Tam giác Bermuda sao?
Andie khẽ phá lên cười, át cả tiếng động cơ của chiếc Falcon 900 trong một lát, rồi cô nói tiếp, giọng chế giễu.
– Anh chế nhạo tôi với những niềm tin công chúa nhỏ của tôi, những điều mà tôi coi là bí ẩn về tiểu hành tinh B 612, ấy thế mà anh, thưa ngài phi công, anh lại sợ tam giác Bermuda!
Tôi lúng búng, thầm ngưỡng mộ tiếng cười vang giòn của cô gái cùng ngồi trong buồng lái máy bay.
– Nhưng…
Giọng nói vang ngân của cô tiếp tục, như tiếng chuông.
– Anh biết đấy, Saint-Exupéry đã bay trên vùng tam giác này vài chục lần, mà có hề hấn gì đâu.
Tôi cảm thấy mình như đang ở trong thân xác của một ông giáo già. Sự vô tư lự của cô làm tan chảy nỗi lo âu đang khiến các ngón tay tôi tê liệt. Tôi đưa tay chỉ về phía quần đảo đang bắt đầu biến mất bên dưới máy bay.
– Đó không chỉ là một truyền thuyết… Hàng đống phi công đã mất tích ở đây… Không hề để lại bất cứ dấu vết nào của sự sống.
– Giống như Saint-Ex? Anh nói tiếp đi! Ít nhất lần này chính anh là người giảng bài cho tôi nghe.
– Tam giác Bermuda bao gồm từ một trăm đến hai trăm đảo nằm tách biệt giữa Đại Tây Dương, là rạn san hô vòng xa nhất so với xích đạo, một cao nguyên san hô nơi nước rất nông kề cận với những miệng vực sâu hơn một ngàn năm trăm mét. Tùy theo mực thủy triều, những hòn đảo xuất hiện hoặc biến mất, cùng với những khối đá ngầm, những cái hang, đấy là chưa kể những lần phun trào núi lửa và những luồng ánh sáng dưới đáy biển, những vách đá có từ tính cao nhất trên thế giới, khiến các la bàn bị nhiễu loạn.
– Hoan hô! Anh cũng cừ địa lý chẳng kém gì Saint-Ex! (Cô quan sát tam giác Bermuda lúc này đã trở thành những cái đầu đinh ghim nhỏ xíu găm trên một tấm ga giường màu xanh da trời, rồi mỉm cười nhìn chăm chú vào đôi bàn tay run rẩy của tôi.) May mà chúng ta không gặp nguy cơ gì khi bay cao như thế này!
– Đừng chủ quan! Trong khu vực này, người ta cảnh báo là số lượng máy bay mất tích cũng nhiều như số tàu thuyền.
Chỉ cần nhắc đến việc máy bay mất tích là cô đã có vẻ đăm chiêu. Cả tôi cũng vậy. Tôi tiếp tục đà diễn thuyết, bị thôi thúc bởi một chuỗi những ý nghĩ kỳ lạ.
– Nói đến mất tích, có một câu hỏi khiến tôi băn khoăn. Đồng ý là Saint-Exupéry đã chết, bị bắn hạ bên trên biển Địa Trung Hải, cho dù người ta không tìm thấy xác ông, nhưng có bằng chứng nào cho thấy Hoàng tử bé đã chết thực sự? Chúng ta được cho là hai điều tra viên được trả tiền, thậm chí rất hậu hĩnh, để phát hiện xem ai đã giết Hoàng tử bé, nhưng ta có những bằng chứng xác thực nào để khẳng định rằng đã có một vụ án xảy ra? (Ánh mắt ngưỡng mộ của Andie thôi thúc tôi nói tiếp.) Trong ký ức của tôi, tất cả đều cho thấy rằng cậu ta đã yên bình trở về hành tinh của mình để gặp lại bông hồng. Rằng cậu ta vui lòng bỏ lại cái vỏ thân xác. Một kiểu dịch chuyển tức thời…
Andie vỗ hai bàn tay vào nhau, giống như một con thỏ máy.
– Lại hoan hô anh lần nữa! Ký ức của anh rất chính xác, thưa ngài giáo sư. Rất nhiều độc giả cũng nghĩ như anh, Hoàng tử bé là một câu chuyện cổ tích thú vị lạc quan, nhân vật chính không chết, chỉ đơn giản là cậu quay trở về quê hương, tiểu hành tinh của cậu, để làm vườn.
– Thế còn cô?
