CHUYẾN XE BUÝT TỚI LIBERTY hết khoảng hai tiếng rưỡi đồng hồ, nghĩa là tôi sẽ tới nơi vào lúc ba giờ chiều. Tôi ngồi im không nhúc nhích trên ghế suốt quãng đường, như thể cựa quậy sẽ làm cho nỗi sợ hãi trong tôi sống dậy và bùng lên. Tôi hình dung một bàn tay khổng lồ đang đè nỗi sợ hãi của mình xuống, giữ nó bên trong như chú hề lò xo trong hộp đổ chơi hình nộm [9] .
DeeDee dường như không để ý tới sự yên lặng của tôi. Cô còn mải đan một chiếc khăn dài cho đứa cháu trai của mình, cậu bé sống ở Albany, cô bảo tôi, đó là là nơi mùa đông lạnh đến nỗi những ý nghĩ đóng băng đặc lại trong não trước khi ta có thời gian nghĩ tới chúng.
Chúng tôi chỉ dừng lại một lần giữa thành phố New York và Liberty. Monticello là điểm cuối cùng tôi đổi xe buýt. Tôi đói ngấu, vì thế tôi tìm một quầy hàng bán bánh quy xoắn nóng hổi và nước chanh, xếp hàng chờ đợi, và gọi hai chiếc bánh quy xoắn cùng một ly nước nhỏ. Khi trả tiền, tôi phát hiện ra chiếc túi nhỏ của ngăn balô trước đã trống trơn. Toàn bộ tiền bạc đã biến mất.
Tôi tim một buồng điện thoại và thử gọi cho Bernie lần nữa.
“Làm ơn nào,” tôi thì thầm, “làm ơn được nào.”
Nhưng cuộc gọi không thực hiện được.
Tôi lại cảm thấy nỗi sợ hãi và cảm giác buồn nôn lộn lạo trong dạ dày Bernie và Mẹ và Georgia - tất cả đã biến mất, và giờ đây vận may của tôi cũng rời bỏ tôi. Tại sao tôi không nghe lời Bernie khi bác nói nên đợi đến khi tôi lớn hơn chút nữa mới thực hiện chuyến đi này?
Chẳng còn biết làm gì ngoài việc trở lại xe buýt và hy vọng bằng cách nào đó có một điều gì sẽ xảy ra giữa nơi đây và Liberty để thay đổi sự việc. Tôi cố lấy lại bình tĩnh, chọn một “mẹ” mới, Nancy. Cô đang mang theo một cuốn sách dày cộp và cái đánh dấu sách kẹp hờ trong đó; cô đeo kính với sợi dây vòng qua cổ. Cô không nói nhiều trong khi chúng tôi cùng nhau lên xe, nhưng cô có một mẻ bánh quy chocolate tự làm và cô chia cho tôi ngay khi chúng tôi vừa ngồi vào ghế. Tôi ăn một chiếc, nhưng dạ dày tôi quá buồn nôn nên không ăn tiếp được nữa. Tôi biết làm gì đây nếu khi đến Liberty và vẫn không liên lạc được với Bernie? Như thể vận may của tôi đã biến mất ngay khi tôi cần đến nó nhất. Tôi nghĩ tới việc hỏi xin Nancy ỉt tiền, nhưng không hiểu vì sao tôi chẳng thể nào buộc mình làm nổi điều đó. Tôi muốn có Bernie. Tôi muốn lại được là chính mình. May mắn, hạnh phúc và an toàn ở nhà.
Hai mươi phút sau, tài xế thông báo:
“Liberty! Chặng dừng này là Liberty!”
Đôi tay tôi run bần bật và tim đập thình thịch như nện trống trong lổng ngực khi bước ra khỏi xe buýt. Ngay lúc tôi kéo chiếc vali nhỏ xíu của mình khỏi khoang đựng hành lý và đặt nó xuống lể đường thì trời đổ mưa. Bác tài xế kéo quần lên và không nhìn lại phía sau, trèo lên xe. Cánh cửa khép lại và người tài xế cho xe chuyển bánh, rẽ ở góc đường và biến mất trong tầm mắt.
