Trong suốt cuộc đời mình, Marie-Swan chưa bao giờ sung sướng đến thế. Những ngón tay nhỏ bé của cô bé đang cầm cuốn sách mà cha mẹ cô vừa tặng cho cô. Cô lật giở để xem thật nhanh những hình ảnh màu sắc rực rỡ, cô thích nhất là những bức vẽ hành tinh có bông hồng và những cây bao báp. Cô nóng lòng được chạy vào phòng riêng để đọc cuốn sách, vì bây giờ cô biết đọc rồi, cô đã tròn sáu tuổi được hai tháng nay. Cô đọc lại nhan đề ngoài bìa một lần nữa, The Little Prince, rồi lấy ra tờ giấy mà cô đã kẹp giữa các trang sách. Cô ngắm nghía ngôi sao nhỏ mà quý ông người Pháp cao lớn đã vẽ bằng bút lông, cùng những chữ viết tay của ông, dành cho cô, chỉ dành riêng cho cô mà thôi.
Đây là ngôi sao nơi Marie-Swan từng sống trước khi chào đời.
Từ khi Marie-Swan rời khỏi nó, ngôi sao đã tắt.
Cô ôm siết cuốn sách vào ngực, như thể nó là kho báu quý giá nhất. Cô nhớ lại.
Cả cuốn sách này cũng là do quý ông người Pháp cao lớn ấy viết, cho cô, chỉ cho cô mà thôi, ông đã nói với cô điều đó trong lúc nhấc bổng cô lên bằng đôi tay rất dài của ông và cho cô quay tròn như một chiếc máy bay. Cả cha lẫn mẹ cô đều chưa từng làm thế. Quý ông người Pháp cao lớn ấy, mỗi khi đến ăn tối, luôn dành thời gian để kể cho cô nghe một câu chuyện, bàn tay ông phác những cử chỉ khoáng đạt, theo cách cử động của các nhân vật trong truyện tranh, vì cô không biết quá ba từ tiếng Pháp và nhất là ông vẽ, khắp nơi, trên đủ mọi chất liệu, những cậu chàng nhỏ bé có phép mầu và mái tóc vàng, giống như cô. Rối tung. Không giống cô. Mỗi sáng, mẹ cô dành ra ba giờ đồng hồ để chải tóc cho cô.
☆ ☆ ☆
Bây giờ, quý ông người Pháp cao lớn không còn nhìn cô nữa, ông đang ngồi bên bàn ăn với những người lớn khác. Ông trò chuyện về những điều nghiêm túc mà cô không hiểu, về chính trị, về chiến tranh, ông nói và ông uống. Cô biết rằng ông nổi tiếng, rằng ông viết những cuốn sách cho người lớn đọc. Cô những muốn ông đứng dậy và đến chơi đùa với cô. Cô những muốn mình dám đề nghị ông làm thế. Lần tới, khi ông đến, cô sẽ dám làm việc đó. Ông thường đến chơi. Lần vừa rồi, khi cô lịch sự bỏ chiếc mũ bê rê khỏi đầu trước mặt ông, ông đã nói với cô rằng cô rất xinh. Mái tóc vàng óng như lúa mì. Tươi cười như năm trăm triệu vì sao. Nhưng sau đó, ông đã rời cô để trò chuyện với những người lớn. Đúng thế, lần tới, cô sẽ đề nghị với ông. Bảo ông kể cho cô nghe về cuốn sách của ông. Nhờ ông giải thích những điều cô không hiểu. Nhờ ông vẽ cho cô những bức tranh mới.
Ông không bao giờ trở lại nữa.
Một hôm, cô lấy hết can đảm và hỏi mẹ tại sao cha mẹ không mời quý ông cao lớn người Pháp đến nhà họ nữa, tại sao cô không hề gặp lại ông kể từ khi cha mẹ cô mua cho cô cuốn sách của ông. Mẹ cô đã quỳ xuống để ngang tầm với cô và nhìn vào mắt cô bằng ánh mắt nghiêm trang.
– Chú ấy đi ra chiến trường rồi, em bé của mẹ ạ. Chú ấy sẽ không quay lại nữa. Không bao giờ nữa.
☆ ☆ ☆
Suốt cuộc đời mình, Marie-Swan đã giữ gìn cuốn Little Prince của cô, không bao giờ để mất lời đề tặng của Saint-Exupéry mà cô kẹp vào giữa các trang sách. Trong căn phòng thiếu niên của cô, trên đại lộ số sáu, đối diện bảo tàng Nghệ thuật hiện đại, cô đã treo một tấm poster của James Dean. Sẽ không bao giờ có cậu con trai nào đẹp trai như anh, nhưng nhan sắc không quan trọng. Chỉ có trí tuệ là đáng kể. Không một chàng trai nào có thể ngang tầm với trí tuệ của Saint-Exupéry. Cô đã đem lòng yêu ông.
Cô sưu tập tất cả các tài liệu, sách vở, thư từ về Saint-Exupéry. Cô trở thành một trong những chuyên gia giỏi nhất về sự nghiệp của ông, cho dù cô thất vọng khi biết được tên riêng các tình nhân của ông, khi cô phát hiện ra đoạn văn trong đó Saint-Exupéry thú nhận rằng ông không muốn học tiếng Anh, bởi vì các cử chỉ của ông khiến người Mỹ mỉm cười và ông không muốn tước bỏ của bản thân nụ cười đó. Cô thất vọng khi hiểu ra rằng Saint-Exupéry thích nụ cười của phụ nữ hơn là nụ cười của các bé gái.
☆ ☆ ☆
Ở tuổi ba mươi, Marie-Swan kết hôn tại giáo đường Saint-Paul, ngay trước mặt tòa tháp đôi mới tinh World Trade Center, với một nhà công nghiệp giàu có thích đánh bài bridge, chơi golf, chính trị và cà vạt. Marie-Swan vẽ, diễn đạt, gieo vần, viết văn, sáng tác, triển lãm. Cô thích những lời khen của bạn bè, khi cô lịch lãm bỏ mũ và bước vào một phòng trưng bày. Cô thích những lời khen của các tình nhân, khi cô cởi bỏ tất cả các trang phục khác trên người. Cô cũng yêu ông chồng nhà công nghiệp của mình, cô biết rằng ông già hơn cô, hối hả hơn cô, căng thẳng hơn cô, cô yêu ông theo cách của cô, cô ngưỡng mộ cách ông làm người trưởng thành, cách ông rứt đứt tất cả những gốc rễ tuổi ấu thơ của ông mà không bao giờ giẫm đạp vào tuổi thơ của cô. Nhưng trên hết, cô yêu Saint-Exupéry, vị khách buổi tối từng thấy cô xinh đẹp, người khổng lồ nói bằng một thứ ngôn ngữ khác, cô nghĩ rằng từ khi ông rời đi, ngôi sao của cô đã tắt. Cô tin chắc rằng ông còn sống. Cô tin chắc rằng ông đang chờ cô. Đâu đó, trên một ngôi sao mà cô sẽ thắp sáng trở lại. Trong đầu cô, Saint-Exupéry vẫn mãi ở tuổi bốn mươi, ông không già đi nhưng những phụ nữ khác trong đời ông thì có và Saint-Exupéry mệt mỏi với những phụ nữ già nua. Cô tin chắc là sẽ đến lượt cô. Đôi khi, cô biến đổi cái tên của mình, cô tự gọi mình là Marie-Star thay vì Marie-Swan. Cô thường xuyên đọc lại Hoàng tử bé và cách thức ông miêu tả bông hồng của ông, phù phiếm, hay ngờ vực, kiêu ngạo. Bông hoa hồng mà ông yêu. Cô cho xăm những từ này lên bả vai:
– Em mới đẹp làm sao!
– Thật vậy ư. Mà em sinh ra cùng lúc với mặt trời đó.
™
Cô thích một người đàn ông kéo khóa váy của cô và phát hiện ra những dòng chữ là cả cuộc đời của cô. Xúc động giống như Saint-Exupéry từng xúc động.
☆ ☆ ☆
Ở tuổi năm mươi, Marie-Swan đã góa chồng được gần một năm, khi Oko Dòlo bắt liên lạc với bà. Một thương gia, lại thêm một người nữa, vậy là bà sẽ không bao giờ thoát khỏi họ! Nhưng không, mặc dù điều này là không thể giải thích nổi, nhưng thương gia Oko lại có hiểu biết rất tinh tế về Hoàng tử bé. Bà lập tức bị quyến rũ trước ý tưởng của ông về Câu lạc bộ 612. Cũng giống như ông, bà vẫn luôn tin chắc rằng Saint-Exupéry không thể ra đi mà chưa soạn bản di chúc. Rằng cuốn sách của ông chứa đựng một điều bí mật. Rằng bà có thể phát hiện ra điều bí mật ấy. Bà không biết động cơ gì thôi thúc cái ông Oko Dòlo ấy, nhưng trái lại, bà biết rõ động cơ của chính mình. Bà muốn tìm lại Saint-Exupéry. Bà yêu ông. Bà tận dụng các mối quan hệ của mình để phục vụ Câu lạc bộ 612, những nguồn thông tin của bà, kỹ năng giao tiếp của bà như ngày nay người ta thường nói. Oko là nhà tài trợ cho Câu lạc bộ 612, còn bà là chủ tịch.
Chuyện đã lâu lắm rồi.
☆ ☆ ☆
Marie-Swan cho xe lăn đến sát bên chiếc bàn thấp trong phòng khách và ngắm nghía cái hộp hình chữ nhật có ba cái lỗ.
Ai đã gửi nó cho bà?
Oko chăng?
Người cũng đã gửi đến chỗ bà hai điều tra viên người Pháp, cô nhóc xấc láo và tay phi công đần độn, hai kẻ dớ dẩn đã bị bà lừa phỉnh?
Annibal ngủ trên đầu gối bà. Bà không muốn đánh thức nó. Bà thà chìm trong những ký ức của bản thân. Bà nhớ đến cái buổi tối tháng Giêng năm 2005 ấy, khi tất cả bị đảo lộn.
Suốt chừng ấy năm, bà vẫn tin chắc rằng Hoàng tử bé đã bị Saint-Exupéry giết chết, để rốt cuộc ông cũng trở thành người lớn, để ông có thể trưởng thành, chứ không phải để đi tham chiến như mọi người vẫn tin tưởng một cách ngu ngốc đến thế, để đi đến với tình yêu! Để cuối cùng cũng có thể yêu như một người đàn ông yêu một người đàn bà. Để có thể yêu như một người trưởng thành. Để yêu bà, chính bà, một ngày nào đó.
Buổi tối mùa đông ấy, bà đã đến nhà hát New York City opera để xem vở diễn chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết của Saint-Exupéry. Trong vở diễn, Hoàng tử bé được thể hiện bởi một cậu bé tuyệt vời có giọng hát vàng, đương nhiên, nhưng lần đầu tiên, vai diễn bông hồng cũng được đảm nhiệm bởi một đứa trẻ khác, một giọng nữ cao lảnh lót như pha lê rất trẻ.
Và tối đó, bà đã nhận ra.
Bà sáu mươi lăm tuổi, và cuối cùng bà cũng hiểu. Bà không yêu vị khách buổi tối, con người khổng lồ, nhà văn thông thái đó, không đâu, bà đã yêu đứa trẻ bên trong ông. Yêu Hoàng tử bé. Chính đứa trẻ ấy là người mà bà đã tìm kiếm suốt cuộc đời. Bởi vì cậu yêu đứa trẻ bên trong bà. Một bông hồng đỏng đảnh, phù phiếm và hay giận dỗi. Bởi vì bây giờ, khi đàn ông không còn quay lại nhìn bà nữa, bà vẫn cảm thấy mình xinh đẹp như trước. Nhờ vào bé gái bên trong bà.
Marie-Swan điều khiển xe lăn tiến đến sát cửa sổ và ngắm nhìn cảnh tượng náo nhiệt trên đại lộ số 5. Bà mỉm cười. Bà đã nói dối hai tay thám tử lạ lùng đến từ Pháp. Saint-Exupéry đã không giết chết đứa trẻ bên trong ông. Đứa trẻ đó vẫn sống.
Nếu cậu chết, có lẽ bà cũng sẽ chết.