Giờ thì tôi có thể mở mắt rồi chứ?
– Chưa đâu, Andie đáp, chỉ một lát nữa thôi.
Cô đang hoàn tất việc sửa soạn, đằng sau tấm bình phong trong căn phòng suite hoàng gia. Cô cẩn thận chọn lựa màu sắc.
– Xong rồi!
Cô hất tung tấm bình phong. Cô đã mặc một chiếc váy công chúa màu đỏ. Cô đeo một chuỗi vòng cổ bằng hồng ngọc. Cô đã cài những bông hoa mỹ nhân lên tóc.
– Anh thích tôi chứ, Neven?
– Tôi… tôi…
Tôi không tìm được từ ngữ phù hợp.
Ondine cười.
– Anh phải tự tin lên, hoàng tử lớn của tôi ạ. Chúng ta đang ở trong một lâu đài. Phải tận hưởng nó. Những câu chuyện cổ tích thần tiên này không bao giờ kéo dài đâu. Anh có biết Saint-Exupéry đã viết gì không?
Tôi không chắc là tôi muốn biết.
Ondine cầm tay tôi và kéo tôi đến bên cửa sổ kính màu. Cảnh tượng bày ra tuyệt đẹp, với những thung lũng bị nhấn chìm dưới những mặt hồ màu xanh dầu mỏ. Đèn đường soi sáng những bức tượng trong sân lâu đài. Mắt chúng tôi phát hiện ra một giếng nước, một đài phun nước, những bản sao giống hệt như trong Hoàng tử bé , rồi dừng lại ở bức tượng một công chúa trẻ tuổi, ngăn cách với chàng hoàng tử bạch mã của nàng bởi hàng rào của một nhà tù. Cả hai người cùng ngắm nhìn một chú chim đang bay qua những song sắt.
Yêu nhau, là cùng nhau nhìn về một hướng.
Andie trích dẫn.
Những câu chuyện cổ tích thần tiên là như thế này.
Một buổi sáng ta thức dậy.
Ta bảo rằng: “Đó chỉ là một câu chuyện cổ tích…”
Ta tự cười mình.
Nhưng trong thâm tâm ta không hề cười. Ta biết rõ rằng những câu chuyện cổ tích là sự thật duy nhất trong cuộc đời.
Đằng xa, trên những hòn đảo đậu rải rác, vầng dương đang lặn.
Bàn tay Ondine nóng bỏng, ve vuốt bàn tay tôi. Đầu cô ngả lên vai tôi. Đôi mí mắt cô trở thành đôi cánh bướm bên dưới cằm tôi, đôi hàng mi vẽ thành một viền râu xung quanh môi tôi. Đôi môi cô thì thầm.
– Việc chúng ta làm chỉ là thuần hóa nhau thôi.
Tôi mỉm cười, siết chặt bàn tay cô hơn nữa.
– Em là ai vậy? Em xinh thế…
– Em là cáo, Ondine nói. Nhưng em không thể chơi với anh được. Em chưa được thuần hóa đâu.
– Vậy thì anh nên cảnh giác với em thôi. Loài cáo thông minh lắm.
Ondine buông tay tôi ra, quay nhìn vào tôi, thân hình bé nhỏ của cô nép sát vào thân hình vạm vỡ của tôi.
– Không phải, Neven! Câu ấy không đúng. Anh phải nói thuần hóa có nghĩa là gì?
Tôi ôm phần eo cô gái, tin tưởng vào lời nói hơn là hành động của bản thân.
– Thế nhưng đó chính là văn bản gốc của Saint-Exupéry. Văn bản mà chúng ta đã đọc ở New York, tại thư viện Morgan. Hoàng tử bé kể với viên phi công: Tôi đã làm quen với một con cáo. Viên phi công liền bĩu môi và nói: Loài cáo quá thông minh. Đoạn sau đó trong bản thảo, ta không thể đọc nổi… Nhưng thông điệp ban đầu của Saint-Ex rất rõ ràng: trái ngược với phiên bản mà mọi người biết, ta phải cảnh giác với loài cáo!
Tôi thích ánh mắt ngưỡng mộ mà Ondine dành cho tôi.
– Anh đang cảnh giác với em sao?
Tôi không trả lời. Bầu ngực Ondine lướt trên ngực tôi. Cô im lặng và nhìn tôi hồi lâu.
