SoB.It - Bí Ẩn Một Cái Tên

Lượt đọc: 115 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
không

DÙ TRỜI LẠNH BUỐT, tôi vẫn đợi Roy ở bên ngoài. Giờ đây khi biết chú đang về để đưa tôi lên Hilltop, tôi không thấy giận chú nữa. Tờ báo buổi sáng nằm ở hiên nhà, cuộn tròn cạnh tấm thảm chùi chân. Tôi cầm nó đến chỗ chiếc võng thế là tôi có thể đung đưa và đọc để giết thời gian trong lúc đợi chú về. Tôi đã chải tóc theo lời Ruby, dù vẫn còn rất nhiều những nùi rối to tướng nằm giấu phía trong tóc.

Tôi nằm vào võng và mở tờ báo một cách ngẫu nhiên tới mục khoa học, có một bài báo khiến tôi chú ý. Bài báo nói về loài khủng long và không ai thực sự biết màu sắc của chúng như thế nào vì chúng ta không thể đoán dựa trên việc ngắm xương của chúng.

Ruby bước ra hiên và gọi tôi.

“Heidi! Có điện thoại của bác Bernadette này!” Tôi chạy vù vào trong nhà.

“Bác Bernie, cháu xin lỗi vì sáng nay không gọi cho bác. Cháu bận quá đi mất,” tôi nói. “Cháu định sẽ gọi cho bác sau.”

“Không sao, bé con,” bác nói. “Lý do bác gọi cháu là vì chúng ta cần nói về một chuyện quan trọng.”

Giọng bác nghe có vẻ nghiêm trọng.

“Chuyện gì thế ạ?” tôi hỏi.

“Giờ cháu phải về nhà,” bác nói. “Mẹ cháu và bác cần cháu về nhà.”

Trở về Reno không phải là điều tôi nghĩ tới lúc này. Chú Roy về ngay bây giờ để đón tôi lên- Hilltop. Tôi chắc chắn rằng chú đã tìm ra một điều quan trọng. Nếu không thì chú về đón tôi để làm gì cơ chứ?

“Cháu không thể về nhà, bác Bernie à, không phải lúc này. Cháu phải ở đây cho đến khi khám phá ra mọi chuyện. Chú Elliot nói ra cái từ của Mẹ, cháu đã kể cho bác chuyện ấy chưa nhỉ? Và cái ông già Noel đó chính là Thurman Hill. Chú Roy đang quay về đón cháu ngay giờ đây. Có chuyện lớn đang xảy ra, bác Bernie à. Cháu chỉ biết thế thôi.”

“Cháu cần về nhà, Heidi,” bác Bernie nhắc lại. “Ngay bây giờ.”

Đó là khi tôi nhìn ra cửa sổ và thấy xe hơi của chú Roy đang tiến vào đường lái xe vào nhà.

“Chú ấy về rồi, bác Bernie. Chú Roy ở đây rổi và cháu phải đi thôi. Cháu sẽ gọi cho bác sau và kể cho bác mọi chuyện,” tôi nói. Tôi không nhờ bác hôn Mẹ giúp tôi, hay thậm chí đợi nghe bác nói câu tạm biệt. Tôi gác máy, vẫy chào Ruby và chạy ào ra gặp chú Roy.

“Có gì trong đó vậy?” chú hỏi trong lúc tôi nhảy vào ghế trước và đóng cửa xe lại.

Tôi vẫn cầm tờ báo trong tay. Hẳn là tôi đã cầm nó theo lúc Ruby gọi tôi vào nghe điện thoại.

“Cháu đang đọc vài thứ về lũ khủng long,” tôi đáp.

“Thứ gì về chúng?” Roy hỏi.

“Té ra không ai biết khủng long có màu gì,” tôi trả lời.

“Chú cứ nghĩ chúng có màu xanh lá kia đấy,” chú bảo.

“Đó là điều mọi người nghĩ thế, nhưng không ai biết chắc cả vì ta không thể dựa vào xương của chúng mà biết được,” tôi nói. “Chú đã đưa các tầm hình của cháu cho vị luật sư đó ư?”

“Không,” Roy đáp. “Chú không đưa.”

“Tại sao không?” tôi hỏi, xoay người trong ghế để nhìn vào chú. “Đó là bằng chứng duy nhất mà chúng cháu có, cho thấy mẹ cháu từng ở Hilltop.” “Chuyện phức tạp đấy,” Roy nói.

“Cái gì phức tạp ạ?” tôi hỏi.

“Mọi chuyện, nhưng chú không muốn nói về nó chừng nào chưa tới đó,” Roy đáp.

“Tại sao không chứ? Tại sao chú không thể kể cho cháu những gì chú biết?” tôi hỏi.

“Đó thực sự không phải chuyện của chú để mà kể, Heidi à. Chúng ta gần tới nơi rồi - giờ tạm thời gác chuyện đó lại, được chứ?” chú bảo.

Tôi không hiểu, nhưng tôi có thể biết được rằng Roy sẽ không suy chuyển. Chúng tôi đi trong im lặng một lúc. Roy bật radio lên, và tôi dõi mắt ra ngoài cửa sổ, không nhìn cụ thể vào vật gì cả.

Chính Roy cuối cùng đã phá tan sự im lặng. Khi chúng tôi rẽ và bắt dẫu leo lên con đường dốc đứng dẫn lên Hilltop, chú hỏi xem tôi có cho rằng vấn đề đó quan trọng hay không.

“Chuyện gì quan trọng ạ?”

“Màu của lũ khủng long là gì ấy,” chú nói.

