Nước vẫn tiếp tục dâng lên, như thể chỉ riêng nước mắt của Andie đã đủ để nhấn chìm hành tinh nhỏ bé nằm heo hút giữa Đại Tây Dương. Cả ba chúng tôi leo lên ngồi trên ngưỡng cửa căn nhà gỗ, cõi cực lạc cuối cùng giữa mênh mông sóng nước. Chúng tôi ngắm mặt trời lặn.
Cách đó chừng ba chục mét, ngay trước mặt chúng tôi, chiếc thủy phi cơ đang chờ đợi. Nhưng cả Andie lẫn Stelo đều không có vẻ gì là nóng lòng muốn đứng dậy.
– Vậy là họ không bao giờ gặp lại nhau nữa sao? Andie hỏi. Consuelo đã khóc vì một người giả vờ mất tích. Bông hồng đã hoài công chờ đợi Hoàng tử bé của nó trở về?
– Bông hồng không tồn tại, Stelo buồn bã trả lời, bông hồng chỉ là một biểu tượng, nó không phải là Consuelo, không phải mẹ của Tonio, cũng không phải một trong những tình nhân của ông, bông hồng là tất cả những gì ta gắn bó! Tất cả những gì giữ chúng ta lại. Tất cả những gì ta phải rời bỏ để giành lại tự do.
– Không đâu, Andie phản đối. Không! Sẽ quá dễ dàng nếu vứt bỏ toàn bộ tình yêu đó vào cõi hư vô! Hài lòng với một cái hộp ký ức nơi ta cất giữ tình cảm của chính mình.
– Antoine không kể với chúng ta về một cái hộp ký ức, Andie ạ. Ông kể với chúng ta về một kho báu. Cái kho báu quý giá nhất… Hãy nhớ đến Hồi ức của bông hồng , hãy nhớ đến những lời cuối cùng mà Antoine nói với Consuelo. Khi anh bay lên mãi mãi, anh sẽ nắm tay em. Nhưng em không được đóng vai đứa trẻ ốm yếu khóc lóc và vừa nhìn người bảo trợ của mình vừa đầm đìa nước mắt mà la hét. Anh phải ra đi ra đi ra đi… Ngôi nhà của anh nằm trong tim em và anh ở đó mãi mãi.
Im lặng.
Andie.
– Em biết, anh phải ở một mình.
Stelo.
– Ôi chao cây địa du ơi, đã muộn rồi, tôi phải lấy thuyền thôi.
Andie.
– Anh đã hứa với em là nếu không trở về, anh sẽ hôn em trong trái tim anh nhiệt thành đến nỗi suốt cuộc đời mình em vẫn còn cảm nhận được những cái vuốt ve của anh.
Im lặng.
Stelo cất giọng dịu dàng.
– Đó là những lời cuối cùng trong Hồi ức của bông hồng . Cô thấy đấy, kỷ niệm mạnh hơn thực tế! Trước khi chia tay, Tonio yêu cầu Consuelo may cho ông một tấm áo choàng bằng tình yêu của bà, để không viên đạn nào bắn được vào ông, bà hứa tặng ông một tấm áo choàng vô hình để ông bao bọc bà mãi mãi. Một chiếc áo choàng vô hình… Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử…
Andie bùng nổ thêm lần nữa.
– Vô hình, có thể thế… Nhưng là một tấm áo choàng tình yêu thực thụ! Không phải một ảo tưởng, không phải một ký ức, một tấm áo choàng chống đạn thực thụ! Một thực tế! Bằng chứng là đạn đã không bắn được vào ông! Antoine không chết trong cuộc chiến. Tình yêu của Consuelo đã bảo vệ ông. Tình yêu của Consuelo đã cứu sống Saint-Exupéry, Saint-Exupéry đã hứa sẽ viết cho bà phần tiếp theo của Hoàng tử bé và đề tặng nó cho bà. Nói dối, vẫn là nói dối, Saint-Ex đã nói dối trong chuyện này, trong mọi chuyện.
Andie quay sang phía tôi. Cô hy vọng tôi sẽ ủng hộ cô chăng?
