SoB.It - Bí Ẩn Một Cái Tên

Lượt đọc: 117 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
ôi

CHO DÙ BÀ NGOẠI và mẹ tôi mất cách nhau gần mười ba năm, nhưng tôi có cảm giác như tôi mất cả hai vào cùng một ngày.

Sau khi Ruby ôm lấy tôi, cô đưa tôi vào nhà. Bernie đã gọi cho cô và để nghị cô ở bên tôi khi tôi nghe tin về Mẹ. Cô quay điện thoại cho tôi, tôi đưa ống nghe lên tai và lắng nghe.

“Mẹ con đã đi ngủ, bé con ạ. Bác đã nghĩ rằng cô ấy chỉ đang ngủ vi cơn đau đầu khủng khiếp đó. Cơn đau đầu mà bác đã kể cho con là nó vô cùng tệ hại. Nhưng sau một lúc không thẩy mẹ con dậy, bác đến kiểm tra và cô ấy đã…” “Chết ư? Mẹ chết rồi ư?”

Ngay khi thốt lên câu đó, tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi muốn lộn hết những thứ bên trong mình ra ngoài, rũ bỏ sạch những cảm giác nhột nhạt như kiến bò. lất cả là lỗi của tôi. Tôi quá thiết tha với những gì đang xảy đến với mình, nên thậm chí không thèm hỏi thăm Mẹ vào lúc sáng nay. Bernadette đã biết là tình hình của mẹ đang xấu đi.

Mẹ cháu và bác cần cháu về nhà.

Nhưng tôi đã chẳng thèm nghe.

Bernie cố gắng an ủi tôi. Bác nói rằng dẫu sao thì tôi cũng không thể về nhà kịp để nói lời vĩnh biệt Mẹ. Ruby ôm tôi và vỗ vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi, còn chú Roy vòng hai cánh tay to lớn mạnh mẽ của chú qua hai chúng tôi như sợi dây buộc quanh một gói hành lý.

Chúng tôi lái xe về nhà, Ruby đưa tôi đi tắm và đưa tôi vào giường cho dù trời đang là buổi chiều. Cô mang cho tôi bát súp, nhưng tôi không thể nuốt được, và ngồi cạnh tôi cho đến khi cuối cùng tôi cố chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh giấc thì trời đã tối, và ngôi nhà chìm trong bầu không khí tĩnh lặng. Tôi nằm đó một lúc lâu, cố không nghĩ ngợi, cố không đả động đến cảm giác trong minh. Tôi ước gì rũ sạch được chúng. Tôi nhắm mắt và kéo gối phủ lên đầu. Thứ gì đó lạnh lẽo và mềm mại chạm vào má tôi, và tôi nhận ra đó là cuốn sổ ghi chép mà tôi đặt ở dưới gối vào đêm trước.

Tôi ngồi dậy và bật đèn lên. Sao tôi từng nghĩ nó vô cùng quan trọng cơ chứ? Quan trọng đến mức phải cất công đi tìm hiểu. Giờ thì chẳng gì trong số đó quan trọng cả. Sự hiểu biết không thay đổi được bản chất sự việc. Tôi xé từng trang một của cuốn sổ, vò nhàu chúng và ném ra sàn nhà cho đến khi không còn gì giữa hai tấm bìa màu đỏ.

Tôi tắt đèn và nằm xuống với hai cánh tay ôm chặt lấy ngực. Ôm lấy bản thân mình như thế, tôi khẽ đung đưa. “Xong xong, xong,” tôi thì thào giữa lúc làn sương ẩm ướt lạnh giá xoáy tròn xung quanh tôi trong bóng tối. “Xong, xong, xong, Heidi. Suỵt…”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »