Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
poirot dàn dựng một vở kịch

Tối hôm đó, một buổi họp mặt lạ lùng đã diễn ra ở Nhà Kết.

Cả ngày gần như tôi không gặp Poirot. Ông không ghé ăn tối nhưng để lại một lời nhắn, dặn tôi có mặt ở Nhà Kết lúc chín giờ tối. Ông dặn thêm rằng không cần ăn vận trang trọng.

Mọi thứ diễn ra như một giấc mơ kì quái.

Khi tới nơi và được dẫn vào phòng ăn, tôi nhìn quanh và nhận ra tất cả đối tượng trong danh sách của Poirot, từ A. đến I. đều có mặt (J. được loại trừ, bởi vị trí đó “không có ai”).

Thậm chí bà Croft cũng có mặt trên một chiếc xe lăn. Bà mỉm cười và gật đầu chào tôi.

“Quả là một bất ngờ nhỉ?” bà vui vẻ nói. “Tôi phải thừa nhận là lâu lâu thay đổi thật tốt. Tôi nghĩ mình nên thử ra khỏi nhà nhiều hơn. Tất cả là sáng kiến của ông Poirot đấy. Lại đây ngồi kế bên tôi nào, Đại úy Hastings. Không hiểu sao tôi có cảm giác chuyện này sẽ hệ trọng lắm đây – nhưng anh Vyse đã giải thích rõ rồi.”

“Anh Vyse sao?” Tôi ngạc nhiên nói.

Charles Vyse đang đứng cạnh bệ lò sưởi, Poirot thì đứng kế bên sốt sắng thì thào với anh ta.

Tôi nhìn một lượt quanh phòng. Đúng, tất cả mọi người đều ở đây. Sau khi dẫn tôi vào (tôi đã đi trễ một hai phút), Ellen cũng ngồi xuống ghế ngay sát cửa. Ông chồng của bà ngồi trên một chiếc ghế khác, thẳng lưng đầy khó nhọc và thở khò khè. Đứa nhỏ, Alfred, cựa quậy khó chịu giữa ba và mẹ nó.

Những người còn lại ngồi thành vòng tròn quanh bàn ăn. Frederica vận đầm đen, Lazarus ngồi kế bên, George Challenger và nhà Croft thì ngồi phía bên kia bàn. Tôi ngồi cách xa một chút, gần bà Croft. Và rồi Charles Vyse gật đầu lần cuối và ngồi xuống vị trí đầu bàn. Poirot lặng lẽ ngồi xuống kế bên Lazarus.

Rõ ràng là người đạo diễn, vai mà Poirot tự phong cho mình, sẽ không đóng chính trong vở kịch. Có vẻ như Charles Vyse sẽ đóng vai chủ tọa. Tôi tự hỏi Poirot đã dàn dựng bất ngờ gì cho anh ta.

Anh luật sư trẻ tuổi hắng giọng và đứng dậy. Trông anh ta chẳng khác gì, vẫn chỉnh tề, nghiêm nghị, mặt không chút cảm xúc.

“Tối nay chúng ta có một buổi tụ họp khá là khác thường,” anh mở lời. “Nhưng hoàn cảnh hiện tại hết sức lạ thường. Dĩ nhiên, tôi muốn nhắc đến việc mọi thứ xoay quanh cái chết của em họ tôi, cô Buckley. Cuộc khám nghiệm tử thi bắt buộc sẽ được tiến hành – gần như chắc chắn rằng em ấy đã bị đầu độc chết, và chất độc được sử dụng một cách có chủ đích. Đó là nhiệm vụ của cảnh sát và tôi sẽ không đi vào chi tiết. Chắc chắn cảnh sát cũng không mong tôi làm chuyện đó.

“Thông thường, di chúc của người đã khuất sẽ được đọc sau tang lễ, nhưng thể theo nguyện vọng của ông Poirot, tôi đề nghị sẽ đọc nó trước khi cử hành tang lễ. Nói đúng hơn tôi muốn đọc nó ngay tại đây vào hôm nay. Đó là lí do tất cả mọi người được mời tới. Như tôi vừa nói lúc nãy, hoàn cảnh hiện đang rất bất thường và sẽ cho phép ngoại lệ.

“Bức di chúc đến tay tôi một cách khá khó hiểu. Tuy thư đề đã viết từ tháng Hai, đến tận sáng hôm nay tôi mới nhận được qua đường bưu điện. Tuy nhiên, chắc chắn đây là chữ viết tay của em họ tôi – tôi không nghi ngờ gì chuyện đó, và tuy rằng được viết rất sơ sài, bức di chúc này vẫn được làm chứng một cách hợp pháp.”

Anh ngừng lại và hắng giọng lần nữa.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào anh ta.

Từ phong thư dài trong tay, luật sư Vyse lấy ra một mảnh giấy. Chúng tôi đều thấy rằng nó là loại giấy viết thư thông thường ở Nhà Kết với chữ viết tay trên đó.

“Nó khá ngắn,” Vyse nói. Anh ngừng một chút, rồi bắt đầu đọc:

Đây là bức di chúc và nguyện vọng cuối cùng của Magdala Buckley. Tôi muốn mọi chi phí tang lễ được thanh toán đầy đủ và nhờ anh họ Charles Vyse làm người thay mặt thực hiện. Tôi để lại mọi tài sản sở hữu cho đến thời điểm qua đời cho Mildred Croft, thay cho lòng biết ơn sâu sắc tới những gì bà đã làm cho cha của tôi, Philip Buckley. Đó là một công lao vĩ đại mà không gì có thể đến đáp được.

Kí tên – Magdala Buckley,

Nhân chứng – Ellen Wilson, William Wilson.

Tôi sững sờ không thốt nên lời! Tôi nghĩ ai cũng y như mình. Chỉ có bà Croft là gật đầu lặng lẽ đồng tình.

“Đúng vậy,” bà khẽ khàng nói. “Tôi chưa bao giờ muốn kể bí mật đó ra. Philip Buckley từng ở Úc, và nếu không có tôi – chà, tôi sẽ không nói chi tiết về chuyện đó. Đó là một bí mật và sẽ mãi mãi là một bí mật. Tuy nhiên cô bé biết về chuyện đó. Ý tôi là Nick. Chắc cha cô bé đã kể lại. Chúng tôi đến đây vì muốn đến thăm nơi này. Lúc nào tôi cũng tò mò về dinh thự Nhà Kết mà Philip Buckley từng kể. Cô bé đáng mến đó biết hết mọi chuyện và muốn trả công cho chúng tôi. Cô bé muốn chúng tôi đến sống chung, nhưng chúng tôi không thể làm thế. Thế nên cô khăng khăng mời chúng tôi ở lại chỗ căn nhà nhỏ – và không chịu nhận một đồng tiền thuê nào. Dĩ nhiên chúng tôi giả vờ trả tiền nhà để không có lời ra tiếng vào, nhưng cô bé trả lại hết cho chúng tôi. Và giờ đến chuyện này! Chà, nếu có ai nói trên thế gian này không tồn tại lòng biết ơn, tôi sẽ nói ngay rằng điều đó không đúng! Chuyện này là một minh chứng.”

Mọi người đều sững sờ không nói nổi. Poirot nhìn qua luật sư Vyse.

“Anh có biết gì về chuyện này không?”

Vyse lắc đầu.

“Tôi có biết chú Philip Buckley từng đến Úc. Nhưng tôi chưa từng nghe tin đồn nào về một vụ chấn động xảy ra ở đó.”

Anh nhìn bà Croft dò xét.

Bà lắc đầu quầy quậy.

“Không, anh sẽ không moi được chữ nào từ tôi. Tôi chưa từng hé răng và sẽ không hé răng lấy một lời. Bí mật này sẽ xuống mồ cùng tôi.”

Vyse không nói gì. Anh lặng lẽ nhịp bút chì lên mặt bàn.

“Anh Vyse à, tôi cho rằng,” Poirot cúi người tới trước, “vì là người họ hàng gần nhất nên anh có thể bác bỏ bức di chúc đúng không? Tôi được biết rằng hiện đang có một khối tài sản rất lớn còn đang lơ lửng, mà lúc viết di chúc Nick chưa biết đến.”

Vyse lạnh băng nhìn ông.

“Bức di chúc này hoàn toàn hợp lệ. Tôi không bao giờ mơ tới việc bác bỏ mong muốn dàn xếp tài sản của em họ mình.”