Tôi không trả lời. Phần này trong câu chuyện không liên quan đến tôi. Ủng hộ ai? Phê phán ai? Làm thế nào để lựa chọn giữa trách nhiệm và tự do?
– Cô nói đúng, Stelo nói.
– Sao cơ? Andie phản ứng.
– Đó là một tấm áo choàng chống đạn thực thụ. Không phải một ảo tưởng được bịa ra. Bom đạn Đức là thật và chúng không chạm được đến Antoine. Ông phải giữ lời hứa của mình. Ông đã viết cho Consuelo, cũng như cho mẹ ông, một bức thư sau khi chết và Consuelo đã hiểu. Họ… Họ… đã gặp lại nhau.
– Ở đâu?
– Ở đây… thỉnh thoảng…
– Bởi vì ông ấy muốn viết phần tiếp theo của Hoàng tử bé ?
– Đúng thế! Antoine đã hứa rồi mà.
– Phần tiếp theo đó kể về chuyện gì?
– Hoàng tử bé đã gặp lại bông hồng, đương nhiên, nhưng trong cái vỏ bọc trần gian của nó.
– Bông hồng trong phần tiếp theo ấy chính là Consuelo phải không?
– Đúng… Antoine đã hứa với bà ấy, Consuelo sẽ là nhân vật chính trong phần tiếp theo này, một bông hồng có gai trở thành nàng công chúa trong mơ. Trong phần tiếp theo này, Hoàng tử bé gặp lại Consuelo. Cô nhớ lại xem, trong bức vẽ phác họa năm 1934 ấy, Hoàng tử bé và Consuelo giống hệt nhau.
– Giống hệt nhau, Andie chậm rãi nhắc lại.
– Một cậu bé nắm tay một phụ nữ, một phụ nữ giống hệt cậu, ta nghĩ gì về cô ấy, ta nghĩ gì về cậu ta?
– Rằng… Andie bối rối ấp úng. Rằng… Đó là… đó là mẹ cậu ấy… Rằng cậu ấy là… con trai cô ấy?
– Con gái… Tóc vàng như lúa mì. Bà nội tôi. Bà đã được nuôi lớn ở đây… Chính bà là phần tiếp theo của Hoàng tử bé , một công chúa nhỏ bằng xương bằng thịt sinh ra từ sự kết hợp giữa Antoine và Consuelo… giống hệt như Hoàng tử bé trên giấy là đứa con ảo của Antoine và Consuelo, được tạo hình từ những đường nét, sự duyên dáng và vóc dáng mỏng manh của người mẹ và trí tuệ u sầu của người cha.
– Tại sao lại không nói gì về chuyện ấy?
– Đó là bí mật của họ. Bí mật của Antoine… Để Hoàng tử bé có thể sống trong ánh sáng, tất cả những người khác phải bị che giấu… Đúng thế, Antoine đã áp dụng bài học đạo đức của ông theo một cách bậc thầy! Ông đã làm tất cả để giữ kín bí mật này, cho đến khi qua đời. Sau đó, chỉ sau đó, mới có thể cho những người đã tiến đến thật gần sự thật biết chuyện, những người có lẽ đã đoán ra sự việc, những nhà điều tra bền bỉ về bí ẩn Saint-Exupéry, những người yêu mến Hoàng tử bé nhất. Ngay từ đầu, ông đã phải để mắt đến họ, họ có thể phát hiện ra mọi chuyện. Thế nên mới nảy sinh ý tưởng tập hợp họ vào một câu lạc bộ, để có thể canh chừng họ, kiểm soát họ, đánh lạc hướng họ. Nhà địa lý bí ẩn đầu tiên của Câu lạc bộ 612 chính là Saint-Exupéry, rồi đến con gái ông, rồi đến cháu trai ông, rồi đến tôi… Stelo… Stelo có nghĩa là ngôi sao trong tiếng Esperanto.
Tôi mỉm cười. Tất cả đã rõ ràng.
Tôi đứng dậy. Đến lúc rời đi rồi.
Hòn đảo chỉ còn là một ký ức, biển đã bao trùm tất cả, ngoại trừ ngôi nhà sàn bằng gỗ.
☆ ☆ ☆
Vầng dương gần như đã lặn hẳn. Chiếc thủy phi cơ bồng bềnh trong những tia nắng vàng óng cuối cùng.
