Mã 612 (Ai Đã Giết Hoàng Tử Bé)

Lượt đọc: 791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXV

Hoshi mười chín tuổi, tức là vượt trước ba năm. Hoshi rất xuất sắc. Tên anh có nghĩa là ngôi sao.

Anh luôn là học sinh giỏi nhất lớp, anh lên lớp giống như người ta leo bậc thang, hai bậc một. Anh đã được nhận vào những trường tốt nhất và lần nào cũng ra trường với tư cách thủ khoa.

Anh đã nỗ lực rất nhiều để đạt được điều đó. Hơn bất cứ ai. Mọi người đều nhắc với anh điều này, cha mẹ, thầy cô: mỗi người đều có một tài năng cần trau dồi và ta càng tài năng thì càng cần phải trau dồi. Một năng khiếu cũng là một trách nhiệm. Cô gái xinh đẹp phải trang điểm, vận động viên phải rèn luyện, nghệ sĩ phải sáng tác, thiên tài phải sáng tạo.

Vừa đến tuổi trưởng thành, Hoshi đã tốt nghiệp hạng ưu khoa Khoa học Mũi nhọn thuộc Đại học Tokyo. Anh được coi là một trong những chuyên gia lớn nhất về năng lượng, thứ năng lượng được sản xuất từ hạt nhân và cả từ sức nóng của mặt trời, từ sức gió, phản ứng tổng hợp của các ngôi sao hoặc dung nham của các núi lửa.

Hoshi không có thời gian để vui chơi. Hoặc khi anh cho phép mình vui chơi, mỗi tuần một tối, thì anh uống rất nhiều, ngã gục như một khối thịt và sáng hôm sau lại dậy sớm để tiếp tục làm việc.

Hoshi theo đuổi một tương lai đã được vạch sẵn. Nhiều doanh nghiệp lớn đưa ra cho anh những đề nghị ngang tầm với tham vọng của anh. Hoshi không băn khoăn gì về bản thân. Anh sẽ được trả lương hậu hĩnh. Anh sẽ có thể kết hôn. Thậm chí đôi khi anh có cảm giác anh cảm nhận được những tình cảm mà không ai khác cảm nhận được.

☆ ☆ ☆

Sáng hôm đó, Hoshi chuẩn bị dự một cuộc phỏng vấn tuyển dụng, tại Matsue ở phía tây Nhật Bản, một hợp đồng quý giá hơn cả hồng ngọc sẽ giúp anh được yên ổn đến tận cuối đời. Anh đi sớm, Hoshi luôn đến sớm, nhưng xe hơi của anh bị hỏng giữa đường, chặng từ Toyooka đến Yonago.

Không thể nào khởi động lại chiếc xe. Anh bước ra, cứ thế đi thẳng, vượt qua bờ cát dốc thoai thoải bên vệ đường để đi tìm người giúp.

Sau này, Hoshi sẽ phát hiện ra rằng anh vừa bước vào đồi cát Tottori, cái sa mạc kỳ lạ ở Nhật Bản, có chiều rộng mười sáu ki lô mét, với những cồn cát đôi khi cao đến nỗi ta dễ dàng bị lạc ở đó, nhất là khi gió có nguy cơ thổi mạnh.

Ngày hôm đó, gió thổi mạnh.

Hoshi đi lang thang suốt nhiều giờ, anh bị lạc đường. Đột nhiên, anh không thể tin vào mắt mình nữa. Qua cơn bão, anh nhìn thấy những cái bóng lạ lùng, bất động. Một con cáo. Một cậu bé. Một chiếc máy bay.

Sau này, Hoshi sẽ biết được rằng các nghệ sĩ đã đắp những bức tượng bằng cát trên đồi cát Tottori. Một bảo tàng tồn tại chốc nhát ngoài trời. Nhưng ngay lúc ấy, Hoshi đã ngây ngất trước những hình thù như được rắc vàng ấy.

Bên cạnh bức tượng máy bay, có đặt một cuốn sách. Một cuốn sách thực thụ.

☆ ☆ ☆

Đương nhiên, giống như tất cả những người Nhật Bản khác, Hoshi đã nghe nói đến Hoàng tử bé , ở đây câu chuyện này được dịch thành Cậu bé đến từ bầu trời , để không khiến Hoàng gia phật ý. Anh biết rằng người ta đã dành cho cuốn sách này và tác giả người Pháp của nó một bảo tàng, ở Hakone, và ở đó người ta đã tái lập một đường phố Lyon, thành phố quê hương của tác giả, một vườn hoa hồng, tòa lâu đài nơi ông sinh sống thời tuổi trẻ. Anh cũng nhớ đến bộ phim hoạt hình mà anh đã xem khi còn nhỏ, một anh hùng rất giống với Hoàng tử bé, người đã xuống Trái đất để giúp đỡ những con người đồng hành với con chim Swifty của chàng.

Nhưng anh chưa từng mở cuốn sách đó ra.

Hoshi ngồi xuống và bắt đầu đọc nó.

Thật lạ lùng, không còn gì là quan trọng nữa, cả chiếc xe đang bị hỏng, cả cuộc hẹn phỏng vấn để được yên ổn đến tận cuối đời, cả những cơn gió thốc đang giật tung những sợi lông bằng cát của con cáo, những cánh hoa hồng, chiếc khăn quàng của Hoàng tử bé… trước khi các nhân vật đó tan biến thành cát bụi.

Hoshi đọc và hiểu ra.

Anh hiểu ra rằng cái sa mạc nhỏ bé này là không đủ đối với anh.

Ngày hôm sau, anh bắt chuyến bay đến Tarfaya.

Anh ở lại Sahara mười tám tháng.

Anh có làm việc đôi chút, trong các ốc đảo, trong các thành phố ma sinh ra và chết đi tùy theo việc người ta tìm thấy vàng, urani hay dầu mỏ bên dưới lớp cát.

Một hôm, ở Port Sudan, anh trò chuyện với một tộc trưởng. Anh thổ lộ tâm sự, anh kể về cuộc sống của anh trước đây, về chuyên ngành kỹ sư của anh. Tộc trưởng lắng nghe, rồi chỉ cho anh một điểm vô hình ở bên kia biển.

Ở đó, trên một trong những hòn đảo nhân tạo trên vùng biển Đỏ, họ đang tìm kiếm một người để sửa chữa và bảo trì ngọn hải đăng lớn nhất thế giới: hải đăng Jeddah.

Ngọn hải đăng chiếu sáng con đường cho hàng tỷ người hành hương, ở cửa ngõ sa mạc.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của michel bussi