– Anh làm ơn, cô nói… hãy thuần hóa em!
Tôi lưỡng lự. Rồi tuôn ra một mạch.
– Nếu tôi thuần hóa em, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm về em mãi mãi. Chúng ta sẽ phải chịu trách nhiệm vĩnh viễn đối với những gì ta đã thuần hóa. Anh đã phải chịu trách nhiệm với một bông hồng, bông hồng mà anh đã thuần hóa. Bông hồng đang chờ anh và…
Ondine ghé sát môi vào tai tôi, tôi hiểu rằng mình phải im lặng.
– Em sẽ có một bí mật làm quà cho anh, cô thì thầm. Em sẽ tiết lộ với anh điều mà Saint-Exupéry đã thực sự viết trong câu chuyện của ông, em đã đọc được nó ở thư viện Morgan. Phần sau đó không thể đọc được, em đã phải đoán từng chữ một. Đó lại là một sự thật hoàn toàn khác. Hãy nhắc lại theo em. Anh có trách nhiệm với bông hồng của anh.
– Anh có trách nhiệm với bông hồng của anh.
– Nhưng có thể chính bông hồng đã thuần hóa anh chăng?
– Nhưng… Nhưng có thể chính bông hồng đã thuần hóa anh.
– Ta không bao giờ biết ai thuần hóa ai…
– Ta không… Ta không bao giờ biết ai thuần hóa ai.
Tôi tìm cách thoát khỏi vòng tay của Ondine.
– Saint-Ex đã thực sự viết ra những câu ấy sao?
Cô gái trẻ ôm siết lấy tôi. Tôi cảm thấy trái tim cô run rẩy bên cạnh trái tim tôi.
– Đúng thế… Và điều đó làm thay đổi toàn bộ bài học đạo đức trong cuốn sách của ông, không phải sao? Khi con cáo khẳng định ta không bao giờ biết ai thuần hóa ai, Hoàng tử bé liền tự hỏi liệu trên thực tế có phải là bông hồng đã thuần hóa cậu. Trong trường hợp đó, liệu cậu có còn phải chịu trách nhiệm nữa không? Chẳng lẽ cậu không có quyền rời bỏ bông hồng? Đó chẳng phải là một bài học đạo đức hấp dẫn hơn bài học chứa đựng trong câu chuyện hay sao? Tự do thay cho trách nhiệm?
– …
– Tonio rất tự do… và rất ít chịu trách nhiệm… Bài học đạo đức này phù hợp hơn nhiều với quan niệm của ông về cuộc sống. Hoặc về cái chết. Anh nhớ lại đi, trong những bản phác họa ở thư viện Morgan, con cáo buồn bã và được Hoàng tử bé cầm dây dắt.
– …
– Anh có biết chịu trách nhiệm nghĩa là gì không, Neven?
Cứ thốt lên một từ, ngực tôi lại sượt qua ngực Ondine.
– Ý thức được về hành động của mình?
– Đúng rồi, thưa ngài phi công. Nhưng bản chất của các hành động ấy là gì? Nếu ta nghĩ kỹ, chịu trách nhiệm có ý nghĩa tương đương với là nguồn gốc của một cái xấu thì đúng hơn là bảo vệ người mà ta yêu quý. Hoàng tử bé chịu trách nhiệm với bông hồng của cậu cũng giống như một trận hạn hán chịu trách nhiệm về một nạn đói, hoặc một tài xế ẩu chịu trách nhiệm về một vụ tai nạn. Ta không bao giờ chịu trách nhiệm về một niềm hạnh phúc, mà ta chịu trách nhiệm về một nỗi khổ đau. Ta không bao giờ chịu trách nhiệm về một tiếng cười, mà ta chịu trách nhiệm về một nỗi buồn. Ta không bao giờ chịu trách nhiệm về một tiếng sét ái tình, mà chịu trách nhiệm về một cuộc chia tay. Hãy nhắc lại theo em, thưa ngài phi công. Ta chịu trách nhiệm với những gì ta thuần hóa.
– Ta chịu trách nhiệm với những gì ta thuần hóa.
Cô áp môi cô lên môi tôi.
– Nhưng ta không bao giờ biết ai thuần hóa ai.
Tôi áp môi tôi lên môi cô.
– Nhưng ta không bao giờ biết ai thuần hóa ai.