Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
phần kết của câu chuyện

“Mọi người có muốn tôi giải thích không?”

Poirot nhìn quanh với nụ cười hài lòng trên môi và phong thái khiêm tốn giả vờ mà tôi đã biết quá rõ.

Chúng tôi di chuyển qua phòng khách và chỉ còn ít người lại. Những người hầu đã biết điều rút lui, nhà Croft thì bị cảnh sát hộ tống đi mất. Chỉ còn Frederica, Lazarus, Challenger, Vyse và tôi.

“Đúng thế – tôi phải thú thật rằng – tôi đã bị lừa, bị lừa hoàn toàn và trắng trợn. Cô Nick nhỏ nhắn đó, cô ta đã lèo lái tôi theo đúng hướng mà cô ta muốn, giống như câu tục ngữ của Anh vậy. À! Thưa cô, khi cô bảo rằng cô bạn của mình là một kẻ lừa lọc khôn lỏi, cô đã nói rất đúng! Rất đúng!”

“Lúc nào Nick cũng nói dối,” Frederica điềm đạm nói. “Đó là lí do tôi không tin hẳn vào câu chuyện về những lần thoát chết ngoạn mục của cô ấy.”

“Và tôi, tôi lại khờ dại tin theo – tin theo sái cổ!”

“Những chuyện đó không thật sự xảy ra sao?” Tôi hỏi. Tôi phải thú thật rằng mình vẫn còn hoang mang cực độ.

“Chúng được thêu dệt nên – một cách rất khéo léo – để tạo nên ấn tượng cần thiết.”

“Đó là gì?”

“Chúng khiến chúng ta nghĩ rằng quý cô Nick đang bị đe dọa đến tính mạng. Nhưng tôi sẽ bắt đầu ở thời điểm trước đó. Tôi sẽ kể cho mọi người nghe cách tôi đã xâu chuỗi mọi chuyện như thế nào – điều đó không hề diễn ra nhanh chóng và hoàn hảo.

“Đầu tiên, chúng ta có một thiếu nữ trẻ xinh xắn và bất cần đời, chính là Nick Buckley. Cô gái dành tình cảm mãnh liệt và điên cuồng bám chặt lấy ngôi nhà của mình.”

Charles Vyse gật gù.

“Tôi đã nói điều đó với ông.”

“Và anh đã nói đúng. Quý cô Nick yêu Nhà Kết. Nhưng cô ấy không có tiền. Ngôi nhà đã bị thế chấp. Cô ta cần tiền – cần kinh khủng – và không biết cách kiếm tiền từ đâu. Cô gặp chàng thành niên Seton ở Le Touquet và được anh ta để mắt. Cô biết chắc chắn rằng anh ta sẽ được thừa kế gia tài của ông chú triệu phú của mình. Rất tốt, hẳn cô ta đã nghĩ rằng các vì sao của mình đã thẳng hàng. Nhưng anh ta lại không có cảm tình nghiêm túc với cô. Chỉ xem cô như một cảm xúc thoáng qua, thế thôi. Họ gặp lại nhau Scarborough và anh ta chở cô đi một vòng trên máy bay – và rồi tai họa ập tới. Anh ta gặp Maggie và yêu cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.

“Quý cô Nick hẳn đã sốc điếng người. Cô ta chưa từng nghĩ chị họ Maggie của mình là người xinh đẹp! Nhưng đối với anh Seton thì Maggie rất khác biệt. Là người độc nhất vô nhị trên thế gian dành cho anh ta. Họ đã bí mật đính hôn. Có một người duy nhất biết – chắc chắn biết chuyện đó. Người đó là quý cô Nick. Maggie đáng thương – quá mừng rỡ vì có một người để tâm sự cùng. Chắc chắn cô ấy đã đọc những lá thư tình từ vị hôn phu cho cô em họ nghe. Từ đó mà Nick biết đến bức di chúc. Lúc đó cô ta không để tâm lắm, nhưng vẫn ghi nhớ điều đó.

