“ELLIOT? Cậu dậy chưa? Elly?” một người phụ nữ từ sảnh gọi vọng vào. Cùng giọng mà tôi nghe thấy lức nãy đã vọng ra từ sau cánh cửa lớn nặng nề. Giờ đây, cô đang xoay tay nắm cửa và bước vào phòng, giày cao gót kêu lích kích, chiếc quẩn trắng hồ cứng kêu sột soạt. Khi thấy tôi, cô dừng khựng lại và đứng chống nạnh một tay vào hông, nhìn tôi đẩy bối rối.
“Ta giúp gì được cho cháu?” cô hỏi tôi.
Tôi không đáp. Tôi không thể. Tôi đang nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên ghế bành đỏ, người biết cái từ của Mẹ. Có thứ gì đó quen thuộc một cách kỳ quặc về người ấy.
“Cháu là ai?” người phụ nữ hỏi.
Elliot trả lời cho tôi.
“ Soof , chú nói, nắm lấy tay tôi và nhìn về phía người phụ nữ cũng với cái cười rộng ngoác mà chú dành cho tôi trước đó.
Mẹ từng nói soof khi bà xem bức hình mà tôi đã xé làm đôi, và tôi tự hỏi soof là người phụ nữ mặc áo len đỏ dài tay, hay là chính mẹ tôi. Rồi Georgia khiến tôi phân vân không biết đó có phải tên cha tôi hay không. Giờ đây cái nắm tay của Elliot đã rã đông được giọng nói của tôi, đủ để tôi có thể thốt lên một câu hỏi mà trước đó tôi chưa từng nghĩ tới.
“Cháu là soof ư?” tôi thì thào.
Elliot lại mỉm cười với tôi, và người phụ nữ bật cười thành tiếng.
“Dĩ nhiên ta hy vọng thế. Anh ẫy nói từ đó chí ít cũng tới trăm lần trong một ngày. Những lúc đó, ta chỉ mong làm sao biết được đó là ai hay là anh ấy đang nói về chuyên quái quỷ gì. Ngay cả ông Hill cũng không biết nữa là,” cô nói. “Hoặc nếu biết, ông ấy cũng chẳng nói đâu.”
“Thurman Hill ư?” tôi hỏi.
Cô gật đầu.
“Cha của Elliot,” cô giải thích.
“Nhưng cháu là soof ư?” tôi hỏi lại.
“Là cháu nói cho cô đó nha.” Cô cười phá lên.
“Ruby?” tôi nghe tiếng một người đàn ông gọi từ ngoài sảnh vọng vào.
“Trong này, ông Hill à,” cô ngoảnh đầu kêu to đáp lại.
Khi Thurman Hill, người đàn ông gầy và cao lêu đêu với mái đầu rậm rì tóc trắng, bước vào trong phòng, tôi cảm thấy chính xác cái cảm giác giây phút đầu tiên ngước nhìn lên Hilltop Home khi tôi đứng từ cuối lối lái xe vào tòa nhà. Đặc biệt là cặp mắt ông, chúng có sắc xanh da trời mà tôi mới chỉ nhìn thấy một lần trước đây: màu của miếng thủy tinh biển sẩn sần mà Bernie luôn luôn cất trong hộp trang sức của bác.
“Cháu là ai?” ông hỏi với giọng mượt mà êm ái như thể được đánh bóng bằng hàng triệu hạt cát, tới mức trơn tru, nhẵn thín.
“Tên cháu là Heidi It,” tôi đáp, cố hết sức giữ cho giọng mình không bị run, “và cháu có vài câu hỏi cần hỏi ông, thưa ông Hill.”
“Cháu là phóng viên cho tờ báo của trường hay sao?” người phụ nữ mà ông Hill gọi là Ruby cất tiếng hỏi. “Ông Hill đây không có nhiệm vụ cho mấy chuyện đó, nhưng cô sẽ rất vui để cháu phỏng vấn cô nếu cháu thích, dù cô trả lời chắc chán như cơm nguội ấy.”
