Mã 612 (Ai Đã Giết Hoàng Tử Bé)

Lượt đọc: 774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXI

Tôi cho máy bay hạ cánh xuống đường băng nhỏ xíu của phi trường San Miguel. Thậm chí tôi còn tự cho phép mình luồn lách đôi chút giữa những cái ổ gà trên mặt đường băng trải nhựa không đều.

– Anh xoay xở không tồi nhỉ! Andie khen ngợi.

Tôi tháo dây an toàn, toàn thân đau nhức sau nhiều giờ bay liền.

– Dù sao cũng tốt hơn Saint-Exupéry!

Andie lập tức phản ứng.

– Không tử tế chút nào khi nói thế! Saint-Ex là một phi công vĩ đại, chỉ hơi đãng trí chút thôi!

– Ờ… Một tay liều mạng thực thụ!

Cô cười phá lên và nhảy xuống khỏi máy bay.

– Điều đó thì đúng, khi điều khiển máy bay, ông đã suýt chết nhiều lần. Bị chấn thương sọ não ở Bourget. Bị chìm ở Địa Trung Hải trong một chiếc thủy phi cơ. Suýt chết khát trên sa mạc, đương nhiên, nhưng cả ở đây nữa, vào năm 1938. Máy bay của ông bị rơi ở Guatemala. Ông đã sượt qua thần chết, ban đầu người ta tưởng ông tiêu rồi, nhưng ông đã thoát đẹp khỏi cảnh bị cắt chân tay, ở gần đây, trong bệnh viện Antigua, thủ đô bị bỏ hoang của Guatemala. Consuelo biết tin trong lúc bà đang ở trên một chuyến bay xuyên Đại Tây Dương, khi họ đang, nói thế nào nhỉ, giận nhau… Bà lập tức đến bên giường ông, chăm sóc, ôm ấp ông… Và thế là đôi tình nhân mặt trời thần kỳ đã hòa giải với nhau trong vài tháng.

Tôi quan sát mặt đường băng không được bảo trì tử tế. Và cảm thấy một nỗi u hoài kỳ lạ. Nếu thuộc thế hệ của những Mermoz, Guillaumet hoặc Saint-Exupéry, liệu tôi có dám, giống như họ, đi khắp Trái đất trên những nguyên mẫu máy bay không? Với niềm tin gần như chắc chắn là sẽ phải bỏ mạng mình trên đó?

Andie bứt một bông hoa tím mọc giữa mặt đường băng trải nhựa.

– Consuelo thậm chí còn kể về những chuyến đi dạo đường dài của bà với Tonio trong thời gian ông dưỡng bệnh ở thành phố ma Antigua, thành phố chìm lút trong những rừng hoa hồng, đến mức người tình của bà hái cho bà một bông hồng và hứa sẽ viết cho bà một câu chuyện, trong đó bà sẽ là nhân vật chính.

Tôi thấy giai thoại đó có vẻ quá đẹp đẽ để có thể là thật!

– Được rồi, xem nào…

Đến lượt tôi muốn ra khỏi máy bay, nhưng bị đập đầu vào buồng lái.

– Ái!

Andie phá lên cười.

– Tôi không biết anh có lái giỏi hơn Saint-Ex hay không, nhưng anh cũng vụng về chẳng kém gì ông ấy! Saint-Exupéry là một con gấu cao lớn hậu đậu không ý thức được cân nặng, tầm vóc và sức mạnh của mình, nên thường xuyên va vào cửa, làm vỡ những thứ ông chạm vào… thậm chí có lần là cả một cây đàn dương cầm. Giống hệt anh!

Tôi cáu kỉnh xoa trán.

– Cô toàn nói vớ vẩn!

Đúng thế, tôi chưa bao giờ làm vỡ cây đàn dương cầm nào!

– Ngoài ra, Andie nói tiếp, ông lúc nào cũng mặc những quần áo nhàu nát. Đánh mất một bên giày. Mặc nguyên quần áo đi ngủ.