Bến đỗ xe buýt Liberty không khác gì một tấm biển chỉ đường bằng kim loại bị uốn cong nhô một hình vuông rạn nứt ra vỉa hè gổ ghề. Trong chốc lát, những hành khách khách rời xe buýt và đã đi mất; họ được đón bởi những người thân chờ sẵn ở bến xe với nụ cười nở rộng trên môi. Khi tôi đứng cô đơn trên con phố chính ở Liberty, New York, cơn gió thổi thốc qua tôi như thể tôi không hề tổn tại. Những lá quốc kỳ Mỹ bậc thếch rủ xuống từ các cột đèn đường cùng với mấy vòng kim tuyến tơi tả còn sót lại từ các trang trí Giáng sinh cũ.
Có một buồng điện thoại công cộng bám đầy bụi bẩn gắn vào bức tường của một quầy tạp hóa với mấy cánh cửa sổ làm bằng ván ghép. Tôi gọi cho Bernadette. Tôi không hy vọng gì, nhưng tôi chẳng biết phải làm gì khác nữa.
“Cuộc gọi người nhận trả tiền từ Heidi,” tôi nói nhỏ.
Và lần này cuộc gọi thực hiện được.
“Heidi! Ôi, cảm ơn Chúa, Heidi.” Bernie bắt đầu òa khóc. “Cháu ở đâu? Cháu ổn chứ? Bác đã sợ chết khiếp đi được,” bác thổn thức. “Ôi, Heidi. Heidi.”
Tôi biết mình nên nói với bác rằng tôi khỏe, và tôi đã tới Liberty bình an vô sự, nhưng vào giây phút nghe thấy giọng bác, tôi đã sụp đổ. Cái nút thắt hình thành trong dạ dày tôi kể từ lúc ở Cheyenne khi lần đầu tiên đường dây điện thoại bị ngắt, và nó chuyên thành nỗi sợ hãi nghẹt thở sau khi tôi phát hiện tiền của mình đã bị đánh cắp, bắt đầu bung ra, và khi nó lỏng ra, mọi thứ tôi đã ép giữ chặt vào trong đã ào ra ngoài. Tôi đứng đó với chiếc vali nhỏ kẹp chặt giữa hai chân, khóc tu tu vào điện thoại. Tôi gần như không kiểm soát được cảm xúc - không từ ngữ, chỉ có những tiếng nức nở, và ở đầu dây bên kia Bernie đang khóc và đồng thời cố gắng dỗ dành tôi bằng giọng nói của bác.
“Bé con, bé con, suỵt, suỵt, suỵt…”
Tôi nắm chặt ống nghe, khóc nức nở không thể nào dứt được.
“Heidi,” Bernadette nói khi cuối cùng cả hai bác cháu đã cố bình tĩnh lại đôi chút, “có ai đó làm con đau không? Có ai làm con đau không, bé con?”
“Không, bác Bernie. Không ai làm con đau cả, nhưng…”
Lại thêm nữa những giọt nước mắt.
“Hãy nói cho bác biết có chuyện gì nào, Heidi,” Bernadette bảo. “Nói cho bác hay có chuyện gì đã xảy ra đi.”
“Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Cháu đang ở đó, bác Bernie. Cháu đang ở Liberty. Nhưng sao cháu chẳng có cảm giác mình đang ở đó. Tất cả thật khác?
“Khác như thế nào?” bác hỏi.
“Giống như một thứ gì đó kết thúc chứ không phải là sự khởi đầu,” tôi nói.
“Ý cháu muốn nói gì?” bác hỏi.
“Khi ở trên xe buýt, cháu cảm thấy minh sẽ đến một nơi nào đó. Nhưng giờ cháu ở đây, cảm giác như cháu chẳng ở đâu cả. Thậm chí chẳng ai biết là cháu ở đây cả.”