“Cháu không phải từ tòa báo, cháu chỉ muốn biết về mẹ cháu, người từng sống ở đây,” tôi đáp.
Có điều gì đó thay đổi trên gương mặt Thurman Hill.
“Cháu nói tên cháu là gì ấy nhỉ?” ông hỏi. Ông quỳ gối để nhìn tôi kỹ hơn, và tôi để ý thấy chiếc đông hồ vàng mà ông đang đeo. Mấy chiếc kim màu trắng mỏng mảnh nổi trên mặt đồng hồ hình ô van cho thấy giờ là 4 giờ. Đã một tiếng trôi qua kể từ lúc tôi nói chuyện với Bernie.
“Heidi It ạ,” tôi đáp.
“It ư? Đó là họ của cháu? I-t?” ông hỏi.
Tôi gật đầu.
“Và họ của mẹ cháu cũng là It ư?”
Tôi lại gật đầu.
“Chưa từng có ai ở đây mang tên đó cả,” ông nói, đứng thẳng dậy. “Tên đó khá lạ. Ta chắc mình nhớ được mà.”
“Có lẽ có ai khác nhớ được chăng,” tôi nói.
“Không đâu. Đây là ngôi nhà dành cho những người bị thiểu năng trí tuệ. Cháu biết điều đó chứ hả?” ông sẵng giọng hỏi.
“Mẹ cháu bị thiểu năng trí tuệ,” tôi đáp.
“Có thê’ thế, nhưng ta e là bà ấy không từng sống ở đây,” ông đáp. “Ta biết tất cả mọi người tùng sống ở Hilltop này’
“Đúng vậy đó. Ông ấy là sếp sòng [11] mà,” Ruby nói kèm theo cái nháy mắt.
“Sòng đứng một mình,” đột nhiên Elliot nói. “Sòng đứng một mình.”
Ruby cười phá lên.
“Đúng đó, Elliot, sòng đứng một mình. Cậu giỏi lắm.” Đoạn cô quay sang tôi giải thích, “Đó là lời trong bài “Anh nông dân trong thung lũng”. Không hiểu sao mọi người đều thích bài hát này. Cháu có biết bài hát này không? Bài hát kể về một anh nông dân cưới vợ, và người vợ sinh ra con và mọi thứ khác xuất hiện, cho đến cuối bài là câu hát này.”
“Điều gì khiến cháu nghĩ mẹ cháu từng ở Hilltop?” Thurman Hill hỏi tôi. “Bà ấy nói với cháu ư?”
“Không, nhưng cháu có mấy tẫm hình,” tôi nói, với tay lấy balô.
“Đợi chút đã. Tự nhiên tồi nhớ ra. Cháu có liên quan gì tới một người tên là Bernadette không?” Ruby hỏi.
“Dạ có,” tôi đáp, “bác ấy là hàng xóm của cháu.” “Đó là người phụ nữ gọi điện từ Nevada, ông Hill à. Nhớ là tôi nói với ông về cô ấy không và ông nói tôi nên… ”
Giờ thì có một sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt ông Thurman Hill, dù thật khó có thể nói chính xác đó là điều gì.
“Đừng quan tâm tôi đã nói gì, Ruby. Cô Bernadette này đi cùng với cháu ư?” ông hỏi tôi, và tôi nhận thấy hai vết đỏ nhỏ đã bắt đầu hình thành trên hai má ông, ngay dưới đôi gò má xương xẩu.
“Bác ấy không thể đến đâỷ’ tôi đáp.
“Vậy cháu đang nói với ta là cháu đến đây một mình?” ông hỏi. “Từ Nevada ư?”
Cặp mắt màu thủy tinh biển giờ đây sắc sảo hơn, và lạnh hơn, chúng nhìn chòng chọc vào tôi trong khi ông đợi tôi trả lời.