Andie mỉm cười dò xét tôi. Tôi không dám nhìn trang phục trên người hay kiểm tra để biết áo sơ mi không lòi ra ngoài quần. Tôi đỏ mặt, tôi vừa thực hiện mười lăm giờ bay còn gì!

Andie phá lên cười lần nữa.

– Tôi đùa thôi. Đấy là một lời khen, thưa ngài phi công. Anh cũng dễ thương như ông ấy! Nhìn ra đằng sau anh xem, núi lửa kìa.

Tôi quay lại. Đỉnh Conchagua sừng sững chế ngự khung cảnh, tròn trịa chẳng kém gì bãi biển cát đen nơi nó đang nhúng chân. Tuyệt vời!

Kinh hoàng vì cái nóng, ngây ngất trước khung cảnh, tôi đề xuất:

– Ta tắm chứ?

Tôi tin rằng Andie, lúc này đã chạy ra bãi biển, thậm chí còn không nghe thấy câu nói của tôi.

☆ ☆ ☆

Sau đó, hành trình đến đảo Conchagüita là một chặng đường dài đầy nhọc nhằn. Tàu hỏa. Xe buýt. Xe hơi. Thuyền. Trên hành trình đó, tôi đánh mất chìa khóa, quên túi, ngã xuống nước, đánh đổ xốt kem guacamole trong chiếc bánh burrito lên cái áo thun sạch cuối cùng. Andie bảo tôi rằng tôi diễn quá đà, rằng tôi không cần tìm cách giống với Saint-Exupéry để được cô ngưỡng mộ. Cô nói tiếng Tây Ban Nha cũng thành thạo như tiếng Anh, vẻ duyên dáng của cô quyến rũ các tài xế xe buýt người Salvador chẳng kém gì các tài xế taxi ở New York. Có vẻ như ở đâu trên hành tinh này, cô cũng thoải mái như đang ở nhà mình.

Cuối cùng, con thuyền thả chúng tôi lên bến Conchagüita.

Chúng tôi ngạc nhiên phát hiện ra hòn đảo nhỏ xíu nằm bơ vơ giữa vịnh Fonseca, vùng vịnh chung giữa Salvador, Honduras và Nicaragua. Những cây cần trục cao hơn cả ngọn cọ vượt lên trên tán lá rừng. Bên cạnh cầu tàu bằng gỗ nơi chiếc tàu cá chở chúng tôi cập vào, một con đê chắn sóng dài đã được đắp bê tông, nơi đang neo những con tàu chở hàng mang theo đủ loại vật liệu. Sắt. Thạch cao. Xi măng. Kính. Một tấm áp phích lớn dựng trên bến cảng khiến người ta không còn nghi ngờ gì về những dự định của các nhà đầu tư. Vài tháng nữa, một tổ hợp khách sạn khổng lồ sẽ mở cửa trên hòn đảo vắng vẻ này.

Trong lúc tôi say sưa ngắm nhìn tấm áp phích Đảo Thiên đường, Andie đã đi đến hỏi một gã để ria mép, trên người đầy hình xăm, chủ của chiếc xe bán hàng lưu động trước mặt chúng tôi, xem cô có thể tìm Moïsès Kochav ở đâu.

Không chút lưỡng lự, chủ chiếc xe chỉ sang bãi biển bên cạnh.

– Đầu tiên là bưu kiện! Sau đó là khách đến thăm… Ngày tận thế sắp ập đến Conchagüita rồi!

Moïsès giơ cái chai lên ra hiệu chúc sức khỏe chúng tôi rồi dốc cạn trong lúc chúng tôi tiến về phía anh ta, rồi ném cái vỏ chai xuống cát. Anh ta ngồi tựa lưng vào gốc một trong những cây dừa trên bãi biển vắng vẻ. Tôi cố gắng lấy một trong mấy cái ghế từ một chòi nghỉ bỏ hoang, nhưng nhận thấy tất cả chúng đều được buộc vào những gốc cọ bằng một sợi thừng nặng nề. Cả mấy cái bàn cũng được buộc dây, giống như tất cả các đồ vật tạm bợ khác nằm rải rác trên bãi biển: thùng rác, xe đạp han gỉ, bếp nướng…

Lạ thật… Ai lại muốn lấy cắp chúng cơ chứ?