“Và rồi ngài Matthew Seton đột ngột qua đời, và ngay sau đó tin đồn rằng Micheal Seton đã mất tích lan truyền khắp nơi. Ngay lập tức cô gái trẻ của chúng ta vẽ nên một kế hoạch tàn nhẫn. Seton không hề biết rằng tên thật của cô ta cũng là Magdala. Anh ta chỉ quen cô ta qua cái tên Nick. Bức di chúc của Seton khá sơ sài – chỉ đơn thuần là nhắc đến một cái tên. Nhưng mọi người đều biết Seton là bạn của Nick. Tên Seton được ghép cặp với cô ta. Nếu cô ta tự nhận rằng mình đã đính hôn với Seton thì cũng không ai ngạc nhiên. Nhưng để âm mưu diễn ra trót lọt thì Maggie phải bị trừ khử.

“Thời gian rất có hạn. Cô ta sắp xếp để cho Maggie đến ở chơi vài ngày. Rồi dàn dựng các vụ tai nạn của chính mình. Tự cắt dây bức tranh. Tự phá hỏng thắng xe hơi. Vụ tảng đá thì có lẽ đã xảy ra tình cờ và cô ta chỉ đơn thuần bịa ra chuyện mình suýt bị nó lăn trúng thôi.

“Và rồi – cô ta thấy tên tôi trên báo. (Tôi đã bảo anh rồi mà Hastings, ai cũng nghe danh Hercule Poirot!) và gan cùng mình đến mức nhờ tôi làm đồng minh! Một viên đạn bắn xuyên qua mũ rơi ngay xuống chân tôi. Ôi! Một màn kịch thú vị làm sao. Và tôi tin ngay! Tôi đã tin vào những mối nguy đang rình rập cô ta! Xong! Cô ta thu thập được một nhân chứng đầy giá trị. Tôi đã hành động đúng như mong đợi và yêu cầu cô ta nhờ một người bạn đến ở cùng.

“Cô ta nắm lấy cơ hội ngay và nhờ Maggie đến sớm một ngày.

“Tội ác diễn ra quá dễ dàng! Sau khi rời bàn ăn tối và nghe tin cái chết của Seton đã được xác thực trên đài, cô ta bắt tay vào hành động. Lúc đó cô ta có dư dả thời gian để trộm các lá thư mà Seton viết cho Maggie – đọc sơ qua rồi lựa vài lá phù hợp với câu chuyện của mình rồi giấu trong phòng riêng. Sau đó, giữa lúc xem pháo hoa thì cô ta và Maggie quay vào nhà. Cô ta bảo Maggie choàng khăn của mình lên rồi lẻn theo sau và bắn chết cô ấy. Xong cô ta vội vã trở vào nhà, giấu khẩu súng lục vào ngăn tủ bí mật (mà cô ta đinh ninh rằng không ai biết về sự tồn tại của nó). Rồi chạy lên lầu. Cô ta chờ cho tới khi nghe giọng chúng ta. Cái xác được phát hiện. Đó là dấu hiệu để cô ta xuất hiện.

“Cô ta chạy xuống và leo qua cửa sổ.

“Cô ta đã đóng tròn vai làm sao! Quá xuất sắc! Ồ, đúng, cô ta đã dựng lên một vở kịch quá hay. Bà hầu Ellen đã nói rằng căn nhà này rất độc địa. Giờ tôi đã đồng tình với bà ấy. Chắc quý cô Nick đã lấy cảm hứng từ chính ngôi nhà này.”

“Còn những viên chocolate bị tẩm độc,” Frederica nói. “Tôi vẫn chưa hiểu về chuyện đó.”

“Tất cả đều là một phần kế hoạch cả. Cô phải hiểu rằng sau khi Maggie chết, những cuộc tấn công nhằm vào Nick vẫn tiếp diễn thì mọi người mới khẳng định rằng Maggie chỉ bị giết nhầm thôi.