– Ban đầu, tôi cũng từng nghĩ thế, tôi coi Hoàng tử bé như một người bạn thực sự sống trên các vì sao, cùng với con cừu và bông hồng của cậu ấy, đó là ấn tượng vui tươi mà câu chuyện để lại khi ta đọc nó lướt qua, lần đầu tiên… nhưng Saint-Exupéry gieo rắc quá nhiều chỉ dẫn khiến cho người ta nghi ngờ. Hoàng tử bé thực sự đã chết!
– Nói tiếp đi, nữ điều tra viên! Chứng tỏ điều ấy với tôi đi!
Andie tỏ vẻ tập trung, đôi mắt nheo lại, cả người cuộn tròn trên chiếc ghế quá rộng đối với cô.
– OK! Bằng chứng là đây! Đầu tiên, khi Hoàng tử bé đến Trái đất, theo một cách kỳ lạ, nhân vật đầu tiên mà cậu gặp là con rắn. Và ngay lập tức, vở hài kịch nhẹ nhàng về sáu tiểu hành tinh trở thành một bi kịch. Kẻ nào tôi động đến, con rắn khẳng định, tôi sẽ đưa kẻ đó trở về với đất nơi mà hắn được lấy ra. Cái chết đã được thông báo theo một cách khủng khiếp và tàn nhẫn. Sau đó một chút, khi Hoàng tử bé quay trở lại thăm những bông hoa hồng, cậu cảnh báo chúng: Các cô đẹp đấy, nhưng các cô lại trống rỗng. Người ta đâu thể chết vì các cô được. Câu nói đó đương nhiên ngầm thể hiện rằng cậu đã sẵn sàng chết vì bông hồng của cậu. Và rằng cậu sẽ làm thế! Vài trang sau đó, cậu thú nhận với viên phi công: Có được một người bạn thì tốt chứ sao, kể cả khi ta sắp phải chết. Saint-Exupéry nói đến không thể rõ ràng hơn.
– Nhưng tôi tưởng sau đó Hoàng tử bé đã nói gì đó đại loại như Tôi sẽ có vẻ như đã chết; thế nhưng lại không phải như vậy.
– Vâng… Vào buổi tối bị rắn cắn, Hoàng tử bé đã cảnh báo người bạn phi công của cậu: Đêm nay… đừng đến… Ông sẽ phải khổ sở. Thậm chí cậu còn nói thêm: Ông biết đấy. Tại vì xa quá. Tôi không thể nào mang theo cơ thể này. Nó nặng quá. Tôi thừa nhận, cậu ấy đã nói Tôi sẽ có vẻ như đã chết; thế nhưng lại không phải như vậy, nhưng sau đó, cậu im lặng, bởi cậu đang khóc… và sau đó nữa, cậu ngồi xuống bởi cậu sợ. Ngay trước ánh chớp vàng. Tại sao cậu lại khóc, hay sợ hãi, nếu cậu đi gặp lại bông hồng cùng tiểu hành tinh của cậu? Tôi tin rằng cậu biết cậu sẽ chết, rằng thân thể cậu sẽ ngã xuống cát, nhưng để trấn an bạn mình, cậu nói về cái vỏ thay cho cái xác và về ngôi sao thay cho thiên đường.
Tôi nhận thấy những giọt nước mắt long lanh trên khóe mắt Andie. Chỉ đến bây giờ, tôi mới nhận ra sự mất tích của Saint-Exupéry và của nhân vật bé nhỏ tóc vàng kia giống nhau đến thế nào. Trong suốt nhiều phút dài, tôi không tìm ra điều gì để nói nhằm phá vỡ bầu không khí im lặng.
Chúng tôi tiếp tục bay trên vùng biển vắng… trước khi rốt cuộc, những ánh đèn đầu tiên của lục địa hiện ra. Hàng ngàn ngọn đèn. Sự đối lập với đại dương vắng vẻ thật dữ dội, như thể toàn bộ người Mỹ đã tụ họp nhau trên bờ Đông.
Andie lau nước mắt, xúc động khi nhìn thấy châu Mỹ.
– Con người chiếm một vị trí rất nhỏ trên hành tinh, cô nói. Saint-Exupéry đã viết trong Hoàng tử bé rằng nếu hàng tỷ người sinh sống trên Trái đất cứ đứng hơi sát nhau một chút, như trong một buổi mít tinh, họ sẽ dễ dàng lọt thỏm trong một quảng trường. Rằng ta có thể lèn cả nhân loại vào một hòn đảo bé tí bé tẹo trên Thái Bình Dương.
Tôi nói thêm, trong lúc bay trên những tòa nhà chọc trời đầu tiên:
– Hoặc trên Manhattan.