Andie, bình thường vốn có khiếu quan sát đến thế, lại không nhận thấy điều gì cả. Cô như bị hút về phía Moïsès và ngồi xuống mặt cát, đối diện với anh ta.

Moïsès đẹp trai. Đẹp như một con tàu đã chu du vòng quanh thế giới.

Trước khi trở thành một di vật.

Moïsès không nói nhiều. Phải nhiều phút sau anh ta mới bắt đầu lên tiếng và nhất là sau khi Andie gợi ý để tôi đi ba vòng đến tận chiếc xe bán đồ ăn trên bến cảng, hai tay nặng trĩu những lon Corona và Mezcal Reposado. Anh ta chỉ nhớ đến Oko sau lon Corona thứ ba và nhớ đến Marie-Swan sau lon thứ sáu. Khi chai mezcal đã cạn một nửa, dường như những ký ức trong anh ta rốt cuộc cũng trỗi dậy.

– Chúng tôi đã lập ra một câu lạc bộ, Moïsès giải thích mà không rời mắt khỏi Andie, như thể cái gã trai trung hậu vừa mang rượu đến cho anh ta cũng trong suốt y hệt những cái chai thủy tinh. Một câu lạc bộ tập hợp những chuyên gia giỏi nhất về Hoàng tử bé . Mỗi người có một vai trò riêng.

OK, tôi nghĩ, OK, Moïsès. Chuyện đó thì chúng tôi biết hết rồi.

– Chúng tôi đã đưa ra rất nhiều giả thuyết, hàng đống giả thuyết chất chồng lên nhau, chúng tôi đã tích tụ rất nhiều tài liệu…

Tôi biết, Moïsès ạ, Andie đã tra cứu hết rồi, trong máy bay, việc ấy đã khiến cô bận rộn nhiều giờ liền, mà chẳng mang lại điều gì.

☆ ☆ ☆

Moïsès im lặng, chiêm nghiệm thất bại của bản thân. Cuối cùng Andie cũng quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh cô. Cũng giống như tôi, cô băn khoăn về bức tường lạ lùng cao nhiều mét ngăn cách bãi biển với Thái Bình Dương. Một bức tường mà ta không nhìn thấy điểm cuối và hình như bao trọn cả hòn đảo. Vì lý do gì mà lại dựng lên một bức tường thành như thế này? Để ngăn cản người di cư cập bờ chăng? Những kẻ đi lậu? Những người Mexico?

– Các thành viên của Câu lạc bộ 612 có quen biết lẫn nhau không? Andie hỏi.

– Có chứ, Moïsès khó nhọc phát âm. Chúng tôi gặp nhau hằng năm để tổng kết tình hình. Một cuộc hội thảo. Một kiểu mật nghị giữa những người trúng cử với nhau. Chúng tôi tập hợp trong nhiều ngày ở nhà Izar, đó là vai trò của ông ấy trong câu lạc bộ, đón tiếp chúng tôi, trong lâu đài của ông ấy. Tranh cãi nhiều giờ liền… Chẳng để làm gì.

Một tòa lâu đài!

Cuối cùng cũng có thứ mới mẻ…

Tôi thầm điểm lại mọi chuyện trong đầu. Như vậy, Izar, thành viên thứ tư trong bản danh sách, chính là ông vua! Moïsès đương nhiên là ông nát rượu. Hoshi, cái tên thứ năm, có lẽ là người thắp đèn chăng? Còn lại nhà địa lý bí ẩn…

☆ ☆ ☆

Moïsès lại chìm đắm trong những ký ức xa xôi. Một lần nữa, Andie lại nhanh hơn tôi. Để đánh thức anh ta, cô cụng lon Corona của cô vào lon Corona trên tay ông nát rượu, làm vang lên một âm thanh vui vẻ.

– Thật là một tin tốt lành! Chúng tôi là người kế tục! Oko đã giao phó cho chúng tôi đoạn tiếp theo của sứ mệnh này. Chúng tôi tái thực hiện cuộc điều tra từ xuất phát điểm. Marie-Swan đã thú nhận với chúng tôi rằng chính bông hoa hồng đã giết Hoàng tử bé. Anh có khẳng định điều đó không?

Tôi có cảm giác như Andie sắp giơ ra trước mặt anh ta một tấm thẻ cảnh sát.

Moïsès không có vẻ gì là bị gây ấn tượng cả. Thậm chí anh ta còn cười rung cả người, làm lớp bọt trong cốc bia chảy tràn ra ngón tay.

– Ha, ha, ha. Swan chẳng hề thay đổi chút nào! Lúc nào cũng ghen tị với những bông hoa hồng khác… và đặc biệt là Consuelo! Nhưng không một bông hồng nào mê đắm gã khốn ấy có thể gây hại cho Tonio của bà ấy. Họ quá yêu ông ta. Bông hồng giết chết Hoàng tử bé ư? Chỉ còn thiếu nước ấy nữa thôi!

– Tại sao lại chỉ còn thiếu nước ấy nữa thôi? Andie ngạc nhiên hỏi.

– Tại sao ư? (Moïsès uống một hơi cạn sạch lon Corona.) Tại sao ư? Thì tại vì mọi chuyện hoàn toàn ngược lại, chứ còn gì nữa.

– Hoàn toàn ngược lại ư?

– Đúng thế, hoàn toàn ngược lại (anh ta dùng răng bật nắp một lon bia khác). Chính Tonio đã bỏ rơi Consuelo, giống hệt như Hoàng tử bé đã bỏ rơi bông hoa hồng của cậu ta. Và vì thế mà bông hoa hồng đã chết!

– Cái gì?

Andie nhảy dựng lên trên cát, đủ cao để làm bia trong lon Corona của cô bắn tung ra cánh tay. Ấy thế mà người ta cứ bảo rằng tôi là kẻ vụng về cơ đấy!

– Cô có biết đọc hay không vậy? Moïsès cáu kỉnh hỏi. Hoàng tử bé là một kẻ hèn nhát, một tình nhân không xứng đáng, cậu ta bỏ trốn, cùng với bầy chim, giống như một kẻ hoang dại, vì sợ phải ở lại trong lồng. Ồ, kẻ tội nghiệp đó hối tiếc, lẽ ra tôi không bao giờ được phép bỏ đi, cậu ta ẩn náu đằng sau những cái cớ đáng thương, tôi thì quá trẻ để mà biết cách yêu nàng, luôn là lỗi của người khác, những bông hoa mới bất nhất làm sao. Nhưng điều đó không ngăn cản cậu ta bỏ trốn khỏi các trách nhiệm của mình. Cậu ta sẽ không quay trở lại, bông hồng của cậu ta biết điều đó khi cô nói với cậu ta thay lời vĩnh biệt, hãy cố hạnh phúc nhé.

Anh ta hạ xuống lon bia không biết thứ bao nhiêu. Tôi thầm hy vọng chiếc xe bán đồ ăn lưu động kia có đầu mối cung cấp là một chiếc xe bồn.

– Sự thật là, Moïsès nói tiếp, Hoàng tử bé hiểu rằng bông hoa hồng của cậu ta đã chết. Cô độc, trên hành tinh của cậu ta, không nước, không sự che chở, cậu ta biết nó có nguy cơ sắp biến mất, bông hoa chỉ có bốn cái gai để tự vệ trước cả thế gian! Thế mà mình đã để mặc nó một mình ở nhà, Tonio khốn khổ khóc lóc, và cậu đột ngột òa khóc nức nở. Một thân một mình trong suốt một năm! Đã quá muộn để mà hối tiếc rồi, Tonio đáng thương ạ!