“Anh là một chàng trai trung thực,” bà Croft khen ngợi. “Và tôi đảm bảo rằng anh sẽ không chịu thiệt thòi vì chuyện đó.”

Charles hơi rúm người trước lời nhận xét thiện chí nhưng đáng xấu hổ đó.

“Chà, mẹ nó à,” ông Croft nói với sự phấn khởi không tài nào kiềm nổi. “Quả là một bất ngờ! Nick không hề cho tôi biết cô bé dự định làm gì.”

“Cô bé đáng mến tốt bụng,” bà Croft lẩm bẩm, lấy khăn tay chấm lên mắt. “Ước gì cô bé có thể nhìn xuống chúng ta. Cũng có thể cô bé đang làm vậy – ai mà biết được?”

“Có thể,” Poirot đồng tình.

Dường như một ý tưởng đột nhiên lóe lên trong đầu ông. Ông nhìn một lượt xung quanh.

“Có ý này! Chúng ta đang ngồi thành vòng tròn quanh bàn sẵn rồi. Chúng ta hãy tổ chức một buổi lên đồng.”

“Lên đồng sao?” Bà Croft kinh ngạc nói. “Nhưng hẳn là…”

“Đúng, đúng, sẽ rất thú vị đây. Hastings đây có khả năng cảm nhận được năng lượng cõi âm.” (Tôi nhủ thầm, sao lại nhắm vào tôi chứ). “Nghe được lời nhắn nhủ từ thế giới bên kia – cơ hội này là có một không hai! Tôi cảm nhận được mọi điều kiện đang rất thuận lợi. Anh cảm thấy giống vậy chứ Hastings.”

“Đúng vậy,” tôi quả quyết, làm tròn vai diễn của mình.

“Tốt lắm. Tôi biết mà. Nhanh lên, tắt đèn nào.”

Chỉ nháy mắt sau ông đã bật dậy và tắt hết đèn. Mọi thứ đột ngột đến mức không ai có kịp phản đối cả, ngay cả khi họ muốn phản đối. Tôi nghĩ, có lẽ thật ra mọi người vẫn còn choáng váng vì bức di chúc.

Căn phòng không tối hẳn. Rèm cửa đang được vén lên và cửa sổ để mở vì tối hôm nay rất nóng. Ánh sáng mờ nhạt chiếu qua khung cửa sổ. Sau một hai phút chỉ ngồi im thin thít, tôi bắt đầu nhìn thấy lờ mờ đường nét của đồ đạc trong phòng. Tôi tự hỏi không biết phải làm những gì và thật lòng rủa Poirot vì đã không hướng dẫn trước đó.

Tuy vậy, tôi nhắm mắt lại và thở ra đầy kịch tính.

Chẳng mấy chốc Poirot đứng dậy và nhón chân tới chỗ tôi ngồi. Rồi ông quay về chỗ của mình và lầm rầm.

“Đúng vậy, anh ấy sắp xuất thần rồi. Sẽ có chuyện sắp xảy ra.”

Có gì đó lơ lửng trong bóng đêm, chờ đợi, khiến ta sợ hãi không kiềm được. Mọi dây thần kinh trong người tôi đang căng như dây đàn, và tôi chắc rằng những người còn lại cũng vậy. Đó là tôi đã biết loáng thoáng chuyện sắp xảy ra. Tôi nắm một bí mật tối quan trọng mà không ai khác biết.

Tuy vậy, khi cửa phòng ăn chầm chậm hé mở, tim tôi như muốn vọt lên tận cổ họng.

Cánh cửa mở ra không một tiếng động (chắc nó đã được bôi dầu) và tạo nên ấn tượng cực kỳ ghê rợn. Nó mở ra chậm rãi và nằm yên đó vài phút. Một luồng khí lạnh lẽo theo đó ùa vào phòng. Tôi đoán đó chỉ là một cơn gió thông thường lùa qua ô cửa sổ mở, nhưng mang lại cảm giác ớn lạnh như trong các tiểu thuyết kinh dị tôi từng đọc.

Và rồi tất cả chúng tôi đều nhìn thấy nó! Đứng ngay ngưỡng cửa là một bóng người trắng toát. Nick Buckley…

Cô bước từng bước chậm rãi không một tiếng động – chuyển động rất khẽ khàng và lơ lửng, trông không giống con người chút nào…

Tôi nhận ra rằng thế giới đã bỏ lỡ một nữ diễn viên tài hoa đến chừng nào. Lúc nào Nick cũng muốn diễn kịch ở Nhà Kết. Giờ cô đã có một vai diễn, và tôi tin chắc rằng cô đang cực kì nhập tâm vào nó. Cô gái đã xuất sắc diễn tròn vai của mình.

