CHÚNG TÔI CHÔN CẤT MẸ vào ngày hôm sau ở một nghĩa trang nhỏ gần một vườn táo, chỉ cách Hilltop khoảng một dặm. Roy và Ruby đến dự, cả ông Thurman Hill nữa, dù ông đứng tách khỏi chúng tôi, phía cánh cổng nơi chúng tôi đã bước qua đó. Tôi đã nói với Bernie qua điện thoại vào đêm hôm trước và bảo bác rằng tôi không muốn mục sư phát biểu trong lễ tang của Mẹ.
“Cháu nghĩ cháu nên làm việc đó,” tôi nói.
Bernie cố gắng giúp tôi chuẩn bị những từ ngữ phù hợp để nói.
“Khi một người ra đi, chúng ta thường nói về những điều chúng ta mất mát khi thiếu người đó,” bác nói, “hoặc những điều quan trọng mà người đó đã làm khi họ còn sống.”
“Nói để mọi người biết người ấy là ai phải không ạ?” tôi hỏi.
“Chính xác,” Bernie đáp. “Nói cho mọi người biết người ấy là ai.”
Đêm đó, sau khi Bernie và tôi gác máy, tôi lấy ra một miếng giấy hình vuông từ trong tập giấy viết cạnh chiếc điện thoại và làm một danh sách. Tôi định đọc nó lên vào ngày hôm sau ở đám tang của Mẹ.
“Cô có nhớ mang nó theo không?” tôi hỏi Ruby khi chúng tôi bước đi trên cỏ ướt tiến về phía quan tài của mẹ đặt ở cạnh một đống đất mới đào màu nâu.
“Có, cháu yêu quý ạ, cô mang nó theo đây,” cô đáp, vỗ vỗ vào chiếc túi xách tay nhỏ của mình.
Chúng tôi đứng đó khoảng một phút trong im lặng, và rồi tôi mở miếng giấy hình vuông mà tôi đã nắm chặt nó trong tay từ khi rời nhà tới đây.
BÀ LÀ AI
Sophia Lynne Demuth
So B. It
Cưng yêu quý
Mẹ
Soof
Tôi đã định đọc danh sách này lên và không nói gì thêm nữa. Nhưng khi tôi nhìn những từ về Mẹ viết ở dòng cuối cùng, bỗng nhiên có thứ gì đó bật mở ra trong tôi như một chiếc chìa khóa. Tôi nhìn về phía ông Thurman Hill, đang đứng lặng lẽ bên cánh cổng, đôi bàn tay của ông lút sâu trong túi áo, cặp mắt nhìn xuống phía dưới.
“Cháu luôn biết rằng Mẹ yêu thương cháu,” tôi cất lời. “Cháu nghĩ rằng chỉ có điều bà không có từ ngữ để diễn tả điều đó. Nhưng cháu đã nhầm. Bà có từ để diễn tả về tình yêu - song nó khác với từ mà những người khác đang sử dụng. Chúng ta có những cái tên cho Mẹ - Cô em yêu dấu, Sophia Lynne Demuth, Mẹ - nhưng bà không tự gọi mình bằng bất cứ tên nào trong số đó. Bà tự gọi mình là So B. It, cho dù không ai gọi bà bằng cái tên đó; song bà vẫn là người mang cái tên như vậy. Từ lâu lắm rồi, có người gọi yêu Mẹ và đã gọi bà bằng cái tên Soof . Nhưng khi bà nói từ đó ra, bà không nói về bản thân mình. Soof không phải là tên của Mẹ; soof là tên của Mẹ dành cho tình yêu.”
Rồi đã đến lúc để hạ Mẹ xuống lòng đất. Ruby mở túi xách tay ra và đưa cho tôi một gói nhỏ bọc bằng khăn giấy. Bernie gửi nó từ Reno tới, và tôi đã nhờ Ruby mang nó theo cho tôi, giữ cho nó được an toàn. Mở những lớp giấy gói ra, tôi nhẹ nhàng đặt chiếc chén màu trắng với vành miệng viền vàng lên trên nắp quan tài. Bên cạnh đó tôi đặt một hộp Jujyfruits lớn mà tôi đã yêu cầu chú Roy dừng xe lại ở nhà ga để mua trong lúc trên đường đến đây. Hộp kẹo đã được mở, vì tôi đã lấy ra khỏi hộp tất cả những chiếc kẹo màu xanh lá cây và ném chúng đi.
Tôi nhắm mắt và nghĩ về Mẹ. Về ánh mắt của bà khi mẹ con tôi nhìn nhau lần cuối cùng. Vươn người ra cửa sổ cùng với Bernadette, vẫy chào tạm biệt tôi khi tôi chuẩn bị lên đường.