“Khi thời điểm đã chín mùi, cô ta gọi cho cô Rice và nhờ cô mua giúp một hộp chocolate.”

“Vậy đó đúng là giọng Nick sao?”

“Chà, tất nhiên! Cách giải thích đúng nhất thường là cách đơn giản nhất! Không phải sao? Cô ta chỉ cố tình bẻ giọng khác đi một chút – chỉ vậy thôi. Thế là lúc cô bị tra hỏi sẽ không dám nói chắc. Và rồi khi hộp chocolate được giao tới – mọi chuyện một lần nữa lại quá đơn giản. Cô ta nhồi á phiện vào chocolate (cô ta đã khéo léo thủ sẵn á phiện trong người), ăn một viên và đổ bệnh – nhưng không quá nặng. Cô ta biết rất rõ lượng á phiện cần tiêu thụ và phóng đại những triệu chứng đó lên.

“Và tấm thiệp – tấm thiệp của tôi! À! Trời ạ – cô ta đúng là gan cùng mình! Đó chính xác là tấm thiệp do tôi gửi cùng với giỏ hoa. Quá đơn giản đúng không? Đúng, nhưng được cân nhắc rất kĩ…”

Ông ngừng một chút, và Frederica hỏi:

“Tại sao Nick lại bỏ khẩu súng vào túi áo khoác của tôi?”

“Quý cô à, tôi biết thế nào cô cũng hỏi câu đó. Chỉ là vấn đề thời gian cho đến khi cô nhận ra thôi. Hãy cho tôi biết – có bao giờ cô loáng thoáng nghĩ rằng Nick không còn ưa mình không? Cô có bao giờ cảm giác cô ta có thể – ghét cô không?

“Cũng khó nói lắm,” Frederica chậm rãi nói. “Chúng ta sống trong một xã hội lừa dối mà. Cô ấy từng thân thiết với tôi.”

“Hãy trả lời tôi, anh Lazarus – đây không phải lúc tỏ ra đạo đức giả tạo, anh hiểu không – có tình cảm gì giữa anh và Nick không?”

“Không.” Lazarus lắc đầu. “Đã có lúc tôi bị cô ta thu hút. Và rồi – tôi không rõ vì sao – tôi chỉ không còn thích cô ta nữa.”

“À!” Poirot gật gù thấu hiểu. “Đó là tình cảnh éo le của cô ta. Nick thu hút nhiều người – nhưng rồi họ đều không thích cô ta nữa”. Thay vì dành cảm tình càng lúc càng sâu nặng với Nick, anh lại đem lòng yêu cô bạn thân. Nick bắt đầu ghét cô Rice – người có một anh bạn giàu có chống lưng. Mùa đông năm ngoái khi lập di chúc cô ta vẫn còn thân thiết với cô Rice. Sau đó chuyện đã thay đổi.

“Cô ta vẫn còn nhớ rõ bức di chúc đó. Cô ta không hề biết ông Croft đã giấu nhẹm nó đi – và bức di chúc chưa bao giờ được gửi tới nơi. Cô Rice đã có động cơ để giết cô ta (hay cả thế giới sẽ nghĩ như vậy). Thế là cô Rice là người được gọi để mang hộp chocolate tới. Tối nay, bức di chúc sẽ được công bố và cô Rice trở thành người thừa kế hợp pháp – và rồi ta phát hiện ra khẩu súng lục trong túi áo của cô – khẩu súng đã bắn chết Maggie Buckley. Nếu phát hiện ra nó, cô Rice có lẽ đã tự tố cáo chính mình khi cố tìm cách vứt nó đi.”

“Chắc là cô ả ghét tôi lắm,” Frederica lẩm bẩm.

“Đúng vậy, thưa cô. Cô có một điều mà cô ta không có – khả năng chiếm trọn tình cảm và nuôi giữ nó.”

“Tôi hơi chậm hiểu,” Challenger nói, “nhưng tôi chưa rõ vụ bức di chúc lắm.”

