Ấy thế mà, Oko than thở, tôi đã đến khu vực Bermuda đến mấy chục lần, trong vai trò thương gia, còn Tonio thì yên nghỉ ở hòn đảo ngay bên cạnh mà tôi chẳng bao giờ ngờ đến chuyện đó…
– Chơi hay lắm, Tonio ạ, Moïsès bình luận, Oko này, ông có thể lập tức biến thiên đường thế tục của ông ấy thành thiên đường thuê đấy!
– Đáng lẽ chính tôi phải là người đoán ra! Marie-Swan vừa cười vừa nói bằng giọng đầy chế giễu. Quần đảo Bermuda, Hamilton, cùng tên với cô ả Sylvia kia. Đáp án nằm ở đó, ngay trước mũi tôi! Ấy thế mà suốt chừng ấy năm trời, tôi chỉ ngăn cách với Antoine của tôi có một ngàn dặm…
– Bà cứ nói đùa, Moïsès cười gằn, nếu bà tìm thấy ông ấy, bông hồng già đố kỵ ơi, ông ấy lại chẳng ném bà xuống biển. Chủ yếu là ông ấy muốn đặt ra cái khoảng cách ngàn dặm này giữa ông ấy với đám phụ nữ! Có lẽ điều duy nhất mà ông ấy mong muốn, đó là có một người bạn để cùng uống rượu!
– Hoặc để khuyên nhủ ông ấy, Izar bổ sung, cái rạn san hô vòng này là một bãi rác thực thụ… Một hành tinh mà ta cần phải dọn dẹp.
Bất chấp nỗi nhớ đang tràn ngập trong lòng tôi, tiếng nói của họ vỡ ra thành những tiếng cười. Thật là một thứ âm thanh khó nghe trên hòn đảo tách biệt nhất thế giới! Hẳn Saint-Ex đang phải vật mình trong mộ!
Tôi đoán rằng Andie, đằng sau nụ cười của cô, đang thở dài khi nhận thấy những đồng nghiệp mới trong Câu lạc bộ 612 này giống như chừng ấy du khách ồn ào đang làm uế tạp một nơi chỉ dành để tưởng niệm.
– Họ sẽ không ở lại đâu, Stelo thông báo, cả anh ta cũng đọc thấu suy nghĩ của Andie. Hòn đảo quá nhỏ (chàng trai trẻ quay nhìn về phía ngôi nhà sàn bằng gỗ). Đây là một khách sạn rất đặc biệt, chỉ có một phòng ngủ duy nhất. Một chiếc giường duy nhất… Nhưng Oko, Swan, Moïsès, Izar, Hoshi xứng đáng được biết, được nhìn thấy ngôi mộ của Saint-Exupéry, được hiểu ra. Hoàng tử bé đã thay đổi cuộc đời họ.
Andie để lọt qua kẽ ngón tay những nắm cát hồng cuối cùng mà nước biển chưa bao phủ.
– Có một điều vẫn luôn giày vò tôi, cô nói. Sợi lắc tay! Cái sợi lắc tay trứ danh mà một ngư dân tìm thấy năm 1998 ngoài khơi đảo Riou ấy? Nó là xuất phát điểm của mọi chuyện… nhưng tôi chưa bao giờ tin vào sự ngẫu nhiên điên rồ ấy.
Stelo nhìn Andie, nắm lấy tay cô, giữ lại những hạt cát, như thể cát hồng thiêng liêng đến nỗi ta không thể chơi đùa với nó.
– Cô nói đúng, quý cô ạ… Không có gì là ngẫu nhiên. Không bao giờ. Sau khi Saint-Exupéry qua đời vào năm 1994, rốt cuộc người ta cũng có thể tiết lộ về cái chết của ông. Không còn điều gì chống lại việc đó cả. Những người yêu mến Antoine, kể cả những thành viên cứng đầu cứng cổ của Câu lạc bộ 612, có thể ngừng việc tìm kiếm của họ. Không việc gì phải khiến họ bị lóa mắt bởi một niềm hy vọng sai lầm nữa. Việc còn lại chỉ là trò trẻ con. Sợi lắc tay được lấy từ những chiếc rương của Consuelo, người ta vừa kéo chúng ra khỏi lãng quên và thật lạ lùng, không một ai phát hiện ra sự trùng hợp ấy. Đúng là nhà xuất bản của Saint-Ex đã tặng sợi lắc tay này cho Antoine, nhưng ông không mang nó ra chiến trường, mà để lại cho bông hồng của mình, điều này giải thích tại sao không một ai từng nhìn thấy món đồ trang sức này trên cổ tay Antoine. Thủy thủ đoàn trên con tàu kéo lưới rê của Jean-Claude Bianco có năm thành viên và thật lạ lùng, có ba người theo Hồi giáo, một người theo Do Thái giáo và một người theo Cơ đốc giáo. Chỉ cần giao sợi lắc tay cho một trong số họ và thuyết phục người đó bỏ nó vào trong tấm lưới, ngay bên trên phần còn lại của chiếc P-38 Lightning của Antoine. Màn diễn được thực hiện. Bianco đã thành thực tin rằng ông bắt được nó. Vậy là người ta lùng sục vùng biển bên dưới con tàu, tìm thấy chiếc máy bay, số series, trưng bày tất cả ở bảo tàng Bourget, vụ việc được làm sáng tỏ. Không còn bí ẩn nào nữa! Với mọi người, Antoine sẽ chết vào năm 44, bị bắn hạ ngay trên biển.
– Chắc chắn anh sẽ không nói cho tôi biết người đó là ai trong số năm người, đúng không?
– Chắc chắn rồi… Chỉ cần biết địa điểm chiếc máy bay của Antoine bị chìm, phần còn lại của kế hoạch không có gì phức tạp cả.
– Ai đã dàn dựng tất cả? Không phải anh! Năm 1998, anh mới là một đứa bé! Và anh không thể là nhà địa lý đã thành lập Câu lạc bộ 612, khi đó thậm chí anh còn chưa ra đời!
– Tôi sẽ tiết lộ điều đó với cô sau, ngay lúc này còn có việc khác quan trọng hơn.
– Việc gì?
– Bài học thực sự của Hoàng tử bé … Đó chính là lời giải đáp thực thụ. Giải pháp thực thụ.
Và như thể thiên nhiên không đồng ý, một con sóng bất ngờ chụp lên đầu chúng tôi. Đại dương bình lặng vừa nổi giận.
Tôi quay lại, ướt sũng từ đầu đến chân.
Một chiếc thuyền buồm lớn vừa đi đến.