏ nước xốt táo rắc đường vàng.

Tôi đói ngấu, trong giây lát miệng tôi bị lèn chặt không còn chỗ để nói nữa. Đến món tráng miệng, Ruby mang ra ba tô lớn kem dâu tây, nhưng tôi chỉ ăn được một nửa phần của mình trước khi tôi đuối sức.

“Trông cháu lử đử quá,” Roy nói.

“Có gì lạ đâu - con bé đã ngủ tới ba đêm trên xe buýt mà. Cô sẽ chuẩn bị nước tắm cho cháu, Heidi à, và rổi cháu có thể đi ngủ,” Ruby nói.

“Cháu có thể gọi cho bác Bernadette trước được không ạ?” tôi hỏi. “Cháu sẽ dùng cuộc gọi người nhận trả tiền.”

“Tất nhiên rồi,” Ruby nói. “Roy, anh chỉ cho cô bé chỗ để điện thoại đi.”

Ruby đi chuẩn bị nước tắm và Roy đưa tôi vào phòng làm việc của chú để sử dụng điện thoại. Chúng tôi chỉ trò chuyện chừng một phút. Tôi kể cho Bernie nghe Ruby và Roy thật sự tử tế với tôi và tôi sẽ đi tắm sau đó đi ngủ. Bác có vẻ yên tâm khi nghe tôi nói thế.

“Tối nay bác sẽ không lo lắng gì về cháu nữa, Heidi-Ho à,” bác nói. “Có vẻ cháu đang được chăm sóc an toàn.”

Từ phía sau Mẹ gọi tìm Bernie.

“Chị tới đây, Cưng yêu quý,” bác gọi vọng lại. “Mẹ tội nghiệp của cháu đau đầu suốt cả ngày đấy. lẹ nhất từ trước tới giờ.”

“Hôn mẹ giúp cháu nhé,” tôi bảo, và nói thêm, “và nói với mẹ cháu là cháu yêu Mẹ, bác Bernie à.”

Dù yêu không phải là một từ Mẹ từng nói, cũng không phải là từ mà tôi dùng thường xuyên. Dẫu vậy, vì một lý do nào đó mà vào đêm ấy, có lẽ vì niềm khao khát mà Roy đã khuấy động lên khi bế tôi ra khỏi xe, tôi muốn Mẹ biết rằng tôi yêu bà.

“Bác sẽ nói với cô ấy” Bernie hứa.

Khi tôi ra khỏi phòng làm việc, Roy đang đợi tôi.

“Cháu có gì để mặc đi ngủ không, hay cháu muốn mượn thứ gì đó? Chú có một chiếc áo sơmi cũ rộng thùng thình bằng vải ílanen có thể dùng được đó, hoặc Rube có lẽ tìm thứ gì đó thời trang hơn mà cháu có thể mượn nếu muốn.”

Tôi bảo chú rằng tôi có vài thứ trong vali và bắt đầu quay trở lại phòng ngủ nhỏ nơi tôi đã thay đồ trước đó. Roy khiến tôi ngừng bước.

“Heidi, cái tên Demuth có gợi cho cháu nhớ điều gì không?” chú hỏi.

“DeMuth ư?” tôi hỏi lại.

“Diane DeMuth. Đã nghe thấy cái tên này bao giờ chưa?” chú hỏi.

“Cháu nghĩ là không. Cô ấy là ai ạ?” tôi lại hỏi.

“Thôi bỏ qua đi,” chú nói. “Ruby đã vặn vòi nước được một lúc rồi đấy. Tỗt hơn hết là giờ cháu đi và hẵy chuẩn bị đồ để tắm đi.”

Tôi về phòng và mở vali ra, lục lọi cho đến khi tìm thấy chiếc váy ngủ mà tôi đã xếp trong đó. Tôi moi bàn chải đánh răng ra khỏi ngăn túi ở balô và đi xuống sảnh vào nhà tắm.

Rudy đã vặn nước thật nóng, hơi nước từ bổn tắm tỏa ra nghi ngút, và cô đã cho đủ dầu tắm sủi bọt để đám bọt nổi lên như bọt váng kem. Tôi từng nhìn những bức hình dầu tắm sủi bọt trong các tạp chí, nhưng chưa thực sự được sử dụng bao giờ. Một lần khi tôi bị bệnh thủy đậu, Bernie cho bột yến mạch vào nước tắm để giúp bớt ngứa, nhưng nó vón cục lại, không giống như dầu tắm sủi bọt này tí nào. Tôi ngâm người rất lâu trong nước, và khi các ngón tay của tôi đã sun hết cả lại và các bong bóng vỡ dần thành một lớp màng như xà phòng mỏng, tôi ra khỏi bổn và lau khô người. Tôi đánh răng, mặc váy ngủ rồi cố lùa chiếc lược chạy qua máy tóc ướt, nhưng giờ đây nó còn rối rắm hơn trước. Tôi bỏ cuộc, ít ra thì nó cũng đã sạch sẽ rồi.