“Ồ không. Đó là một chuyên khác nữa – cũng rất đơn giản. Nhà Croft đang ẩn mình ở vùng này. Quý cô Nick phải đi phẫu thuật nhưng chưa để lại di chúc. Nhà Croft nhìn ra cơ hội ngay. Họ thuyết phục cô ta viết một bức di chúc và giành phần gửi nó đi. Sau đó, nếu có chuyện gì xảy ra – nếu cô ta không qua khỏi – họ sẽ trưng ta một bức di chúc giả mạo – trong đó để lại toàn bộ tài sản cho bà Croft cùng câu chuyện về Philip ở Úc, họ biết chắc rằng ông từng ghé đến đất nước đó.

“Nhưng ca mổ ruột thừa của Nick diễn ra khá suôn sẻ, thế nên bản di chúc giả mạo không còn tác dụng. Tại thời điểm đó là vậy. Và rồi cô Nick bắt đầu bị tấn công. Nhà Croft lại khấp khởi hy vọng. Cuối cùng, tôi tuyên bố rằng cô ta đã chết. Thời cơ ngàn năm có một đã đến. Bản di chúc giả mạo ngay lập tức được gửi đến anh Vyse. Dĩ nhiên phải nói từ đầu rằng bọn họ đã ngỡ cô ta giàu hơn nhiều so với thực tế. Họ không hay biết chuyện ngôi nhà đã bị thế chấp.”

“Ông Poirot à, điều tôi thực sự tò mò là,” Lazarus nói, “bằng cách nào ông suy luận ra tất cả những chuyện này. Ông bắt đầu nghi ngờ từ đâu?”

“À! Về điểm này thì tôi rất xấu hổ. Tôi đã mất quá nhiều thời gian – quá lâu. Đúng là có những thứ khiến tôi đau đầu. Có nhiều thứ có vẻ không hợp lý. Những gì Nick nói với tôi mâu thuẫn với lời khai của những người khác. Không may là lúc nào tôi cũng tin lời quý cô Nick hơn.

“Và rồi đột nhiên tôi được khai sáng. Nick đã phạm một sai lầm. Cô ta quá khôn ranh. Khi tôi hối thúc mời một người bạn qua, cô ta hứa sẽ làm thế và giấu đi sự thật rằng cô ta đã mời Maggie qua. Đối với cô ta thì làm vậy sẽ bớt đáng nghi hơn – nhưng đó là một sai lầm.

“Chuyện là Maggie Buckley đã viết một lá thư về nhà ngay sau khi đặt chân tới đây, và trong thư có một dòng rất vô tư khiến tôi khó hiểu: ‘Con không hiểu sao em ấy đã gửi điện tín như thế. Thứ Ba cũng chẳng khác gì.’ Cô ấy nhắc đến thứ Ba là có ý gì? Chỉ có một cách giải thích. Maggie đã có kế hoạch đến đây vào thứ Ba. Nhưng như vậy là Nick đã nói dối – hoặc chí ít là che đậy sự thật.

“Và đó là lần đầu tiên tôi nhìn cô ta khác đi. Tôi xét lại lời khai của cô ta. Thay vì tin mù quáng, tôi tự nhủ rằng ‘Có lẽ điều đó không đúng.’ Tôi nhớ lại mâu thuẫn trong các lời khai. Nếu mà quý cô Nick mới là người nói dối trong mọi lời khai thì sao?

“Tôi đã tự nhủ: Hãy nghĩ thật đơn giản thôi. Chuyện gì thật sự đã xảy ra?”

“Và tôi nhận ra rằng chuyện thật sự đã xảy ra là Maggie Buckey bị sát hại. Chỉ vậy thôi! Nhưng ai lại muốn lấy mạng Maggie Buckley?

“Và rồi tôi nghĩ đến một thứ khác – một câu vu vơ ngớ ngẩn Hastings vừa nói chưa tới năm phút trước. Anh ấy nói có rất nhiều cách gọi tắt cho tên Margaret – Maggie, Margot, vân vân. Và tôi đột ngột tự hỏi rằng tên thật của cô Maggie là gì?