Tôi nuốt cục nghẹn và gật đầu.
“Cháu đã bỏ nhà đi ư?” ông hỏi.
“Không ạ,” tôi đáp.
“Tôi đi kiếm tên mẹ cô bé trong hồ sơ nha, ông Hill?” Ruby hỏi.
Ông phớt lờ cô ta. Vẫn nhìn tôi chằm chặp đẩy chủ ý như thể tôi là một câu đỗ mà ông đang cố gắng tìm ra lời giải.
“Ta có thể xem mấy tấm ảnh mà cháu nói là cháu có, được chứ?” ông hỏi giọng thật nhỏ.
Tôi mở balô và lôi ra những tấm ảnh, đưa cả xấp cho ông. Khi ông chìa tay đón lấy nó, những ngón tay ông chạm lướt qua những ngón tay tôi, và làn da ông lạnh đến nỗi tôi rụt phắt tay lại, làm rớt những tấm hình xuống sàn nhà. Ruby nhanh chóng cúi xuống và bắt đầu nhặt chúng lên.
“Này, nhìn xem này,” cô nói, cầm một bức hình chìa ra cho ông Hill. Đó là tấm hình có người đứng trước mái hiên phía dưới tấm biển Hilltop. “Đó là tấm biển của chúng ta, không phải vậy sao?”
“Cháu lấy những tấm hình này ở đâu?” ông ta hỏi tôi, và tôi nhìn thấy những đốm trên má ông loang rộng ra như những vệt phẩm màu đỏ tươi.
“Cháu tìm thấy từ cuộn phim trong một chiếc máy ảnh cũ tại ngăn kéo ở nhà cháu,” tôi đáp. “Chúng cháu nghĩ các bức hình được chụp cách đây mười ba năm, vì bác Bernadette nói mẹ cháu trong tấm hình lúc ấy có lẽ đang mang bầu cháu và giờ cháu mười hai tuồi.”
Thurman Hill đứng im phăng phắc, nhìn vào bức hình trong tay mình, và khi tôi quan sát, sắc màu trên hai má ông đã gần như tan biến, cho tới khi mặt ông chuyên hoàn toàn sang màu trắng như bột.
“Mẹ cháu đây phải không? Mắt cháu giống mắt bà ấy nhỉ,” Ruby nói, cầm một tấm ảnh khác chìa ra phía tôi. “Và người phụ nữ này là ai? Bà ấy mặc chiếc áo giống hệt chiếc áo của cháu này. Đó là bà cháu chăng?”
“Thôi đủ rồi,” ông Hill nói giọng sắc lạnh, và ông giật tấm hình khỏi tay Ruby đưa trả cho tôi.
“Ông sao vậy, ông Hill?” cô hỏi, giọng bối rối.
“Đưa Elliot vào phòng với những người khác đi, Ruby” ông nói.
Elliot nãy giờ ngồi im lặng trên ghế, nhìn chăm chăm ra cửa sổ dõi theo một con chim vừa đậu xuống khoảnh sân.
“Đi nào, Elly” Ruby nói. “Cậu có thể được ăn snack đấy. Bác nấu bếp hôm nay có nhiều dụng cụ nấu nướng. Tôi biết là cậu thích dụng cụ nấu bếp thế nào rồi.”
Elliot không hể động đậy. Chú đang quan sát con chim.
“Elliot, đi với Ruby đi nào,” Thurman Hill nói.
“Chim,” Elliot nói.
“Đúng vậy, con trai à, đó là một con chim cổ đỏ, còn nhớ chứ?” ông nhẹ nhàng đáp. “Con có thể gọi nó là con két bụng vàng cam. Giờ ta cẩn con đi với Ruby.”
