Tôi bay là là trên mặt nước, dán mắt vào màn hình GPS.
Chưa đầy một giờ trước, chúng tôi đã hạ cánh xuống phi trường quốc tế Hamilton. Ngay sau đó, tôi thuê một chiếc thủy phi cơ. Thẻ tín dụng mà Oko Dòlo cung cấp không quy định hạn mức… Vậy thì tại sao lại không tận dụng, nhất là khi chúng tôi đã đến gần đích như thế này.
Chúng tôi tiếp tục bay bên trên Đại Tây Dương, cách đảo chính của quần đảo vài chục ki lô mét về phía đông.
61°2’ tây
32°5’ bắc
– Tôi thấy nó rồi! Andie hét lên.
Hòn đảo hiện ra thấp thoáng. Tôi nhìn thấy một bãi biển nhỏ xíu màu hồng, vài vách đá dựng đứng, một căn nhà sàn có hình dạng tròn trĩnh chẳng khác gì một hành tinh nhỏ.
Đại dương lặng tờ bao nhiêu thì trong tim chúng tôi dông bão dữ dội bấy nhiêu.
Tôi đỗ chiếc thủy phi cơ trên mặt nước và để cánh quạt quay cho đến khi bánh của nó sa lầy trong những hạt cát đầu tiên.
Một thanh niên chờ chúng tôi trên bãi biển, anh ta ở trần, chân đất, cằm nhẵn nhụi không râu.
Anh ta chính là nhà địa lý chăng? Tôi đã chuẩn bị tinh thần để gặp một nhà bác học râu tóc bạc phơ, chứ không phải một gã thanh niên đẹp trai rám nắng!
– Hoshi đã báo trước với tôi là hai người sẽ đến, chủ nhà tuyên bố bằng giọng dịu dàng. Tôi tên là Stelo. Lại đây, lại đây nào.
☆ ☆ ☆
Chúng tôi đi dọc bãi biển hẹp. Cát ẩm dính vào chân chúng tôi.
– Không có cuốn atlas nào tính đến hòn đảo này, Stelo đẹp trai giải thích, hẳn là vì cứ sau mỗi đợt thủy triều nó lại hẹp đi một chút. Khi thủy triều dâng cao, chỉ còn căn nhà sàn là nhô lên trên mặt nước, người ta tưởng lầm nó là một con tàu.
Chúng tôi đi qua một băng ghế đá, ở bên trên bãi cát, nhưng không dừng lại.
– Thật lạ lùng, Stelo nói tiếp, chỉ có tấm bản đồ của Piri Reis là nhắc đến cái mảnh này của vòng đảo san hô. Có lẽ vài thế kỷ trước hòn đảo này rộng hơn. Có thể ngọn núi lửa dưới chân chúng ta đã thiếp ngủ. Có thể nó sẽ thức dậy. Có thể ngày mai hòn đảo này sẽ không còn tồn tại nữa.
– Những tấm bản đồ chỉ ghi nhận những sự vật vĩnh cửu, Andie khẽ khàng trích dẫn, chứ không ghi nhận những địa điểm có nguy cơ đột ngột biến mất.
Cả hai người họ mỉm cười với nhau, như thể vừa nhận ra nhau.
– Lại đây nào.
Chúng tôi đến bãi biển thứ hai, còn nhỏ hơn bãi trước, hẳn là chỉ lộ ra khi thủy triều xuống thấp. Những tấm bia bằng đá granit được dựng trên nền cát màu hồng.
Một nghĩa trang! Một nghĩa trang dưới đáy biển!
Tôi sững sờ ngắm nghía chừng chục phiến đá có khắc chữ. Tôi nắm lấy tay Andie.
Những ngôi mộ của các thủy thủ, các phi công…
– Khi họ muốn biến mất, Stelo giải thích, khi họ chán ngán thế giới… Họ tìm đến đây để ẩn náu. Bí mật này được giữ kín và chỉ vài nhà thám hiểm đồng ý tiết lộ.
Chàng trai trẻ chỉ cho chúng tôi thấy một ngôi mộ cách đó vài mét.
Antoine de Saint-Exupéry
1900-1994
– Tonio đã sống ở đây năm mươi năm!
☆ ☆ ☆
Chân như nhũn ra trên cát lún, chúng tôi leo ngược về phía băng ghế. Trong lúc chúng tôi đến gần ngôi nhà sàn hình tròn, tôi nghe thấy những tiếng la hét.
Càng lúc càng ngạc nhiên hơn, tôi nhận ra giọng Swan, Moïsès, Izar và Oko.
– Vậy ra đây là thiên đường của Saint-Exupéry? giọng Swan run rẩy. Cái hòn đá cuội tí tị tì ti này! Hoàn toàn không phải là thứ mà Hoshi đã hứa hẹn với chúng tôi! Cái lão già gác hải đăng ấy nên giải thích cho tử tế khi đến đây.
– Điều ấy thì chắc chắn rồi, giọng Izar hưởng ứng, dù sao thì lâu đài của tôi cũng còn rộng hơn để chúng ta tụ tập với nhau! Tòa lâu đài tội nghiệp đã bị tan thành khói bụi của tôi…
– Và chẳng có lấy một giọt bia rượu nào trên cái hòn đá cuội này, Moïsès bổ sung thêm, chỉ có nước biển lọc thôi.
– Tôi đã có thể mời các vị sống trên du thuyền của tôi, Oko cất giọng mỉa mai, nhưng nó đã chìm dưới đáy Địa Trung Hải, bên cạnh xác của một chiếc P-38 và một cây bút Parker 51.