“Trà, Heidi?” tôi nghe giọng Mẹ vang lên trong đầu mình.
“Vâng, Mẹ à. Trà.” Tôi đáp.
Rồi tôi ngồi cạnh Mẹ bên chiếc ghế dài lần cuối cùng và nhắm nháp vị ngọt ngào của ly trà sữa nóng. Tôi ngắm nhìn nụ cười của Mẹ. Tôi cảm thấy bàn tay Mẹ vỗ vỗ lên đầu gối mình. Tôi nhìn vào đôi mắt xanh nhạt mở to của bà.
“Về sớm, Heidi?” bà nói. “Về sớm?”
“Tạm biệt Mẹ,” tôi thì thào.
Đêm đó, tôi đang ngồi với Roy và Ruby ở phòng khách nhà họ, vẫn mặc chiếc áo mà tôi đã mặc khi đi đưa tang Mẹ. Ruby đã bày ra những đĩa thịt om còn dư, nhưng dường như không ai thực sự đói cả.
“Anh chỉ không quen được với kiểu tóc đó,” Roy nói, đưa mắt nhìn tôi. “Con bé trông già đi nhiều quá, phải thế không, Rube?”
Chú đã nói điều này ba lần trước đó rồi, ngay khi chúng tôi ngồi xuống bàn. Tôi nghĩ tất cả chúng tôi đều biết rằng có việc mà chúng tôi cần phải bàn đến. “Cô chú đang nghĩ có lẽ cháu thích ở đây với cô chú một thời gian,” Ruby nói. “Cháu có thể nhập học vào trường trung học cơ sở ở thị trấn và ở ngay tại đây với cô chú.”
“Một cơ hội để gặp Elliot… và ông nội cháu,” Roy nói.
“Cô chú có thể sơn phòng cho cháu. Dán giấy dán tường cho phòng. Bất cứ cách nào cháu muốn,” Ruby bảo.
Tôi nhìn hai người đang ngồi cạnh nhau trên ghế dài và nghĩ về trò chơi Trí nhớ. Tôi ước các luật chơi có thể khác, rằng có thêm một sự kết hợp nữa cho từng tấm thẻ. Nhưng Ruby đã đúng - đôi khi cuộc đời không có chuyện công bằng.
Vài ngày trước, chúng tôi dừng ở Hilltop trên đường ra sân bay. Tôi đứng với Elliot trong phòng giải trí trước chiếc lò sưởi lớn, như vậy Ruby có thể chụp hình chúng tôi để tôi mang về cho Bernie xem. Lúc đó chú không gọi tôi là soof . Có lẽ với mái tóc cắt ngắn tôi trông không còn giống Mẹ nữa. Ông Thurman Hill ngồi ở ngoài cho tới khi chúng tôi chuẩn bị rời đi. Rồi ông bước tới và trao cho tôi một phong bì.
“Đây là tất cả những gì trong hồ sơ của mẹ cháu. Ông cũng kẹp vào cả vài bức ảnh nữa, từ năm mà cô ấy ở đây với chúng ta, và ảnh của mọi người khác trong…” ông lưỡng lự trước khi nói tiếp “gia đình. Ông nghĩ cháu sẽ nhận thấy mình giống bà nội quá cố của cháu. Bà là một phụ nữ đáng yêu, mẹ của Elliot ấy.” Tôi có thể nhận thấy thật không dễ dàng cho ông khi nói với tôi những điều như thế. Rốt cuộc, ông đã phải trả một gia tài nhỏ để không biết ngay cả về sự tồn tại của tôi. Trước khi tôi đi, ông nói một điều với tôi.
“Ông biết có lẽ thật là không thể sau tất cả những chuyện đã xảy ra, nhưng một ngày nào đó ông sẽ muốn được biết về cháu.”
Sau đó tôi đã mừng vì mình không nói câu nói chực bật ngay ra trên đầu lưỡi: “Có một số thứ trong cuộc sống mà một con người không thể nào biết được.”
°°°
Có rất nhiều điều thay đổi sau khi Mẹ qua đời. Thoạt tiên, tôi luôn trong tình trạng sầu não, nhưng Bernie nói tôi hãy cảm nhận bất cứ điều gì tôi cảm thấy cho tới khi tôi kết thúc cảm giác về nó, và mặc dù tôi vẫn chưa vượt qua được trạng thái đó, sau một thời gian tôi đã thấy ổn hơn nhiều. Ruby và Roy đã gieo một ý tưởng vào đầu tôi, và tôi đã ghi danh vào trường trung học cơ sở ở Reno, nơi mọi người gọi tôi với cái tên Heidi DeMuth. Zander và tôi vẫn la cà với nhau vào các buổi chiều và chúng tôi thay phiên nhau trông trẻ cho cặp sinh đôi nhà Chudacoff. Bernie bỏ uống cà phê, vì bác đọc ở đâu đó rằng cà phê khiến cho những người lo âu càng thêm lo âu, và bác cũng quyết định thử học nấu ăn.