Cô lững lờ lướt vào phòng – và sự yên lặng bị xé toạc.

Từ chiếc xe lăn kế bên tôi phát ra tiếng rú sững sờ. Ông Croft kêu lên hồng hộc. Challenger bật ra một câu chửi thề. Hình như tôi thấy Charles Vyse kéo ghế lùi lại. Lazarus ngả người tới trước. Chỉ có mình Frederica không hề phát ra tiếng động hay hành động gì.

Rồi một tiếng hét vang dội khắp phòng. Ellen bật dậy khỏi ghế.

“Cô ấy kìa!” Bà ta rú lên. “Cô ấy đã quay trở lại. Cô ấy đang bước đi! Những người bị giết luôn quay trở lại. Đó là cô ấy! Đó là cô ấy!”

Và rồi đèn được bật sáng trở lại.

Tôi thấy Poirot đứng kế bên nở nụ cười như một quản trò. Nick mặc đồ ngủ trắng đứng giữa phòng.

Frederica là người đầu tiên dám mở miệng. Cô vươn tay ra đầy nghi hoặc – chạm vào người cô bạn.

“Nick,” cô nói. “Cậu… cậu là thật!”

Nó gần như một lời thì thầm.

Nick phá ra cười. Cô tiến tới trước.

“Đúng vậy,” cô nói. “Tôi vẫn còn sờ sờ đây. Cảm ơn bà rất nhiều vì những gì bà đã làm cho cha tôi, bà Croft ạ. Nhưng tôi e là chưa đến lúc bà trục lợi từ bức di chúc đó đâu.”

“Ôi, lạy Chúa,” bà Croft thở dốc. “Ôi, lạy Chúa,” bà ta vặn vẹo người tới lui trên ghế. “Mang em đi, Bert. Mang em ra khỏi đây. Chỉ là trò đùa thôi, cưng ạ – tất cả chỉ là đùa thôi. Thật đấy.”

“Trò đùa kì khôi nhỉ,” Nick nói.

Cánh cửa bật mở lần thứ hai và một người đàn ông tiến vào khẽ khàng đến mức tôi không nhận ra. Tôi kinh ngạc nhận ra đó là Japp. Ông gật đầu với Poirot như thể vừa hoàn thành một việc gì. Và rồi mặt ông bỗng nhiên sáng bừng lên. Ông tiến vài bước tới người đang ngồi vặn vẹo trên xe lăn.

“Xin chào, xin chào, xin chào,” ông nói. “Gì đây nhỉ? Một người bạn cũ! Milly Merton, hẳn là thế! Vẫn ngựa quen đường cũ à bạn già.”

Mặc cho bà Croft rít lên phản đối, ông quay lại giải thích mọi chuyện.

“Milly Merton là tên lừa lọc thông minh nhất chúng tôi từng tóm được. Chúng tôi biết chắc rằng chiếc xe hơi họ dùng để bỏ trốn lần sau chót đã gặp tai nạn. Nhưng giờ họ ở đây! Ngay cả chấn thương cột sống cũng không ngăn Milly lập mưu kế được. Bà ta quả là một nghệ sĩ!”

“Bức di chúc đó là giả mạo à?” Vyse lên tiếng.

Giọng anh ta đầy sửng sốt.

“Tất nhiên là giả mạo rồi,” Nick cáu kỉnh nói. “Anh không nghĩ em viết một bức di chúc ngớ ngẩn như thế chứ? Em để lại Nhà Kết cho anh đấy Charles, và mọi thứ còn lại dành cho Frederica.”

Cô đứng khoanh tay kế cô bạn mình, và ngay khoảnh khắc đó chuyện đã xảy ra!

Một tia lửa lóe lên ngoài cửa sổ và tiếng đạn xé gió vang lên. Thêm một tiếng nổ thứ hai và bên ngoài có tiếng người gầm lên rồi ngã xuống…

Còn Frederica thì gục xuống với dòng máu chảy xuống cánh tay…

Xuân Uyên (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »