Nước biển dâng lên, hòn đảo thu hẹp lại.
Chúng tôi đã rời những vách đá quá bất tiện để đến ngồi trên phần bãi biển còn lại.
Andie đã đỗ kỳ thi sát hạch, cô nhận được những lời khen ngợi của Stelo đẹp trai. Cô đã dành vài phút để tách khỏi chúng tôi và xinh đẹp trở lại. Đầm mình dưới biển, đeo chiếc vòng bằng hồng ngọc và rải những bông hoa mỹ nhân lên mái tóc. Thanh lịch như một bông hồng trên cát, cô quay lại rồi trải tấm bản đồ của Piri Reis ra trước mặt nhà địa lý trẻ tuổi.
– Saint-Ex đã làm thế nào? con cáo nhỏ tài năng của tôi lo lắng hỏi. Bởi vì bây giờ tôi đã là thành viên của câu lạc bộ, anh có thể tiết lộ với tôi điều đó! Saint-Ex đã làm thế nào để biến mất?
Stelo lướt ngón tay trên mặt tấm da hươu.
– Không ai thực sự biết rõ, nhưng chuyện đó không khó. Phần lớn các phi công thoát khỏi buồng lái trước khi máy bay biến thành ngọn đuốc. Hẳn là Saint-Ex đã thoát ra, bơi đến tận đảo Riou. Ông hẳn đã để máy bay rơi xuống biển, để không có bất cứ nạn nhân nào, gần một hải cảng hoặc một phi trường, xa khỏi bản đồ bay của ông để người ta không thể tìm thấy chiếc máy bay. Sau đó, ông dễ dàng biến mất, nhất là vào thời chiến.
Trừ phi không ai nói dối, tôi nghĩ, và máy bay của Saint-Ex đã thực sự bị viên phi công người Đức kia, Horst Rippert, bắn hạ, rồi Saint-Ex bị bắt trên biển bởi một quân nhân khác, Karl Böhm, rồi bị giao cho chính quyền, rồi ông quyết định không bao giờ tiết lộ ông là ai… và sau khi được tự do… không bao giờ quay về nữa!
Andie thích phép mầu của việc dự tính hơn.
– Và Câu lạc bộ 612 đã không phát hiện ra bất cứ điều gì? cô hỏi.
– Tất cả những người quan tâm đến bí ẩn Saint-Exupéry đã đánh hơi thấy một sự thao túng, một trò phép thuật, những người tinh ranh nhất đã tiếp cận sự thật… nhưng không bao giờ tìm ra nó.
– Thế còn anh? Andie hỏi. Anh đã làm thế nào để tìm ra nó?
Chàng trai trẻ không trả lời, những ngón tay anh ta vẫn tiếp tục vuốt ve tấm da hươu, con cáo nhỏ của tôi liền tóm lấy chúng, giữa đại dương và lục địa.
– Anh là ai, hả Stelo?
Chàng trai trẻ vẫn không trả lời, anh ngước mắt nhìn về phía biển và ngắm nghía thủy triều đang dâng lên và che phủ dần tấm bia ở bãi biển bên cạnh.
Tôi cũng nhìn chăm chăm về phía chân trời, nhưng không nhìn thấy con tàu nào. Tôi tự đặt cho mình một câu hỏi khác.