☆ ☆ ☆

Trong lúc Andie suy nghĩ (tôi rất thích những khi cô nhăn trán và nheo mắt như thế), ánh mắt tôi một lần nữa lướt trên những bàn ghế bị buộc vào gốc cây trên bãi biển. Tại sao lại phải buộc những đồ vật ấy lại? Vì sợ bão chăng? Thế nhưng bản tin dự báo thời tiết không thông báo về bất cứ cơn gió nào có thể xua đuổi những đám mây hiếm hoi kia, lời đảm bảo của một phi công đấy!

– Vậy là Hoàng tử bé đã bỏ rơi bông hoa hồng của cậu? Andie bình luận, trong giọng nói có chút rầu rĩ. Giống hệt như Saint-Exupéry đã bỏ rơi Consuelo?

– Đúng… Ông ta đã quyến rũ nàng công chúa bé nhỏ của đất nước bé nhỏ này, Salvador, ông ta đã yêu bà ấy như yêu một con vật ngoại lai bé nhỏ, ông ta đã thuần hóa bà ấy, rồi sau đó chán nản, rồi biến mất mà không để lại cho bà ấy bất cứ thứ gì, dù chỉ là một bản di chúc hay một bằng chứng công khai cho thấy rằng bà ấy đúng là bông hồng duy nhất của ông ta, thậm chí cả cái cuốn sách mà ông ta đã hứa hẹn với bà ấy hay một lời đề tặng… Ông ta biến mất bởi vì ông ta sợ phải đối mặt với sự hèn nhát của chính mình!

Andie vẫn trầm ngâm. Cả khuôn mặt cô nhăn lại một lần nữa, như thể cô đang chèn ép bộ não mình để trích xuất từ đó ra một ý tưởng. Biểu hiện trên khuôn mặt cô đáng yêu hệt như khi cô ở bảo tàng tại New York, khi cô đánh vần những dòng chữ gạch xóa trong chương truyện về con cáo, người bạn được thuần hóa của Hoàng tử bé, trách nhiệm và những cánh đồng lúa mì.

Lúc này, một cơn mưa ấm nhẹ rơi trên bãi biển. Vài giọt nước dường như còn đẩy nhanh thêm tốc độ mọc của các tòa nhà thuộc tòa lâu đài đang thi công.

– Vậy thì ai đã giết Hoàng tử bé? Andie hỏi. Ai đã giết Saint-Exupéry?

Moïsès không trả lời. Anh ta chỉ lục lọi trong túi, đồng thời khép chặt đôi đùi để kẹp một cái hộp kỳ lạ bằng bìa trắng. Cuối cùng, anh ta cũng lôi ra được thứ đang tìm và giơ cho chúng tôi xem hai cuốn hộ chiếu màu đỏ.

Tôi nhớ đến địa chỉ của thành viên thứ tư trong Câu lạc bộ 612.

Izar, Công quốc Herminie, quần đảo Orkney, Scotland.

– Chúng sẽ hữu ích với hai người, Moïsès nói thêm. Các nhân viên hải quan ở Công quốc Herminie có xu hướng hơi nhiệt tình thái quá.

Ông nát rượu phá lên cười rồi ra lệnh:

– Để mặc tôi đi.

Tôi đứng dậy. Andie không nhúc nhích.

– Bây giờ thì để mặc tôi. Đi chỗ khác ngủ đi… Hai người đến hơi quá sớm để có thể tận hưởng khách sạn.

Anh ta lại cười vang. Andie đứng dậy. Trong lúc chúng tôi rời đi, tôi quan sát Moïsès từ xa. Tôi thấy anh ta vô cùng cẩn trọng vòng một sợi thừng quanh thắt lưng, rồi buộc nó vào thân cây dừa.

Như để phòng ngừa một biến cố sắp xảy ra.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của michel bussi