SoB.It - Bí Ẩn Một Cái Tên

Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
xong

“TỐI NAY ĐỪNG VỀ TRỄ NHA, Roy. Em đang làm món thịt om đấy,” Ruby gọi to từ hàng hiên.

“Thịt om ư? Thật tuyệt. Lâu lắm rồi em chưa làm món này nhỉ,” Roy nói to đáp lại.

“Tiếc là không có gì ngoài xương và da cả,” Ruby đáp.

“Ồ, món thịt om là để thết đãi Heidi phải không? Nếu đêm nay chỉ có anh thôi thì có lẽ chúng ta sẽ chén mỗi món bánh PopTarts trong lúc xem tivi cũng nên,” Roybảo.

“Em chưa bao giờ để anh ăn Pop-Tards vào bữa tối cả và anh biết điều đó mà, Roy Franklin. Giờ thì ra khỏi đây trước khi em đổi ý chẳng thèm nấu cho anh ăn nữa đó.”

Roy bỏ mũ, cúi đầu và bước vào trong xe hơi. Chú quay xe, khi lái xe ngang qua tôi, chú hạ cửa kính xuống và nói to: “Cháu không biết sống là thế nào cho đến khi được thưởng thức món thịt om của Ruby đâu đấy, Heidi ạ.”

Họ đang cố tạo ra một sự bình thường, nhưng chẳng còn gì bình thường nữa. Tôi ra chỗ cái võng, nơi nhiều ngày trời tôi nằm trên đó, cuộn mình trong chăn bông cùng chiếc váy ngủ và đôi tất len dày. Thỉnh thoảng Ruby ra ngoài và ngồi bên tôi trong một chiếc ghế, nhưng chúng tôi không trò chuyện cùng nhau. Tôi không có gì để nói cả. Bernie gọi điện liên tục, nhưng tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với bác. Tôi biết bẳc và chú Roy đang cố hình dung xem phải làm gì với Mẹ và đám tang, nhưng tôi thực sự không muốn nghe về điều đó.

Một lúc sau Ruby ra khỏi nhà mang theo một chổng báo trên tay. Cô kéo ghế đến cạnh chiếc võng, nhưng tôi quay mặt đi chỗ khác.

“Cô biết là cháu không muốn nghĩ tới điều đó, Heidi ạ, nhưng chúng ta phải nói chuyện về ngày mai. Chú Roy đang xuống sân bay Sullivan County chiều nay để đặt một chiếc quan tài. Có vài điều quan trọng chúng ta cần quyết định đấy” Tôi rút một chân ra khỏi đám chăn bùng nhùng và thả xuống mép võng, như vậy tôi có thể đẩy xuống đất và đung đưa võng.

“Cô đang nghĩ có thể cháu muốn cô cắt tóc cho cháu,” cô bảo.

Tôi móc chân vào chân ghế của cô để dừng võng lại.

“Tại sao cô muốn cắt tóc cho cháu ạ?” tôi hỏi.

“Cô nghĩ có lẽ cháu muốn sửa sang đôi chút cho ngày mai trước buổi lễ,” cô đáp.

“Lễ nào cơ?” tôi hỏi.

“Mục sư từ nhà thờ Methodist sẽ nói vài lời,” cô bảo tôi.

“Ông ấy sẽ nói gì cơ? Ông ấy đâu biết về Mẹ chứ,” tôi bảo.

“Phải có ai đó nói vài lời chứ, Heidi,” cô nói.

Chú Roy nói với tôi rằng chú và Bernie đã thảo luận và bác quyết định rằng tốt hơn cả cho Mẹ là được an táng tại Liberty, nơi bà được sinh ra và lớn lên. Họ cũng nói về chuyện chôn cất mẹ ở Reno, cạnh mẹ của Mẹ. Roy đã gọi vài cuộc điện thoại và tìm ra Diane DeMuth được chôn trong một nghĩa trang của những ngôi mộ vô chủ ở phía Tây thị trấn, nhưng cuối cùng Bernie nghĩ rằng Liberty là địa điểm tốt hơn cho Mẹ. Tất nhiên mọi người có hỏi tôi xem tôi nghĩ gì, nhưng tôi bảo với họ rằng tôi không quan tâm.