Một điều khác thật sự khác biệt đó là sau khi tôi từ Liberty trở về, vận may của tôi đến hồi kết thúc, ít nhất là trong trò cờ bạc. Thỉnh thoảng, Bernadette tung đồng xu để tôi đoán, nhưng tôi chỉ đoán đúng tương đương với số lần mà một người bình thường có thể đoán được.
Tôi đã quay lại thăm Liberty. Lần đầu tiên là vào mùa thu sau khi Mẹ mất, chúng tôi đặt một hòn đá lên mộ của bà. Đó là một viên đá cẩm thạch màu hồng với một danh sách các tên của Mẹ được khắc trên đó theo lối chữ thảo. Tấm bia đó, và một danh sách chúng tôi đã gắn vào trong tủ bếp ở căn hộ tại Reno, là những danh sách còn lại của đời tôi vào thời gian đó.
Bụng của Ruby đã lùm lùm như trái bóng rổ vào mùa thu năm ấy. Vài tháng sau cô sinh con. Một bé gái xinh xắn được hai vợ chồng đặt tên là Aurora theo gợi ý của tôi.
“Cô chú đã từng thôi hy vọng sẽ có được một gia đình,” Roy nói với tôi khi chú gọi điện từ bệnh viện vào ngày cô sinh con. “Ruby tin rằng cháu đã chuyển sự may mắn của cháu sang cô ấy, cháu biết đấy.”
Tôi hy vọng cô nói đúng.
Tôi không nhìn thấy Elliot hay ông nội tôi vào lần đầu tiên tôi quay trở lại. Chú Roy đề nghị lái xe đưa tôi lên Hilltop, nhưng tôi chưa sẵn sàng cho chuyện đó. Chuyện này sẽ mất một thời gian.
Vài ngày sau khi tôi về nhà, trong lúc xếp hàng đợi tính tiền ở Double D tại Reno thì tôi phát hiện ra một hộp Jujyfruits ở trong một giá để kẹo và ném nó vào quầy tính tiền. Sau đó, khi ở trong căn hộ, tôi mang về phòng mình và ngồi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp màu vàng quen thuộc với những hình kẹo đầy màu sắc ở phía trước. Tôi nghĩ về Mẹ, Bernie, tôi và cuộc sống của chúng tôi trước khi tôi đi Liberty.
Bỗng nhiên, tôi phát hiện ra một điều mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Tên của công ty làm kẹo Jujyfruits được viết bên hông hộp bằng những chữ đen li trong một hình viên kim cương đỏ. Heide. Từ này không giống hệt, kết thúc bằng chữ e chứ không phải chữ i, nhưng dẫu vậy tôi vẫn chắc rằng khi đọc nó to lên thì âm thanh cũng tương tự. Heidi.
Tôi tự hỏi không biết bà ngoại Diane DeMuth của tôi có dùng Jujyfruits để dỗ ngọt Mẹ làm mọi việc như cách mà Bernadette và tôi từng làm hay không. Tôi tự hỏi có lẽ bà đã nhìn thấy từ này bên hông hộp kẹo vào ngày tôi chào đời và nghĩ đó là một cái tên dễ thương sẽ hợp với một cô gái bé bỏng. Tôi ngồi bần thần tự hỏi về những điều đó cho đến khi nghe tiếng Bernie gọi từ trong bếp.
“Lại đây một giây được không, Heidi-Ho? Bác đang thử làm theo công thức làm món thịt om mà Ruby gửi cho và bác làm mọi thứ lộn xộn hết cả lên rồi này. Bác cần cháu tra từ thịt om trong cuốn B.T.N xem sao.”
Tôi quăng chiếc hộp màu vàng sang một bên.
“Cháu đang tới đây, bác Bernie!” tôi gọi to đáp lại.
Và khi tôi bước ngang phòng, bước qua tất cả những gì đang mất mát, xuyên qua cánh cửa, tôi bước vào trong vùng ánh sáng chiếu rọi như một nụ cười ngọt ngào rộng mở lên tất cả mọi thứ thực sự đang tồn tại ở chốn này.
NHỮNG TỪ CỦA MẸ [13]
Heidi
So be it
Tốt
Không
Xanh
Soof
Nóng
Tệ
Xong
Suỵt
Uh-oh
Về sớm
Chào
Dette
Trà
Đi
Nữa
Lại
Xinh
Nay
Hôn