Ruby đi vòng tới trước mặt Elliot và chìa hai tay ra với chú. Elliot đón lấy hai bàn tay, vụng về đứng lên khỏi ghế. Tôi ngạc nhiên thấy chú ấy mới nhỏ bé làm sao. Đầu của chú không ngóc thẳng lên được giữa hai vai, và chú nắm lấy hai cánh tay mình theo một cách thật buồn cười. Chiếc quần dài chú mặc được xắn lên cao và thắt quanh eo một chiếc thắt lưng da, chú đang đi chân trần.
“Đúng rồi, Elly. Đi với Ruby nha,” cô nói.
“Khoan đã,” tôi nói, ngoảnh lại nhìn Thurman Hill. “Nếu mẹ cháu chưa từng ở đây, vậy sao chú Elliot biết từ của mẹ cháu? Chú ấy gọi cháu là soof “.
“Ruby, đưa Elliot về phòng chơi,” Thurman nói. “Nhờ cô đi tất cho cậu ấy. Sàn nhà này lạnh lắm.”
Ruby bước đi, cầm tay Elliot như dắt một đứa bé.
Khi họ vừa rời đi, Thurman Hill quay lại phía tôi, và lần này cách nhìn của ông thật dễ để đọc được. Ông ta đang giận dữ. Miệng ông tạo thành một đường kẻ căng đậm, cắt ngang khuôn mặt như như một vết rạch mờ nằm giữa khoảng cách của cằm và mũi.
Đôi mắt thủy tinh biển rực lên và phát ra tia sáng khi ông ta nói.
“Cháu không có quyền tới đây,” ông nói.
“Không có quyền ư?” tôi hỏi lại. “Cháu không hiểu ông đang nói về chuyện gì.”
“Bà ta gửi cháu đến đây để vòi tiền, phải không? Được, bà ta đừng hòng mà nhận được một xu của ta. Không một xu. Cháu nói với bà ta lời hứa đã được thực thi và được trả phí rổi,” ông ta nói.
Hai nắm đấm của ông xiết chặt lại lúc này giống như hai viên đá trắng toát.
“Cháu không biết ông đang nói về chuyện gì,” tôi đáp. “Bác Bernadette đã gọi điện và viết thư, nhưng ông chẳng trả lời chúng cháu. Đó là lý do cháu đến đây. Cháu không biết bất cứ lời hứa nào cả.”
“Bernadette? Giờ bà ta tự gọi mình với cái tên đó ư?” ông ta nói với tiếng cười giả tạo đến kỳ lạ. “Hừ, bà ta có thể tự gọi mình bằng bất cứ cái tên nào mà bà ta muốn, nhưng điều đó chả thay đổi được gì đâu. Ta đã xé hết thư từ và phớt lờ bà ta đi là có lý do cả đấy. Ta sẽ không cho bà ta loanh quanh ở đây và xới tung mọi chuyện lên nữa. Đừng có mà động vào ta. Vào Elliot. Lúc này thì đừng hòng.”
Vừa lúc đó một phụ nữ nhỏ nhắn mặc váy xanh da trời và đi giày da đế mềm màu trắng đẩy cửa chạy thẳng vào trong phòng.
“Đến đầy mau, ông H.,” cô nói. “Elliot đang nổi cơn thịnh nộ. Ruby bảo tôi đến báo với ông.”
Gương mặt cô tròn như một chiếc đĩa, và cặp mắt trễ xuống ở hai bên khỏe mắt, khiến cho cái nhìn của cô có vẻ buồn bã ngay cả khi cô ngoảnh lại mỉm cười với tôi.
“Chào cháu,” cô nói. “Cô xin lỗi vì đã xen ngang nhưng ông Hill thực sự phải đi ngay bây giờ.”
Tôi nghe thấy âm thanh như tiếng một con vật tru lên ở đằng xa. Thurman Hill đặt tay lên vai người phụ nữ và nói với cô bằng giọng nhẹ nhàng.
“Một phút nữa tôi sẽ có mặt, Sally à,” ông bảo. “Quay lại và nói với Elliot là tôi đang tới.”
“Tôi e là cậu ấy sẽ tự làm đau mình mất,” cô nói.
