Mã 612 (Ai Đã Giết Hoàng Tử Bé)

Lượt đọc: 782 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXVII

Chiếc Falcon 900 đậu xuống mặt đường băng hoàn hảo của Công quốc Herminie.

– Thưa ngài phi công, Andie nài nỉ trước khi tôi tắt động cơ, hãy cho tôi một bài học địa lý sơ lược đi…

Tôi để chiếc máy bay tư nhân chạy chậm dần trên đường băng dài. Thật khó tin khi một hòn đảo nhỏ xíu như thế này lại có một phi trường được bảo trì tốt đến vậy.

– À thì, cùng với Hebrides và Shetland, Orkney là quần đảo lớn thứ ba ở Scotland, một quần thể gồm bảy mươi hòn đảo, nhưng chưa đến một phần tư số đảo có người ở. Cư dân Orkney có khoảng…

– Cảm ơn anh! Andie cắt lời tôi. Ồ, anh nhìn kìa!

Cô ngước mắt lên và đưa tay chỉ.

Bên trên phi cảng nhỏ lát đá màu xám, một lá cờ bay phấp phới. Một lá cờ lạ! Trên nền xanh da trời có in một cây bao báp!

☆ ☆ ☆

Chúng tôi đi bộ trên đường băng, cho đến tận tòa nhà hẳn là được dùng làm ga đến. Một nhân viên hải quan râu ria chờ chúng tôi bên trong, đằng sau một bàn quầy bằng gỗ. Vóc người thấp béo, ông ta mặc một bộ đồng phục màu xanh lá và đeo quân hàm có gắn sao. Ông ta cầm hai cuốn hộ chiếu mà Moïsès đã đưa cho chúng tôi ở Salvador với vẻ đầy hạ cố.

Ông ta xem xét chúng với vẻ đầy ngờ vực, rồi đóng dấu.

Dấu hải quan có hình một bông hoa hồng!

Cuối cùng, nhân viên hải quan thốt ra vài từ. Chính xác là bảy.

– Hai người có muốn đổi tiền không?

Tôi suýt nghẹn vì ngạc nhiên.

– Gì cơ?

– Ở đây, tại Herminie này, chúng tôi thanh toán bằng đồng renard. (Ông ta kiểm tra trên máy vi tính.) Một renard tương đương 1,27 đô la Mỹ…

– À…

Thấy chúng tôi có vẻ lưỡng lự, nhân viên hải quan vội giải thích thêm.

– Hai người cũng có thể đổi tiền ở thủ đô. Vả lại, tài xế của hai người cũng sắp đến rồi đấy.

Càng lúc càng thêm ngạc nhiên, tôi cùng Andie bước ra ngoài và đứng chờ trước con đường trải nhựa nhấp nhô chạy hút về phía trong đảo. Chúng tôi đứng như thế vài phút.

– Những quả đồi này, Andie thì thầm hỏi tôi, có phải chính là những núi lửa không?

Cô không có thời gian để nói thêm với tôi.

Một chiếc Rolls Royce dài ngoằng hiện ra từ đằng sau gò đất gần nhất. Trong lúc nó tiến về phía chúng tôi, tôi nhìn thấy những lá cờ nhỏ màu xanh cùng cây bao báp ở hai đầu mút của nắp ca pô.

Một tài xế có phong thái không chê vào đâu được, mặc dù vóc dáng thấp nhỏ bệ vệ, bước ra từ chiếc Rolls. Ông giơ bàn tay đeo găng trắng mở cửa xe cho chúng tôi. Mũ lưỡi trai của ông, có tô điểm một bông hoa hồng, ngả xuống để chào tôi và Andie. Hẳn là ông đang quan sát chúng tôi từ sau cặp kính mát.

Andie có vẻ vô cùng thích thú. Cô ngồi vào bên cạnh tôi, trên chiếc ghế da màu đỏ. Chiếc Rolls chậm rãi lướt đi trên những con đường đồi núi, hẳn là sợ đâm phải một trong số hàng trăm con cừu đang thoải mái gặm cỏ trên những trảng đất của hòn đảo.

– Chúng ta sắp đến rồi chứ? Andie hỏi bằng giọng quý phái.

– Một phút nữa chúng ta sẽ vào đến thủ đô, tài xế đáp.

Tôi tính toán rằng kể từ phi trường, có lẽ chúng tôi đã đi được chừng sáu ki lô mét. Vả lại, dọc đường có cắm những cột cây số bằng đá granit.

325, 326.

Andie hắng giọng.

– Hãy cho chúng tôi biết đôi chút về vương quốc này đi, thưa ông.

– Rất hân hạnh, thưa cô. Herminie là một công quốc đến nay đã được gần năm mươi năm. Công quốc đúc đồng tiền riêng, thu các loại thuế và phí, có một bản hiến pháp tối cao, một đội cảnh sát và quân đội, và có nền kinh tế thịnh vượng…

– Bầy cừu, tôi nói để tỏ ra mình cũng quan tâm.

– Không, tài xế vừa nói vừa cắn môi. Ở Herminie, chúng tôi không ăn thịt, không bán, cũng không xén lông cừu. Cừu là con vật thiêng. Nguồn của cải thực thụ của Herminie ẩn dưới đáy biển. Dầu mỏ.

Cột số 327, 328, 329.

Bầy cừu thưa dần, những bụi hoa hồng càng lúc càng dày hơn.

Người tài xế trung hậu tiếp tục.