Roy và Ruby không ở quanh đó khi tôi ra khỏi phòng tắm, và tôi quá e dè không dám đi tìm hai người hoặc gọi tên họ lên, vì thế tôi quay lại phòng ngủ nhỏ, lôi từ trong balô ra cuốn sổ và cây bút. Tôi mang chúng lên chiếc giường gỗ và đặt trên mặt chăn. Đoạn tôi lật giở các trang cho đến khi tìm thấy danh sách “Những điều tôi không biết về Mẹ”.

Soof la gì?

là tất cả những gì trong danh sách này. Tôi viết thêm vào phía dưới:

Vì sao chú Elliot biết từ của Mẹ?

Mệt mỏi đến độ không viết thêm được nữa, vi vậy tôi gập cuốn sổ lại và nhét nó xuống dưới gối. Rồi tôi kéo chăn, trườn xuống giữa tấm khăn trải giường bằng vải lanh mịn man mát. Tôi tắt đèn và đã lơ mơ vào giấc ngủ thì có một tiếng gõ nhè nhẹ trên cửa phòng và một luồng ánh sáng nhạt hắt vào phòng. Ruby đứng ở ngưỡng cửa.

“Mọi thứ ổn cả chứ?” cô hỏi.

“Mmm-hmm,” tôi lầm bầm đáp, giọng ngái ngủ.

“Cần gì không? Uống nước nha? Hay lấy thêm chăn?” cô hỏi tiếp.

Điều tôi cần ngay bầy giờ là cô bước vào phòng và ngồi bên mép giường, đọc truyện hoặc gãi lưng cho tôi hay trò chuyện với tôi như Bernie luôn làm vào giờ đi ngủ. Giấc ngủ trên xe buýt đến bất cứ lúc nào nó tới. Nhưng ở đây, nằm trong một chiếc giường thật sự như này trong một căn phòng thực sự, tôi muốn được ai đó chăm sóc giấc ngủ.

“Cháu ổn,” tôi đáp, và tự hỏi có nên tính đây là một lời nói dối hay không.

“Vậy thì tạm biệt,” Ruby bảo tôi. “Ngủ ngon nha.”

“Cô Ruby?” tôi gọi khi cô bắt đầu khép cửa.

“Có gì không, Heidi?”

“Những khăn trải giường ở đây cảm giác khác mấy cái ở nhà cháu. Cứng hơn.”

“Chúng được phơi khô tự nhiên đấỷ’ cô đáp. “Ở phía sau nhà.”

“Chúng có mùi giống như… bầu trời,” tôi bảo.

“Cô chưa từng nghĩ tới việc gọi nó như vậy” Ruby đáp giọng nhỏ nhẹ. “Chúc ngủ ngon nha, Heidi.”

Đêm ấy tôi ngủ thiếp đi và nghĩ về tất cả mọi người trên thế giới. Mẹ và Bernie và mọi người khác ở

nhà, nhưng giờ đây tôi cũng biết Georgia, Roy, Ruby và Elliot. Những khuôn mặt bắt đầu lẫn lộn với nhau trong đầu tôi, xáo trộn như những viên kẹo đậu lộn xuống các góc trơn nhẵn của chiếc lọ thủy tinh. Ngay trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, tôi trở mình; và khi cặp chân trần trượt xuống dưới tấm vải trải giường cứng cứng, tôi nghe giọng của Elliot gọi tôi. Sooooooooof.

Roy đến nói lời chúc ngủ ngon - tôi nghe tiếng chú nhưng tôi đã đi quá xa vào trong giấc ngủ không đáp lại lời chú được. Tôi đã đi theo tiếng gọi của Elliot vào trong giấc mơ đang đợi tôi ở phía bên kia. Tôi thấy chiếc đồng hồ của Thurman Hill. Ông đến phòng tôi, chìa một tay ra cho tôi, những ngón tay trắng bệch và lạnh lẽo nắm chặt một vật gì mà tôi không thể nhìn rõ. Ống tay áo của ông cuốn lên khi ông chìa tay ra, và tôi nhìn thấy cổ tay xương xẩu với chiếc đồng hồ vàng. Mặt đồng hồ màu xanh da trời, nhưng không có con số nào trên đó cả, chỉ có bốn chữ cái S-O-O-F - các chữ cái nằm ở vị trí mười hai giờ, ba giờ, sáu giờ và chín giờ.

“Cho cháu xem cái gì trong tay ông,” tôi nói.

Ông ta mỉm cười và lắc đầu. “Cháu sẽ không bao giờ biết được,” ông thì thầm đáp lại.

Đoạn, ông biến thành một con chim trắng khổng lổ với cặp mắt màu thủy tinh biển nhạt và vút bay ra ngoài cửa sổ.

« Lùi
Tiến »