“Cô muốn cháu xem những cuốn tạp chí này” Ruby nói, “chỉ để cho cháu vài ý tưởng thôi. Cô khá giỏi vụ cắt tóc đẫy. Cô cắt tóc cho Roy và cả vài người hàng xóm nữa.”

Cô để những cuốn tạp chí ở trên ghế và vào nhà. Một lúc sau, tôi thò tay ra và kéo chúng vào lòng mình. Trên từng tấm bìa là những phụ nữ xinh đẹp khác nhau với môi đỏ mọng, mái tóc óng mượt và răng trắng bóng, tinh tươm và hoàn hảo, họ làm tôi nhớ tới những viên kẹo cao su Chicklets.

Tôi không thể tin được rằng có cơ man nào là kiểu tóc cho một con người. Những trang tạp chí đầy những từ ngữ như vuốt ngược, tóc rủ, gió thổi tốc, và rất nhiều kiểu tự nhiên. Chẳng phải tự nhiên nhất là không cắt tí tóc nào đi ư? Tôi tự hỏi.

Tôi thu cái kén chăn quanh người, bước vào trong nhà, đi qua phòng khách và vào phòng tắm. Tôi mở hộp đựng thuốc và tìm thấy thứ mà mình đang tìm kiếm. Một chiếc kéo cắt móng bằng bạc. Đứng trước gương, tôi bắt đầu cắt những nùi rối trong tóc mình, thoạt đầu tôi thao tác cẩn thận, và sau đó với những chuyển động cắt đầy giận dữ khiến bản thân đau đớn cùng những cú kéo giật liên hổi, lần đầu tiên kể tù khi Mẹ mất tôi bắt đầu bật khóc.

Ruby nghe thấy tiếng tôi vội bước vào và giật lấy chiếc kéo trong tay tôi. Cô ôm lấy tôi trong khi tôi nức nở, và khi tôi đã dịu đi, cô dấp khăn mặt mát vào mặt tôi. Rồi cô xả nước ấm vào chậu và nhẹ nhàng gội đầu cho tôi. Sau đó tôi theo cô vào bếp, vẫn quấn mình trong chăn, và ngồi trên chiếc ghế đẩu cao tại bếp trong khi cô cắt tóc cho tôi.

Ruby mở radio và lẩm nhẩm hát theo một bản nhạc trong lúc cô thao tác, quay đầu tôi từ bên này bên kia, chỉnh cằm tôi để chắc chắn là đầu đã ở vị trí cân đối. Khi cô cắt xong, cô làm khô tóc bằng máy sấy tóc và một chiếc bàn chải tóc lớn; rồi cô thổi vào mặt và cổ tôi để loại bỏ vụn tóc có thể còn dính trên da.

“Cháu có muốn nhin không?” cô hỏi tôi.

Tôi kéo chiếc chăn chặt hơn quanh người và bắt đầu đứng lên. Một dòng thác những món tóc quăn và tóc nhỏ xíu màu nâu rơi ào vào không khí và rớt xuống sàn.

“Bỏ cái chăn ở đây đi, Heidi. Nó dính toàn tóc rồi,” Ruby nói. “Không nên kéo nó đi quanh nhà. Cô sẽ quét dọn ở chỗ này sau.”

Tôi miễn cưỡng buông rơi chiếc chăn, và Ruby đưa tôi quay vào phòng tắm, cô đứng sau tôi, những ngón tay cô xới nhẹ tóc tôi trong khi tôi nhìn mình trong gương. Tôi không còn là tôi nữa. Tôi là một cô bé khác. Một cô bé với mái tóc ngắn màu nâu loan xoăn. Một cô gái với mái tóc mới và giờ đây cũng không còn mẹ nữa.

“Cháu nghĩ sao?” Ruby hỏi.

“Cháu không biết,” tôi đáp.

“Không sao đâu,” cô bảo tôi. “Cháu không cẩn phải biết đâu.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »