SÁNG HÔM SAU TÔI DẬY TRỄ. Khi tôi ra khỏi giường thì gần chín giờ, và điều đầu tiên tôi nghĩ tới là Elliot. Tôi muốn cho chú ẫy xem các bức hình. Tôi đi thẳng xuống bếp mà không kịp thay đồ.
“Chú Roy đâu ạ?” tôi hỏi Ruby, cô đang đứng bên chậu rửa để rửa bát đĩa. “Chú ấy chưa đi lên Hilltop, phải không ạ?”
“Không, sáng nay chú ấy đi Monticello,” cô đáp. “Chú ấy có chút việc với lục sự quận. Cháu ngủ ngon chứ?” cô hỏi.
“Dạ say như con quay ạ,” tôi trả lời như cái máy.
“Cách diễn đạt ấn tượng nhỉ,” Ruby nhận xét. “Tại sao cháu có từ đó?”
“Cháu không biết - Bernie hay nói như thế lắm ạ.” Tôi đáp.
“Cô từng nghe nói ngủ say như chết, hay ngủ khin khít như con nít, nhưng chưa nghe ngủ say như con quay bao giờ,” Ruby bảo.
“Sau khi ở Monticello chú Roy sẽ lên Hilltop chứ ạ?” tôi hỏi.
“Lát chú ấy sẽ gọi điện. Khi đó, chúng ta có thể hỏi xem sao,” cô đáp. “Muốn ăn chút bánh kếp không? Có sirô việt quất cô làm từ hồi hè đó.”
Tôi đói ngấu, và bánh kếp với sirô nghe thật hấp dẫn, nhưng tôi sẽ không xao lãng kế hoạch của mình.
“Hôm nay cô sẽ lên Hilltop làm việc chứ ạ? Cháu có thể đi cùng cô không? Cháu muốn cho chú Elliot xem mấy tấm hình của cháu,” tôi nói. “Cháu nghĩ có lẽ chú ấy có thể nhận ra Mẹ nếu chú ấy từng gặp bà.”
“Hôm nay cô nghỉ làm,” Ruby bảo tôi. “Cô nghĩ có lẽ chúng ta sẽ dành thời gian cùng nhau đấy.”
“Chú Elliot không nhớ cô sao?” tôi hỏi.
Tôi thích Ruby, nhưng tôi không muốn dành cả ngày ở đây với cô để đợi chú Roy. Tôi cần phải quay trở lên Hilltop. Tôi cần tới đó để chắc rằng có ai đó yêu cầu ông Thurman Hill giải thích vì sao Elliot biết từ của Mẹ.
“Cả năm nay cô chưa tùng có ngày nào cho riêng mình cả,” Ruby nói. “Có rất nhiều người khác mà Elly quý mến. Có Sally này. Cô ấy hát, và giọng Sally hay hơn giọng cô rất nhiều. Và hôm nay cậu ấy có buổi vật lý trị liệu với Bruce. Cậu ấy cũng thích điều đó.”
“Nhưng cháu muốn cho chú ấy xem các bức hình,” tôi nhắc lại.
“Đưa cô xem cho,” cô bảo. “Hôm qua, cô mới chỉ xem có vài tấm. Thật ngạc nhiên khi nhìn thấy nơi đó đã thay đổi như thế nào. Và cô muốn nhìn lại mẹ cháu, và cả bà cháu nữa.”
“Cháu không biết có phải đó là bà cháu không,” tôi đáp. “Cô có nghĩ là chú Roy sẽ dừng ở đây trước và đón cháu cùng đi lên đó không? Hoặc cô có thể đưa cháu đi, cho dù cô không đi làm?”
“Heidi, cô rất tiếc, nhưng giờ đây, dù thích hay không cháu cũng bị kẹt ở đây với cô,” cô nói. “Thậm chí nếu cô muốn đưa cháu lên đó thì cô cũng không thể. Chúng ta chỉ có một chiếc xe và Roy đã dùng nó rồi.”
“Cháu có thể đi bộ chứ?” tôi hỏi.
“Quá xa để đi bộ. Gần mười dặm đó. Sao cháu không đi lấy mấy tấm hình và cô sẽ làm cho cháu một đĩa bánh kếp nhỉ,” Ruby đề nghị.
Tôi thất vọng, nhưng tôi chẳng thể làm gì khác được. Tôi trở lại căn phòng ngủ nhỏ để thay đồ.
