LÚC MƯỜI GIỜ Roy gọi cho Ruby nói là chú đang trên đường về từ Monticello.
“Có tin mới đây,” tôi nghe Ruby nói với chú. “Ông Hill trong mấy tấm hình, Roy à. Và Elliot nữa. Hôm qua ông ấy đã xem các bức hình này, và ông ấy vẫn nói mẹ của Heidi chưa từng ở đây.”
Thurman Hill đã biết mẹ tôi. Giờ thi không còn nghi ngờ gì về điều đó nữa. Ông ta đã ở trong bữa tiệc với Mẹ và người phụ nữ mặc áo len dài tay màu đỏ. Người thì nói dối, nhưng các tấm hình thì không. Elliot cũng ở trong đó. Chú ấy là cậu bé tóc màu nâu quăn tít. Tôi biết có gì đó thật quen thuộc ở chú khi lần đầu tiên nhìn thấy chú ngủ trên ghế, nhưng chú đã cạo tóc, tôi không thể nhận ra chú là người trong bức hình.
Tôi bồn chồn đợi Roy quay về. Ruby giải thích với chú rằng tôi đang rất nóng lòng muốn quay lại Hilltop để gặp Elliot, và Roy bảo chúng tôi sẽ nói chuyện đó khi chú về tới nhà. Trong khi chờ đợi, Ruby và tôi xem lại các tấm hình lần nữa, từng tấm một, lấy ra các tấm có Elliot hay Thurman Hill hoặc Mẹ. Có vài tấm cả ba người này chụp chung với nhau.
“Cô chỉ không hiểu được,” hơn một lần Ruby nói như vậy. “Ông ấy là một người tốt, Heidi à. Tại sao ông ấy lại nói dối cháu chứ?”
“Cháu không biết nữa, nhưng rõ là ông ấy làm thế mà,” tôi đáp. “Ông ấy nói với cháu rằng mẹ cháu chưa từng ở đây, mà thực ra ông ấy biết rõ là bà ấy ở đây.”
“Hẳn phải có một lý do nào đó khiến ông ấy không nói ra sự thật,” Ruby bảo.
Tôi nghĩ đến danh sách của mình.
Đôi khi người ta nói dối vì sự thật quá nặng nề để thừa nhận nó
Khi Roy quay về, điều đầu tiên chú làm là hỏi xem các bức ảnh. Chúng tôi cho chú xem tất cả những tấm hình đã được lấy ra khỏi xấp.
“Rõ ràng là ông ấy,” Ruby nói. “Và Elliot. Nhìn tóc cậu ấy mà xem, Roy - nó quăn tít. Em chưa từng đoán ra điều đó.”
Roy gọi điện thoại, thế là tôi vào phòng dành cho mình để chuẩn bị lên đường. Tôi muốn mang theo cuốn sổ tay, phòng khi có những điều mới để bổ sung vào danh sách nói dối. Và tôi cũng muốn bắt đầu một danh sách các câu hỏi dành cho Thurman Hill. Tôi quyết định mặc chiếc áo len đỏ tới Hilltop, thế nên Thurman Hill không thể nói dối rằng nó không thực sự khớp với chiếc áo trong các bức hình được. Lúc tôi bắt đầu tìm kiếm chiếc áo len đỏ thì một chiếc xe hơi khởi động ở trước nhà và nghiến sỏi lạo xạo trên con đường lái xe vào nhà. Tôi chạy ra phòng khách vừa lúc ngó ra cửa sổ và thấy Roy đang lái xe đi.
“Chú ấy đang đi đâu thế ạ?” tôi hỏi giọng lo lắng. “Chú ấy chỉ quay đầu xe thôi, phải không?”
“Không, chú ấy đang lên Hilltop,” cô đáp lời tôi. “Ông Hill gọi điện nói rằng ông ấy đang đợi cùng luật sư của mình.”
“Nhưng cháu cũng muốn đi mà,” tôi bảo. “Chú Roy biết là cháu muốn cho chú Elliot xem mấy bức hình mà.”
“Roy mang mấy bức hình đi rồi,” Ruby nói.
Tôi thực sự bực tức.
“Các bức hình của cháu ư? Chú ấy lấy mấy bức hình của cháu ư?” tôi hỏi.
“Chỉ những bức mà chúng ta xếp riêng ra thôi,” cô nói. “Những tấm còn lại vẫn nằm ở đây.”
“Chú ấy không nên làm thế. Chú ấy không nên lấy những tấm hình của cháu mà không hỏi một tiếng nào,” tôi bảo. “Và chú ấy không nên đi mà không cho cháu đi cùng. Chú ấy biết là cháu muốn đi mà. Chú ấy nói là cháu có thể đi mà.”
“Không, chú ấy không nói thế. Chú ấy nói chúng ta sẽ nói về chuyện đó,” Ruby đáp.
“ữm, chúng ta đâu đã nói về chuyện đó. Và giờ thì chú ấy đi mất rồi.”
“Chú ấy nghĩ cách này sẽ tốt hơn cả,” Ruby bảo. “Tốt hơn là để người lớn giải quyết mọi chuyện.”