– Chúng tôi cũng có các đại sứ, họ đang nỗ lực để Herminie được Liên Hợp Quốc và Liên minh châu Âu công nhận, với tư cách là một nhà nước thân thiện, cho dù chúng tôi không chấp nhận bất cứ thỏa hiệp chính trị nào. Chúng tôi là một nhà nước không liên kết, chỉ nỗ lực vì hòa bình.

Khúc ngoặt cuối cùng.

Cột số 330.

Tòa lâu đài đột ngột hiện ra. Một dinh thự Scotland thuần chất, những phiến đá xám cùng những tháp nhọn, những lỗ châu mai như răng của người khổng lồ cùng những ô cửa sổ màu vàng hình tròn tựa như mắt của lũ rồng.

Trên trán tường của tòa lâu đài, tôi đọc thấy câu châm ngôn.

Quyền lực trước tiên dựa vào lẽ phải.

Người tài xế trung hậu lái chiếc Rolls đậu đằng sau lâu đài. Chúng tôi đi qua các hào nước bằng một cây cầu rút và đứng chờ một lát đằng trước cánh cửa gỗ sồi (tôi không dám nghĩ rằng đây là những tấm ván xẻ từ cây bao báp, hẳn chúng cũng được coi là loài cây thiêng liêng nên không thể bị xẻ thành từng tấm được!).

Cánh cửa mở ra.

Một quản gia râu rậm, tóc muối tiêu đứng đằng sau cánh cửa. Ông quàng một chiếc khăn thanh lịch màu vàng, đầu đội tấm khăn vuông rộng rủ xuống tận mắt. Nhỏ bé nhưng rắn chắc, ông đóng cánh cửa nặng nề lại sau lưng chúng tôi, rồi mời chúng tôi bước lên cầu thang, đi đến tận phòng khách lớn.

Chúng tôi há hốc miệng vì ngạc nhiên.

Trong căn phòng rộng được nâng đỡ bằng những cột xà làm từ gỗ bao báp, ấm sực nhờ một lò sưởi cao, có trưng bày bộ sưu tập Hoàng tử bé lạ lùng nhất mà tôi từng biết.

Đúng là tôi không phải chuyên gia trong lĩnh vực này, nhưng Andie thì có, ấy thế mà cô cũng tỏ vẻ ấn tượng không kém gì tôi. Trong những tủ kính, như thể nơi đây trưng bày những di vật quý giá, tôi nhận ra thanh kiếm của Hoàng tử bé, những ngôi sao trên cầu vai cậu, chiếc ghế cậu ngồi để ngắm hoàng hôn, bình tưới và tấm bình phong dành cho bông hồng của cậu, chiếc lồng kính, cái nồi đặt trên miệng núi lửa nhỏ. Không thiếu bất cứ thứ gì!

Ngự trong những tủ kính đối diện, được chiếu sáng nhờ những ô cửa sổ ghép kính màu hình hoa hồng trổ trên bức tường bằng đá xám, là chiếc kính viễn vọng của nhà thiên văn, cuốn atlas lớn và chiếc kính lúp của nhà địa lý, khẩu súng của thợ săn, chiếc cà vạt của ông nhà buôn.

Andie sững sờ, mê mẩn.

Nhưng vẫn còn thứ đẹp đẽ hơn nữa. Trên bức tường rộng nhất, người ta trưng bày các ấn bản Hoàng tử bé … bằng mọi thứ tiếng trên Trái đất! Các hệ chữ cái khác nhau nhảy nhót trước mắt chúng tôi, những Hoàng tử bé đủ màu da, những chiếc máy bay, những hành tinh, những ngôi sao… như thể trẻ em ở mỗi quốc gia, mỗi chủng tộc trên thế giới đang nắm tay nhau.

Như bị mê hoặc, tôi bắt đầu đếm số lượng ấn bản.

– Ba trăm mười tám bản dịch, quản gia lên tiếng sau lưng tôi. Bộ sưu tập lớn nhất thế giới, của cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất. Câu chuyện cổ tích phổ thông nhất từng được xuất bản. Với một số ngôn ngữ nói của các dân tộc sống ở nơi hẻo lánh, thậm chí đây là câu chuyện duy nhất được viết lại. Các vị hãy nhìn những ấn bản dành cho người tự kỷ, ấn bản bằng chữ nổi, hay thậm chí là bằng tiếng Aurebesh, ngôn ngữ trong Star Wars . Còn đây là ấn bản bằng tiếng Hebrew dành cho học sinh Palestine. Có thể tồn tại một biểu tượng hòa bình mạnh mẽ hơn thế này chăng?

Ông để chúng tôi chiêm ngưỡng bộ sưu tập thêm một lát nữa, rồi kiểu cách hắng giọng.

– Xin mời các vị ghé sang phòng thiết triều!

Ông mở một cánh cửa khác. Chúng tôi bước vào một căn phòng ốp gỗ hoàn toàn. Trên tường có treo vài bức tranh và vài tấm bản đồ. Những khung cảnh sa mạc và núi lửa.

Andie hạ mắt nhìn xuống những bông hoa màu tím trên ngai vàng, vừa giản dị lại vừa uy nghi, rồi nhìn vương miện đặt trên chiếc gối. Ngược lại, ánh mắt tôi như bị hút chặt vào một trong những tấm bản đồ treo trên tường.

Tôi không thể tin vào mắt mình. Tấm bản đồ đó được vẽ trên một mảnh da.

Tôi nghĩ mình vừa nhận ra tấm bản đồ trứ danh của Piri Reis!

Trước khi tôi kịp thông báo với Andie, quản gia đã hắng giọng lần nữa:

– Nhà vua Izar đệ nhất sẽ tiếp kiến các vị.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của michel bussi