“Cũng không không hẳn,” tôi bảo chú. “Cho dù màu của chúng là gì đi nữa thì chúng cũng vẫn bị tuyệt chủng, không phải thế sao?”

“Lập luận hay đó,” chú nhận xét.

“Nhưng điều đó không có nghĩa là cháu sẽ không tiếp tục muốn biết sự thật,” tôi bảo. “Chú cũng thế chứ?”

“Chắc chắn rồi, nhưng xem ra chúng ta sẽ không biết được.”

“Nếu ai đó rất muốn được biết, họ sẽ tìm được cách để luận ra thôi,” tôi đáp.

“Cháu nghĩ thế ư?”

Tin bác đi, Heidi, có vài thứ trong cuộc sống mà một người không thể biết được.

“Vâng,” tôi nói, giọng không thực sự tin tưởng cho lắm.

Roy tắt máy và với xuống ghế sau lấy chiếc mũ của chú. Chúng tôi cùng mở cửa xe. Khi chú đội mũ lên đầu và ra khỏi xe, chú ngửa đầu ra sau và nhìn lên bầu trời, tôi làm theo như vậy. Ánh mặt trời rực rỡ trên đầu và không có lấy chút gợn mây trong tầm mắt. Một bẩy chim màu đen đang di chuyên trên bầu trời xanh biếc rộng mênh mông. Những bộ phận nhỏ tạo thành một tổng thể lớn. Tôi tự hỏi liệu chúng biết rằng mỗi khi chúng nghiêng cánh, bay chậm lại hoặc tăng tốc lên có thể làm biến đổi hình dáng của toàn bộ đội hình không nhỉ.

Chúng tôi bước lên những bậc them, qua những chiếc ghế ngựa và những chậu hoa cảnh, nhưng ngay trước khi chúng tôi vào trong nhà, Roy dừng lại và đặt tay lên vai tôi.

“Heidi này,” chú nói, “vài chuyện trong sổ những gì chúng ta nói ở đây hôm nay có thể sẽ không dễ nghe đối với cháu đâu.”

“Chỉ có những gì không biết thì mới nặng nề đối với cháu thôi,” tôi đáp. “Cháu không quan tâm ai nói gì, trừ khi cuối cùng điều đó là sự thật.”

“Chúng ta sẽ bắt đầu với Diane DeMuth nhé?” ông Dietz hỏi.

Luật sư của Thurman Hill là một người thấp và hói đầu, có giọng nói nghe như ai đó đang xiết cổ ông ta mỗi khi ông ta mở miệng.

Chúng tôi ở góc phòng. Thurman Hill đang ngồi trên chiếc ghế đỏ, nơi lần đầu tiên tôi bất ngờ bắt gặp Elliot đang ngủ. Chiếc ghế giờ đây quay ngược khỏi khung cửa sổ, và ai đó đã mang vào ba chiếc ghế gỗ gấp cho những người còn lại trong số chúng tôi ngồi. Ông Dietz lấy từ trong túi áo ra một phong bì trắng, mở nó và lôi ra tờ giấy đã gấp lại.

“Theo như ghi chép của hạt, bà ta sinh ở đây, tại Liberty,” ông ta nói. “Không có ghi chép về lễ cưới, chỉ có ngày sinh đẻ. Một đứa bé gái, Sophia Lyme DeMuth, được Diane sinh ra tại Bệnh viện Liberty West, mười ba năm trước vào ngày hai mươi ba tháng mười một. Theo như ghi chép của bệnh viện, đứa trẻ ra đời với thương tổn đáng kể.” Đến đó ông ta ngừng nói, gấp các tờ giấy lại và nhét nó vào phong bì.

Một sự im lặng đẩy khó chịu. Roy trở mình trong ghế và hắng giọng.

“Cháu không hiểu,” tôi nói. “Ai là Diane DeMuth và chuyện đó có liên quan gì đến mẹ cháu?”

“Chuyện đó phức tạp lắm,” Roy nhắc lại.

Ông Dietz gật đầu, quay sang Thurman Hill và hỏi: “Ông muốn tiếp tục như thế nào đây ạ?”

Ông ta không trả lời ngay. Thay vào đó, ông ngồi nhìn chằm chằm vào đôi tay mình, chúng đang nắm lại trong lòng ông. Cuổi cùng sự im lặng đã làm tôi không chịu nổi.

“Ông đã nói dối về mẹ cháu,” tôi lên tiếng. “Bà ấy ở đây và ông biết điều đó. Tại sao ông không nói ra sự thật ngay đi chứ?”

Rồi Thurman Hill ngước nhìn lên. Tôi nghĩ ông sẽ nổi giận vì tôi đã kết tội ông nói dối. Tôi nghĩ rằng cặp mắt màu thủy tinh biển lóe lên những tia giận dữ chiếu thẳng vào tôi như chúng từng làm trước đây, nhưng thay vào đó tôi ngạc nhiêu khi thấy chúng ầng ậng nước.

“Điều đó là sai,” ông ta nói. “Tôi muốn hai quý ông lui ra để tôi có thể nói chuyện riêng với cô bé.”

“Cháu không muốn ở một minh với ông,” tôi đáp. “Chú Roy à, chú đừng đi.”

Nhưng chú Roy và ông Dietz cùng đứng dậy.

“Cháu không muốn ở một mình với ông ấy đâu,” tôi nhắc lại. “Ông ấy nhầm cháu với một người nào đó.”

“Không, Heidi à,” ông Thurman Hill đáp, giờ đây ông nhìn thẳng vào tôi. “Ta biết chính xác cháu là ai.”

« Lùi
Tiến »