“Người lớn toàn những kẻ dối trá!” tôi quát lên.
“Chú ấy hứa là sẽ gọi điện mà,” Ruby nói.
Tôi sẽ không ngồi loanh quanh đây để đợi điện thoại reo đâu. Tôi phải tới đó khi sự thật về Mẹ rốt cuộc đã hé lộ. Đó là một ngày bên ngoài trời thật lạnh lẽo, và gió uốn cong cây cối trong vườn như những chiếc ống của máy hút bụi khổng lô màu xám. Tôi chạy vào trong phòng ngủ nhỏ để lấy chiếc áo len đỏ. Tôi sẽ phải giữ ấm cho chặng đi bộ dài tới Hilltop.
Tôi khá chắc rằng Ruby không cẩt chiếc áo len chung với những quần áo khác trong ngăn kéo thơm tho trên cùng, thế là tôi mở ngăn kéo thứ hai kể từ trên xuống. Trong đó đầy những thứ quần áo bé tí hon -những chiếc sơmi và quẩn áo ngủ được đính dải ruy băng và in các họa tiết những chú cừu, mèo con và vịt, phần lớn chúng vẫn trong bọc hoặc còn đính nhãn. Tôi không nghe thấy tiếng Ruby bước vào phòng.
“Mấy thứ này thuộc về những đứa bé đã mất của cô,” cô bảo tôi. “Ba đứa tất cả.” Cô dựa vào cửa quan sát tôi, và nếu Bernie có ở đây, tôi biết bác sẽ nói rằng mắt của Ruby kể lên toàn bộ câu chuyện. Tôi vội vã đóng ngăn kéo lại, nhưng đã quá muộn - nỗi buồn bị nhốt giữa những lớp vải cotton mềm mại màu nhạt này đã thoát ra ngoài và giờ đây treo lơ lửng trong không trung như một đám sương mù ẩm ướt lạnh giá. Mọi thứ chùng xuống khi đám sương mù cuộn xoáy xung quanh hai chúng tôi đang cùng nhau đứng trong căn phòng ngủ nhỏ.
“Cháu xin lỗi cô Ruby. Cháu không có ý định mở nó,” tôi nói. “Cháu đang tìm chiếc áo len của cháu.”
“Đêm qua cô giặt nó rồi. Nó đang phơi trên giá phơi đồ ở ngoài hiên,” cô đáp. “Mà có lẽ cô nên bỏ hết đổ ra khỏi cái ngăn kéo đó.”
Tôi có thể thấy màn sương u buồn mà tôi vừa làm cho nó thoát ra đã vây bọc thật chặt quanh Ruby. Tôi muốn nói với cô rằng tôi lấy làm tiếc vi cô đã mất những đứa bé ấy, xin lỗi vi tôi đã khiến cô nhớ đến điều này. Thay vào đó, tôi mời cô một thứ mà tôi nghĩ nó có thể khiến cô thấy khá hơn.
“Lúc mới đầu có một ngàn năm trám hai mươi bảy viên trong này. Cháu đã ăn vài viên vào hôm qua, vì thế cháu không biết chính xác còn bao nhiêu nữa. Nhưng cô có thể dùng số còn lại,” tôi nói trong khi bước tới và nhấc chiếc lọ thủy tinh nặng trịch kẹo đậu khỏi giá để đổ.
Ruby quẹt mu bàn tay ngang qua đôi mắt và nở nụ cười buồn buồn.
“Thật là hấp dẫn,” cô bảo. “Mà cháu lấy đâu ra thứ này?”
“Cháu đã thắng được chúng đấy,” tôi đáp. “Với một lời đoán may mắn.”
“Cô tin,” cô nói.
Cô ngồi xuống mép giường, và tôi ngồi cạnh cô với chiếc lọ trong lòng.
“Một ngàn nâm trăm hai mươi bảy viên, phải không?” cô hỏi.
“Lúc đầu là vậy đó,” tôi trả lời.
Tôi nghiêng chiếc lọ sang một bên và ngắm nhìn những hạt kẹo đậu lăn trong lọ. Đỏ, xanh lá cây, hổng, chông chất lên nhau, rỗi tách nhau ra, tạo thành những hình hoa văn lúc hợp lúc tan khi chúng chuyển động. Tôi nghiêng lọ sang một hướng khác, ngắm chúng di chuyên và một lần nữa bị xáo trộn. Tôi là một chiếc lọ bị nghiêng, nhưng tôi lại không thể điều khiển được tôi như tôi làm đối với lọ kẹo này; tất cả những gì tôi có thể làm là quan sát.
“Thật không công bằng,” tôi nói. “Chú ấy đã định đưa cháu đi cùng mà.”
“Cô biết, nhưng cuộc đời đôi khi đâu có công bằng, phải thế không?” Ruby nói.
Rồi điện thoại reo, và Ruby đi nghe máy. Khi cô quay lại, cô mang theo chiếc áo len dài tay màu đỏ của tôi.
“Cô nghĩ giờ nó đã khô rồi đấy. Này, mặc nó và chải tóc đi. Roy đang quay về đón cháu lên Hilltop đó.”