“Không đúng đâu, Heidi à. Bác biết là cháu ở đó mà,” Bernie bảo. “ơn Chúa giờ bác lại biết cháu đang ở đâu. Bác đang nhìn lên chính cái điểm trên bản đồ nơi cháu đang đứng đó. Li-ber-ty. Tại sao, bác gần như có thể nhìn thấy cháu. Thực ra là bác đang vẫy chào cháu này. Không nhìn thấy bác ư? Bác là cái người trông bồn chồn lo lắng đang mặc bộ đồ xuềnh xoàng màu hồng, đã không ngủ tí nào trong suốt hai đêm rồi đó.”
Tôi khẽ bật cười - tôi không thể nhịn nổi. Thật tuyệt vì được gặp lại bác.
“Đúng là cô gái của ta,” Bernie nói. “Cháu không biết là bác đã điên cuồng như thế nào về cháu đâu, bé con ạ, nhưng điện thoại hỏng nên bác cũng chẳng thể gọi cho cảnh sát được. Bác không muốn kể về những điều kinh khiếp mà bác đã hình dung ra đâu. Ôi Chúa ơi, Heidi, nếu ai đó làm cháu đau, bác sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.”
“Chẳng ai làm đau cháu cả, bác Bernie à. Nhưng có kẻ đã cuỗm sạch tiền của cháu rồi. Cháu không còn tiền để thuê xe taxi nữa.”
“Rồi, để bác giải quyết việc ấy. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà,” bác nót “Cháu đừng lo lắng, bé con ạ. Bằng cách nào đó nhất định bác có thể chuyển tiền cho cháu.”
Tôi nghe tiếng Mẹ ở phía sau gọi Bernie. Giọng bà có vẻ lo lắng. Chứ không chỉ là nhăn nhó khó chịu.
“Mẹ bị sao vậy bác?” tôi hỏi.
“Mẹ cháu đang gặp trục trặc, thật tội,” Bernie đáp.
“Trục trặc gì ạ?” tôi hỏi, bỗng nhiên thấy cáu kỉnh. “Mẹ cháu vẫn ổn, phải không ạ?”
“Ừ, bé con, nhưng chứng đau đầu của cô ấy đang rất tệ,” Bernie bảo tôi.
Giờ thì Mẹ đang hét lên.
“Dette! Dette!”
“Bác xin lỗi,” Bernadette nói. “Bác chẳng biết phải làm sao nữa. Bác phải đến với mẹ cháu trước khi cô ấy tự làm đau mình. Mẹ cháu cần bác, Heidi ạ.”
“Cháu cũng cần bác,” tôi thì thầm. Nhưng Mẹ đang hét rất to ngay sau đó và tôi không nghĩ rằng Bernie nghe được lời tôi.
“Mười phút nữa gọi lại cho bác nha,” bác nói. “Bác sẽ cố làm cho mẹ cháu dịu lại. Chúng ta sẽ bàn tới chuyện tiền nong và tìm ra cách gì đó,” bác bảo tôi. “Giờ bác phải gác máy đây. Bác xin lỗi nhé.”
“Nếu cháu không thể liên lạc được với bác thì sao?” tôi hỏi giọng căng thẳng, nhưng bác đã buông máy.
Tôi gác máy và lau mũi vào ống tay áo len đỏ đã được xắn lên. Giờ nó không còn mùi của Bernie và ngôi nhà nữa. Tôi muốn đứng đó và đợi mười phút sau sẽ gọi lại cho bác, nhưng cơn mưa lất phất đã bắt đầu trở thành cơn mưa dông. Quần jeans của tôi đã ướt sũng, dính chặt vào làn da, và tóc tôi ướt lướt thướt. Thời tiết ở đây lạnh hơn tại Reno rất nhiều. Tôi nhìn quanh nhưng không thấy chiếc taxi nào cả, và cũng chẳng có ai ngoài phố để mà hỏi thăm. Thị trấn dường như bị bỏ hoang. Trống rỗng. Có một ánh chớp lóe lên cùng tiếng sấm nổ rền. Tôi run lật bật và thu tay vào trong ống tay áo. Nhìn thấy một quầy bán báo nhỏ với bóng đèn điện ở bên kia con phổ, tôi nhấc vali lên và vội vã sang đường.