“Rồi tôi hiểu ra đột ngột! Có lẽ tên cô ấy là Magdala! Quý cô Nick từng kể tôi rằng đó là tên truyền thống của nhà Buckley. Có đến hai Magdala Buckley. Có lẽ…

“Trong đầu tôi tua lại những lá thư gửi từ Micheal Seton mà tôi đã đọc qua. Đúng vậy không có gì là bất khả thi cả. Cái tên Scarborough được nhắc tới – nhưng Maggie cũng có mặt ở Scarborough cùng lúc với Nick – mẹ cô ấy đã kể tôi nghe điều đó.

“Điều đó cũng giải đáp cho một thắc mắc của tôi. Sao có ít thư đến vậy? Nếu một thiếu nữ giữ lại những lá thư tình, cô ta sẽ giữ toàn bộ. Vì sao lại chọn giữ chỉ vài lá? Có điều gì bất thường ở chúng sao?

“Và tôi nhớ ra rằng không có lá thư nào nhắc đến tên cô ta cả. Mỗi lá thư đều được mở đầu khác nhau… nhưng toàn dùng những từ âu yếm. Trong thư không hề nhắc đến cái tên Nick.

“Và còn một điều khác nữa, một điều lẽ ra tôi phải nhận ra ngay – nó tố cáo sự thật ngay từ đầu.”

“Đó là gì?”

“Chà – là thế này. Nick mổ ruột thừa vào ngày 27 tháng Hai. Có một lá thư do Micheal Seton gửi đề ngày 2 tháng Ba nhưng không nhắc gì đến sự lo âu, đến bệnh tật hay điều gì bất thường. Lẽ ra điều đó phải chứng minh cho tôi ngay rằng những lá thư được viết đến cho một người khác hẳn.

“Sau đó tôi soát lại danh sách câu hỏi mà tôi đã chuẩn bị. Và tôi trả lời chúng với suy luận mới này.

“Lời giải cho hầu hết các câu hỏi đều rất đơn giản và hợp lí, chỉ trừ vài câu đơn lẻ. Và tôi cũng giải đáp được một thắc mắc của chính mình có từ trước. Tại sao Nick lại đặt mua một chiếc đầm đen? Câu trả lời là vì cô ta phải mặc đồ giống chị họ của mình, chỉ choàng thêm chiếc khăn đỏ làm điểm nhấn. Đó là câu trả lời hợp lí và đúng đắn, không còn cách nào khác. Một cô gái sẽ không để tang trước khi biết chắc rằng người yêu của mình đã chết. Như thế không đúng – không bình thường.

“Và thế là đến lượt tôi dàn dựng vở kịch nho nhỏ của chính mình. Mọi thứ tôi mong đợi đều diễn ra! Nick Buckley đã kịch liệt phản đối khi bị tra hỏi về ngăn tủ bí mật. Cô ta khăng khăng rằng nó không tồn tại. Nhưng nếu nó có tồn tại – và tôi thấy Ellen bịa ra chuyện đó cũng chẳng có lợi gì – Nick chắc chắn phải biết đến nó. Vậy sao cô ta phản đối kịch liệt đến thế? Có phải cô ta đã giấu khẩu súng trong đó? Với dự định sẽ bí mật đổ tội cho người khác sau này?

“Tôi cố tình cho cô ta biết rằng mọi nghi ngờ đang đổ dồn cho cô Rice. Điều đó đúng như mong muốn của cô ta. Như tôi đã dự đoán được, cô ta không thể kiềm được việc trưng ra bằng chứng quyết định. Ngoài ra thì làm vậy cũng an toàn cho cô ta hơn. Ngăn tủ bí mật cùng khẩu súng lục có thể bị Ellen phát hiện ra!