Khi mở vali ra, tôi ngạc nhiên nhận thấy nó trống trơn. Tôi nhìn quanh và tìm thấy mọi thứ đựng trong vali đã được lấy ra, giặt giũ, là ủi, gấp gọn ghẽ và xếp gọn gàng trong ngăn kéo trên cùng của chiếc tủ com-mốt nhỏ gần cửa ra vào. Những chiếc tất được cuộn chặt thạnh những quả bóng nhỏ, gợi cho tôi liên tưởng tới những con tatu [12] mà Bernie và tôi từng nhìn thấy một lần trong cuốn sách về động vật mượn ở thư viện. Những chiếc áo sơmi và đổ lót được xếp ngăn nắp và quay về cùng một hướng. Nằm giữa các chổng đổ là một trái bóng tròn nhỏ đầy những cục màu nâu. Nó có mùi gia vị, và khi nhìn kỹ, tôi thấy nó là một trái cam cắm đầy đinh hương.
Chiếc lọ kẹo và balô của tôi đang đặt trên giá phía dưới cửa sổ gần giường ngủ. Tôi lấy xấp hình ra khỏi balô và quay lại nhà bếp, nơi Ruby đang bận bịu với lò nướng, lật những chiếc bánh kếp.
“Cảm ơn cô đã giặt quần áo cho cháu,” tôi nói. “Chúng thơm lắm, và cháu thích cách cô gấp chúng quá đi mất.”
Ruby mỉm cười.
“Cháu biết không, chiếc giường cháu ngủ đêm qua là giường của cô khi cô còn bé đấy, Heidi ạ,” Judy bảo tôi trong lúc cô xắp đĩa ra bàn cho tôi. “Trước đây nó được sơn màu xanh da trời, và phía bên dưới cạnh giường bên phải là nơi cô hay dính kẹo cao su ở chỗ đó vào ban đêm.”
“Nó vẫn còn ở đó chứ ạ?” tôi hỏi khi ngồi xuống và kéo chiếc khăn ăn được gập hình tam giác phía dưới chiếc nĩa tại vị trí của tôi.
“Nếu mà còn thì giờ đây nó là một món đổ cổ đáng giá đấy.” Cô cười phá lên.
Có một bình nước cam và một ly nước cam nhỏ với những con cá ngựa viển quanh miệng ly. Ruby mang một tách cà phê tới bàn và ngồi đối diện tôi.
“Cũng nên đền bù lại món bánh mặn chán ngắt hôm qua,” cô nói. “Mùa hè qua cô đã làm sirô đấy, tự cô hái quả đó nha.”
Tôi ấn chiếc nĩa xiên chéo xuống chồng bánh kếp. Sirô việt quất tràn ra các cạnh và tràn ra mép đĩa giống như một dòng sông xanh nhỏ xíu. Tôi cắn một miếng lớn, nhắm mắt lại, và thốt ra một tiếng thật to, bánh sao mà ngon thế.
Ruby quan sát tôi ăn, và khi tôi quệt bằng sạch chiếc đĩa, cô vươn người gõ gõ nhẹ ngón tay vào chiếc phong bì màu vàng đựng mấy tấm hình.
“Cháu cho cô xem nha?” cô đề nghị.
Tôi gật đầu và lấy khăn ăn lau miệng. Rỗi tôi mở chiếc gói nhỏ mà tôi đã mở cả triệu lần trước đây và bắt đầu đưa mấy tấm hình sang bên kia bàn cho Ruby.
“Đằy là tấm mà cô đã xem rồi, với mọi người đứng ở hàng hiên phía dưới tấm biển,” tôi nói. “Và đây là tấm chụp Mẹ cùng người phụ nữ mặc áo len dài tay màu đỏ mà có lẽ là bà cháu.”
Ruby cầm lấy tấm hình tôi đưa.
“Và đây là ông già Noel gầy giơ xương…” tôi dừng lại ở giữa câu. Ông già Noel với cánh tay quàng qua một cậu bé tóc tai bờm xờm. Bộ đồ đỏ không độn bông, rũ xuống lùng thùng quanh cái khung người cao gầy nhẳng của ông, hai ống tay áo quá ngắn khiến hai cổ tay gầy giơ xương chìa ra ngoài. Và chiếc đồng hồ của ông ta… đồng hồ của ông ta. Không nghi ngờ gì tôi đã mơ về nó vào đêm trước.
Giờ thì tôi biết ông già Noel này là ai rồi.