Đừng để kẻ nào quấy rầy ta! nhà vua ra lệnh trong các hành lang vắng ngắt của tòa lâu đài.
– Đừng để kẻ nào quấy rầy ta! Đừng để kẻ nào quấy rầy ta! tiếng vọng đáp lại.
Izar dừng bước đằng trước lò sưởi trong phòng khách lớn. Tiếng bước chân ông trên mặt sàn gỗ vẫn tiếp tục vang lên sau lưng ông, như thể có một đội quân đi khắp các hành lang.
Ông đặt chiếc hộp hình chữ nhật đằng trước lò sưởi. Trong một thoáng, ông lưỡng lự muốn ném nó vào lửa. Không mở nó ra. Đó sẽ là giải pháp phù hợp nhất. Ông sẽ không rơi vào một cái bẫy thô thiển đến thế này. Ông là vua của Herminie. Vùng đất này cần ông.
Tuy nhiên, sự hiếu kỳ lại chiến thắng.
Cho dù ông biết rằng ông sẽ cháy trong nó.
Làm sao chống lại mong muốn mở cánh cửa dẫn đến một điều bí ẩn mà ông đã dành cả đời để tìm kiếm chìa khóa mở nó?
Ông đã tự phòng vệ bằng thanh kiếm của Hoàng tử bé, ông cầm nó bằng tay trái, sẵn sàng chém.
Vô cùng cẩn trọng, ông nhấc nắp hộp lên.
Con rắn nhảy ra và cắn ông trước khi lưỡi kiếm kịp nhúc nhích.
Chẳng có gì khác ngoài một ánh chớp vàng ở sát ngực ông.
Ông đứng sững trong một thoáng. Ông chẳng hề kêu lấy một tiếng.
Ông ngã xuống nhẹ nhàng như một người lính.
Việc ấy thậm chí chẳng gây nên tiếng động nào, vì ở trên thảm lụa.