“Chúng ta đã tề tựu trong này. Cô ta thì chờ ở ngoài cho đến khi được ra hiệu. Cô ta đã nghĩ việc lấy khẩu súng từ nơi giấu và nhét vào áo khoác của cô Rice sẽ diễn ra hoàn toàn trót lọt.

“Và rồi – cuối cùng – Nick cũng thất bại…”

Frederica rùng mình.

“Đằng nào thì,” cô nói. “Tôi mừng rằng tôi đã đưa chiếc đồng hồ cho cô ấy.”

“Đúng vậy, thưa cô.”

Cô ngẩng phắt lên nhìn Poirot.

“Ông biết chuyện đó rồi sao?”

“Còn Ellen thì sao?” Tôi xen ngang. “Bà ta có biết hay nghi ngờ điều gì không?”

“Không. Tôi đã hỏi bà ấy rồi. Bà ấy nói rằng đã quyết định ở lại trong nhà tối hôm đó vì, theo đúng như cách nói của bà là, nghĩ rằng có chuyện gì đó sắp xảy ra. Có vẻ như Nick hối thúc bà đi xem pháo hoa hơi quá nóng vội. Bà lờ mờ đoán được rằng Nick không thích cô Rice. Bà ấy kể tôi rằng bà linh cảm được có chuyện sắp ập tới, nhưng nghĩ rằng cô Rice mới là người gặp nạn. Bà ấy hiểu rõ tính khí của cô Nick, và nói rằng cô ta nào giờ vẫn luôn là một con bé lạ lùng.”

“Vâng,” Frederica lầm bầm. “Đúng vậy, ta cứ nghĩ như thế đi. Một con bé lạ lùng. Một con bé lạ lùng không thể giải thoát bản thân… Đằng nào thì tôi cũng đã làm giúp cô ấy.”

Poirot cầm tay cô và dịu dàng áp môi lên đó.

Charles Vyse nhúc nhích khó chịu.

“Chuyện này sẽ rất căng đây,” anh khẽ khàng nói. “Tôi cho rằng tôi nên chuẩn bị vài lời bào chữa cho em ấy.”

“Tôi nghĩ không cần đâu,” Poirot nhẹ nhàng nói. “Nếu tôi suy luận đúng thì không cần đâu.”

Bỗng nhiên ông quay sang Challenger.

“Anh đã giấu hàng ở trong đó, đúng không?” ông nói. “Trong mấy chiếc đồng hồ đeo tay.”

“Tôi… tôi…” anh chàng thủy thủ lắp bắp, rồi không nói được gì.

“Đừng cố qua mặt tôi – với thái độ tử tế thật thà của anh. Anh đã lừa được Hastings, nhưng đừng hòng lừa tôi. Anh đã kiếm được lợi nhuận lớn từ việc buôn ma túy, phải không nào – anh và ông chú ở Đường Harley.”

“Ông Poirot.”

Challenger đứng dậy.

Ông bạn nhỏ nhắn của tôi bình tĩnh nhìn lên anh ta.

“Anh chính là cậu ‘bạn trai hữu dụng.’ Nếu thích thì cứ chối. Nhưng tôi khuyên anh, nếu anh không muốn cảnh sát biết điều này thì biến ngay đi.”

Và tôi sững sờ tột cùng khi thấy Challenger biến thật. Anh ta cuốn gói khỏi phòng nhanh như một cơn gió. Tôi há hốc mồm nhìn chằm chằm theo anh ta.

Poirot bật cười.

“Tôi đã bảo anh rồi mà, bạn tôi. trực giác của anh bao giờ cũng sai. thật đáng kinh ngạc!”

“Á phiện nằm trong đồng hồ…” tôi mở miệng nói.

“Đúng, đúng. Đó là cách cô Nick có sẵn á phiện khi vào bệnh xá. Và sau khi đã dùng hết số hàng của mình vào hộp chocolate, cô ta vừa xin chiếc đồng hồ vẫn chứa đầy thứ đó của cô Rice.”

“Ý ông là cô ta lên cơn nghiện không chịu nổi à?”