“Tôi biết. Một phút nữa tôi sẽ tới,” ông đáp.
Đoạn ông quay lại phía tôi và giọng ông lại trở nên gay gắt:
“Ta đã xong phần của ta,” ông bảo. “Giờ cháu hãy làm việc của cháu đi. Hãy để cho chúng ta được yên. Vì Chúa, hãy để chúng ta được yên.”
Thurman Hill bỏ mặc tôi đứng ở hốc tường với cảm giác hoàn toàn thất bại. Tôi cố hiểu những điều mà ông vừa nói, nhưng không thể. Ông tưởng Bernadette là một ai đó khác. Ông nghĩ tôi tôi đây để vòi tiền. Ai khiến ông nghĩ tôi như thế chứ? Và tại sao ông lại giận dữ đến vậy?
Tiếng rống trở nên lớn hơn và giờ đây nó lại có tiếng vang vọng thành nhịp huỳnh huỳnh, như ai đó phang thật mạnh một vật lên bàn, hay lên trên tường.
“Elliot!” tôi nghe tiếng Thurman Hill la lên. “Đừng!”
Tôi không rõ minh đứng đó bao lâu trước khi Ruby quay trở lại. Cô không nói gì cả, nhưng sau cái liếc nhanh qua vai, cô mở một ngăn kéo trong chiếc tủ hồ sơ màu xám đầy ắp ra và bắt đầu lật nhanh qua một danh mục các tệp tài liệu. Cô giở một tệp ra, và rồi lần thứ hai tôi nín thở.
“Không có ai họ It cả. Nó hẳn đã ở đây nếu mẹ cháu sống tại Hilltop cách đây mười ba năm, vì đây là các tài liệu lưu trữ từ mười lăm năm trước. Mà không có ai họ ‘It’ cả.”
“Cô có chắc không ạ?” tôi hỏi, bước tới đứng ngay cạnh cô.
“Cô chắc chắn mà.” Cô đẩy ngăn kéo vào bằng chiếc hông đẫy đà của mình để đóng nó lại. “Chẳng
cái nào đóng vào nổi. Và cô đã tìm kiếm tới hai lần rồi. Cô rất tiếc.”
Tôi có thể thấy là cô nói đúng. Nhưng tôi lại không thể tin là Mẹ không ở đâu đó tại đây. Bà phải ở đây chứ. Elliot biết từ mà bà đã nói. Bà ở trong bức hình. Bà từng ờ đây. Tôi chắc chắn điều đó.
“Cháu có thể tự tìm kiếm được chứ ạ?” tôi hỏi. “Vì biết đâu cô đã bỏ sót thứ gì chăng?”
Ruby nhìn về phía cánh cửa với vẻ căng thẳng.
“Ta không nghĩ đó là ý kiến hay đâu,” cô nói.
“Xin cô làm ơn,” tôi tiến một bước về phía cái tủ hồ sơ đầy nghẹt.
“Xin chào mọi người!” một giọng nam giới trẩm trầm vang lên từ phía ô cửa.
Tôi ngoảnh lại và nhìn thấy một vị sĩ quan trong bộ đổng phục xám với chiếc mũ rộng vành và huy hiệu vàng trên áo sơ mi. Người đó có súng trong chiếc bao da màu đen cột ở ngang hông.
“Xong chưa?” người đó hỏi.
Thurman Hill hẳn đã gọi cho cảnh sát và nói dối rằng tôi là ai đó. Hoặc có lẽ ông ta nói tôi bỏ nhà ra đi, vì thế họ đến ngay để bắt tôi và ôhg ta có thể rũ được tôi. Tôi chẳng biết người ta có bị bỏ tù vì tội bỏ nhà hay không nữa, nhưng tôi không định đứng ì ra đó để tìm hiểu về chuyện này. Tôi xô đẩy nhào qua mọi người và ráng hết sức chạy về phía cửa.