Người đàn ông phía sau quầy hàng đang đọc báo. Ông ngẩng lên khi tôi bước tới, đẩy chiếc kính lên trên chiếc đầu hói nhẵn bóng, và chờ đợi.
“Cho cháu hỏi hãng taxi ABC ở đâu ạ?” tôi hỏi.
“Cách đây hai cán nhà,” ông ta làu bàu, hất đẩú vừa đủ để đẩy cái kính xuống mũi.
Tôi bước trở ra đường. Lại một tia chớp lóe lên rạch đôi bầu trời, kèm theo tiếng sẫm nổ ùng ùng rất lớn, chạm vào cánh cửa sổ phía sau tôi. Mưa bay nghiêng nghiêng trút hối hả xuống mặt đất, và tôi phải nhảy qua những vũng nước để tới mặt trước một cửa hàng bé tí xíu cách đó hai căn với một biển hiệu bằng giấy bồi bạc thếch ở cửa sổ mà trước đó tôi đã không nhận ra. HÃNG TAXI ABC.
“Từ đây lên trại Hilltop bao nhiêu tiền ạ?” tôi hỏi, tay khép cánh cửa phía sau lưng lại và lấy ổng tay áo ướt lau nước trên mặt.
“Hilltop ư?” người đàn ông phía sau bàn quầy hỏi lại, liếc nhìn tôi với cái nhìn chậm chạp trong hồi lâu. “Ta nghĩ nơi đó đóng cửa hẳn rồi chứ.”
“Không đâu ạ,” tôi đáp.
“Nếu cháu nói vậy. Mà nó cách đây khá xa đó. Hết mười lăm đô.”
Tất nhiên tôi đã biết giá đó, nhưng tôi đang tìm cách câu giờ. Tôi định bụng sẽ gọi lại cho Bernie trong vài phút. Có lẽ nếu tôi gọi cho bác từ đây, biết đâu bằng cách nào đó bác có thể sẽ nói chuyện với người đàn ông nhờ ông lái xe cho tôi lên Hilltop miễn phí. Tôi nhìn quanh tìm điện thoại, và đó là khi tôi nhận ra chiếc hộp kẹo đậu Jelly-Bean [10] trên bàn quầy, đựng đầy những chiếc kẹo cũ kỹ, bạc màu và nứt nẻ. Mảnh giấy dán bên ngoài lọ ghi: ĐOÁN TRÚNG - GIÀNH GIẢI THƯỞNG LÀ KẸO CÙNG MỘT CHUYẾN XE MIỄN PHÍ!
“Cháu có thể cầm chiếc hộp được chứ?” tôi hỏi người đàn ông.
Ông hất đầu về phía chiếc hộp như muốn nói đồng ý. “Thấy may mắn hả?” ông hỏi.
Tôi ư? Khi tôi chơi giật xèng ở Reno và cùng Georgia mua vé xổ số, tôi không thấy may mắn. Vận may không thể cảm thấy như một thứ gì đó; nó chỉ tự nhiên mà có. Như không khí vậy. Rồi khi đường dây điện thoại bị ngắt và không nối lại được khiến tôi không thể liên lạc với Bernie và tôi bị mất tiển, tôi cảm giác như vận may đã từ bỏ tôi. Bỏ đi mất. Tôi có thể cảm nhận được sự vắng mặt của nó, như khi ta bị mất một cái răng và có một khoảng trống trong miệng mà ta không thể ngưng dùng lưỡi chạm vào đó vì cảm giác thật kỳ lạ.