Non, non. Quý cô Nick không phải là con nghiện. Thỉnh thoảng cho vui – chỉ vậy thôi. Nhưng tối nay cô ta cần nó cho mục đích khác. Lần này sẽ là một liều trọn vẹn.”

“Ý ông là…?” Tôi há hốc.

“Đó là cách tốt nhất. Vẫn tốt hơn dây treo cổ. Nhưng suỵt! Chúng ta không nên nói thế trước anh Vyse – con người của luật pháp và trật tự. Thật ra tôi chẳng biết gì hết. Hàng nằm trong chiếc đồng hồ đeo tay – chỉ đơn thuần là phỏng đoán của tôi thôi.”

“Những lời phỏng đoán của ông lúc nào cũng đúng, ông Poirot ạ,” Frederica nói.

“Tôi phải đi ngay đây,” Charles Vyse nói, thái độ lạnh lùng đầy bất bình khi rời phòng.

Poirot nhìn từ Frederica qua Lazarus.

“Hai người dự định kết hôn, phải không?”

“Sớm nhất có thể.”

“Và thật ra, ông Poirot ạ,” Frederica nói. “Tôi không phải là con nghiện ma túy như ông nghĩ đâu. Tôi đã giảm liều lượng xuống rất ít. Giờ tôi nghĩ – với hạnh phúc trước mắt – tôi không cần chiếc đồng hồ đeo tay nào nữa.”

“Tôi mong cô được hạnh phúc, thưa cô,” Poirot dịu dàng nói. “Cô đã chịu khổ quá nhiều. Và mặc cho mọi điều đã trải qua, trái tim cô vẫn còn lòng bao dung…”

“Tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy,” Lazarus nói. “Việc kinh doanh của tôi đang xuống dốc, nhưng tôi tin rằng mình có thể vượt qua được. Và nếu không thì… chà, Frederica không ngại chịu vất vả cùng tôi.”

Cô gái mỉm cười lắc đầu.

“Đã khuya rồi,” Poirot nhìn lên đồng hồ và nói.

Chúng tôi cùng đứng dậy.

“Chúng ta đã trải qua một đêm kì lạ trong ngôi nhà kì lạ này,” Poirot nói tiếp. “Tôi nghĩ nó đúng như lời bà Ellen nói, một căn nhà chẳng lành…”

Ông nhìn lên bức chân dung của ngài Nicholas.

Rồi ông đột ngột kéo Lazarus qua một bên.

“Xin anh thứ lỗi, nhưng trong tất cả thắc mắc của tôi vẫn còn một câu bị bỏ ngỏ. Hãy nói tôi biết, vì sao anh trả cái giá năm mươi bảng cho bức tranh đó? Tôi sẽ rất mãn nguyện nếu được biết – anh hiểu chứ, để hiểu ngọn ngành mọi việc.”

Lazarus nhìn ông với vẻ mặt vô cảm trong vài phút. Rồi anh ta nở nụ cười.

“Ông hiểu không, ông Poirot,” anh nói. “Tôi là một nhà buôn.”

“Chính xác.”

“Bức tranh đó chỉ đáng giá hai mươi bảng, không hơn một xu. Tôi biết rõ rằng nếu trả cái giá năm mươi cho Nick, cô ta sẽ ngay lập tức nghi ngờ rằng nó đáng giá nhiều hơn thế và sẽ nhờ người khác định giá trước. Và rồi cô ta sẽ nhận ra rằng tôi đã trả giá lố so với giá trị thực của nó. Thế là lần sau tôi đề nghị mua tranh, cô ta sẽ không đem nó đi định giá trước.”

“Vâng, thế thì sao?”

“Bức tranh treo ở tường bên kia đáng giá ít nhất năm ngàn bảng,” Lazarus khô khan nói.

“À!” Poirot hít vào một hơi sâu.

“Giờ tôi đã hiểu ra tất cả,” ông vui sướng nói.

end

Xuân Uyên (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »