Cô cầm lái đi!
– Anh đừng có nói linh tinh!
– Tôi bảo cô cầm lái đi mà. Tôi phải gọi về nhà.
– Anh đã áp mặt vào điện thoại gần một tiếng đồng hồ trên đường băng rồi!
– Đúng thế. Tôi đã cố gắng gọi về nhà. Nhưng không ai trả lời!
– Tại sao anh lại nghĩ bây giờ sẽ có người trả lời?
– Bởi vì… Bởi vì khi chúng ta lên cao, sẽ không thể liên lạc được nữa và chúng ta sẽ phải bay suốt mười giờ đồng hồ và tôi muốn gọi về nhà tôi trước đã.
– Tại sao anh lại nói là nhà anh, trong khi anh có ở đó đâu?
– Thế cô muốn tôi nói thế nào?
– Tôi phải gọi cho vợ tôi. Bông hồng của tôi. Véronique yêu dấu của tôi.
– Chính là… Chính là vì cô mà tôi không nói như thế.
– Thật là một sự quan tâm tinh tế làm sao, thưa ngài phi công! Và xắn tay áo lên đi, kẻo chúng ta sẽ đâm xuống đấy.
☆ ☆ ☆
Tôi cất điện thoại vào túi, giận dữ.
Tại sao Véronique lại không nghe điện thoại?
Andie lùa một bàn tay vào tóc tôi.
– Để người khác thuần hóa mình dễ dàng hơn rất nhiều, cô nói.
☆ ☆ ☆
Chúng tôi bay qua một cột khói đen dày đặc. Bên dưới chiếc Falcon 900, những ngọn lửa bốc cao.
Lâu đài Herminie rực cháy.