Tôi tiến lên một bước, Stelo và Andie không nhúc nhích.
Nước ngập đến thắt lưng tôi, chỉ vài phút nữa, chúng tôi sẽ không còn đứng được trên cát nữa.
– Chúng ta phải đi thôi, tôi nói.
– Tôi ở lại, Stelo nói. Tôi ở lại thêm chút nữa.
Tôi tiến thêm một bước.
– Andie, tôi nhắc lại, chúng ta phải đi thôi.
– Tôi… Tôi cũng sẽ ở lại.
Andie nhìn Stelo. Stelo nhìn Andie.
Tôi biết mình đã thua cuộc. Ngay lúc ấy tôi đã cảm thấy nuối tiếc về những gì vừa nói. Tôi nhìn mông lung về phía ngôi nhà dường như đang nổi bập bềnh trên sóng nước.
– Tôi tưởng đây là một khách sạn đặc biệt? Một phòng tu sĩ? Một phòng ngủ duy nhất. Một chiếc giường duy nhất…
– Cho hai người, Stelo đáp. Cho hai người nếu ôm chặt nhau một chút… Tonio và Consuelo đã thường xuyên ngủ ở đây.
☆ ☆ ☆
Tôi quay nhìn về phía chân trời. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh hoàng hôn nào đẹp đến thế. Tôi chưa bao giờ buồn đến thế.
– Cô đã thuần hóa tôi, tôi nói với Ondine.
Trong một thoáng, tôi đã sợ rằng cô sẽ trả lời ta không bao giờ biết ai thuần hóa ai, nhưng không, cô chỉ trích dẫn câu nói mà ai cũng biết.
– Anh thắng rồi…
Tôi ngắm nhìn mái tóc hung đỏ của cô, những nốt tàn nhang trên mặt cô, để không bao giờ quên chúng.
– Anh thắng rồi, Andie nhắc lại. Vì màu sắc của một buổi hoàng hôn. Ngài phi công của tôi ơi, anh nên quay trở về hành tinh của mình.
– Gặp lại bông hồng của tôi ư?
– Đúng thế, gặp lại bông hồng của anh. Cô ấy đang chờ anh. Anh có biết thực ra tiểu hành tinh 612 có tên là gì không? Mỗi tiểu hành tinh đều có một cái tên, chứ không chỉ một con số.
– Không, tôi không biết.
– Veronika.
☆ ☆ ☆
Tôi bước lên thủy phi cơ. Andie đi xa hết mức về phía tôi, nước ngập đến ngực cô. Cô đưa một bàn tay ngắt một cánh hoa mỹ nhân trên mái tóc. Rồi xòe tay ra và gửi gắm nó cho tôi.
– Consuelo kể rằng khi chia tay bà, Saint-Ex đã tặng bà một nhánh cỏ ba lá cùng lời khuyên này, lời khuyên mà bà không bao giờ quên.
Đừng bao giờ nhìn lại phía sau, hãy nhớ rằng trong những huyền thoại tuyệt vời nhất, người nhìn lại phía sau thường biến thành tượng đá hoặc tượng muối.
Tôi ngắm nhìn tia nắng cuối cùng, tôi biết rằng Ondine cũng đang nhìn về phía đó.
Yêu…
Tôi rời đi mà không quay nhìn lại.
Vậy là đã sáu năm trôi qua. Tôi chưa bao giờ kể ra câu chuyện này. Tôi chưa bao giờ gặp lại Andie. Tôi chưa bao giờ lái máy bay thêm lần nào nữa.
Tôi thường ngắm nhìn mặt biển. Bây giờ, tôi ngắm biển thường xuyên hơn là ngắm bầu trời. Nhất là những khi mặt trời lặn.
☆ ☆ ☆
Với bạn, người cũng yêu thích Hoàng tử bé , chúng ta biết rằng không có gì giống nhau trên bầu trời hay trên đại dương, bởi vì chúng ta lo lắng cho một bông hồng.
Ngày nay, biết bao người trưởng thành, nhờ có cậu, mà hiểu được rằng điều đó quan trọng đến mức nào!