Người đàn ông quan sát tôi khi tôi nhấc chiếc hộp lên và từ từ dốc ngược nó xuống. Tất cả các sắc màu trong màu cẩu vồng, giống như hộp giày của Mẹ đầy những cây viết chì màu. Tôi nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. Đột nhiên tôi đang ở nhà mình, ngồi trong bếp - đang “tới trường” với Bernie. Sách và giấy nằm trên bàn ngay trước mặt chúng tôi.
“Xanh!” từ một phòng khác có tiếng Mẹ reo lên sung sướng.
“Tiếp đi, Picasso!” Bernie nói vọng vào chỗ Mẹ. Đoạn bác ngoảnh sang tôi và mỉm cười.
Tiếp đi, Picasso!
“Một ngàn năm trăm hai mươi bảỷ’ tôi nói.
Khi tôi mở mắt ra, người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào tôi. “Cháu đoán đấy hả?” ông hỏi.
Tôi gật đầu, và ông mở ngăn kéo đựng tiền mặt, lôi ra một mảnh bìa cứng nhỏ từ phía dưới khay đựng tiền. Quai hàm ông trễ ra. Ông nhìn nó một cách chăm chú, như thể ông không tin được vào mắt mình, và rổi đưa nó qua bàn quầy cho tôi. Con số tôi đoán được ghi trên đó bằng dòng chữ nhỏ viết tay màu đen.
“Ta đúng là… Mà sao cháu đoán cừ như thế nhỉ?”
Tôi mỉm cười. Thì ra vận may của tôi không hể bỏ tôi đi. Tôi đứng đó tay ôm chiếc hộp lớn đựng đầy kẹo hạt đậu, nghĩ rằng khi ta không thể cảm nhận được một điều gì đó không có nghĩa rằng nó không tổn tại ở ngay đấy.
“Chú có thể đưa cháu lên Hilltop được không ạ?” tôi hỏi.
Người đàn ông lắc đầu và tặc tặc lưỡi.
“Ta nói rồi đó, ta nghĩ rằng nơi đó đóng cửa rồi, nhưng mà, tùy cháu thôi, cháu muốn đi đâu thì tùy. Cháu vừa thắng một chuyên đi. Ca trực của ta cũng xong rồi. Ta sẽ chở cháu đi.”
Chiếc “taxi”, một con xe chở hàng cũ rích méo mó với cái hãm xung phía sau được máng lên bằng dây thừng, đang đậu ở chỗ để xe bên kia phố gần nơi chiếc xe buýt thả tôi xuống. Tôi vào ghế sau cùng vali của mình, balô và chiếc hộp đầu kẹo hạt đậu. Tôi định gọi lại cho Bernie, nhưng trời vẫn mưa to nên tôi quyết định tốt hơn hết là lên Hilltop trước đã và sẽ gọi cho bác từ trên đó.
“Có người đón cháu ở trên đó chứ?” người đàn ông hỏi tôi khi ông khởi động xe và chỉnh cần gạt nước ở tốc độ nhanh. “Vì chuyến xe miễn phí không có lượt về đâu, cháu nhớ điều đó nha. Ta hy vọng mọi người đang đợi cháu với một chiếc khăn tắm lớn để lau khô cho cháu.” Người đàn ông lặng lẽ cười, liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Tôi nhìn ra cửa sổ xe và thấy một cô gái trẻ đang đứng dưới mưa, mái tóc dài rối bù ướt đẫm của cô làm nổi bật lên khuôn mặt bé nhỏ đầy vẻ nghiêm trang. Trong giây lát, tôi tự hỏi cô ta là ai và cô đang đứng làm gì ngoài phố, và rồi miệng của chúng tôi há ra cùng lúc khi nhận ra tôi đang nhìn vào hình ảnh của chính mình phản chiếu trên cửa kính xe. Cô bé đó là tôi, Heidi It.