Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
j.

Chuyện xảy ra đột ngột đến mức trong một khoảnh khắc không ai hiểu gì.

Và rồi Poirot gầm lên dữ tợn và chạy ra cửa sổ. Challenger nối gót ông.

Chỉ chốc lát sau họ xuất hiện trở lại, kéo lê một người đàn ông đã mềm oặt. Họ cẩn thận đặt hắn ta xuống một chiếc ghế bành da. Tôi rú lên khi nhìn thấy rõ mặt hắn.

Gương mặt – gương mặt ở khung cửa sổ…”

Đó là kẻ tôi đã bắt gặp theo dõi chúng tôi buổi chiều trước đó. Tôi nhận ra hắn ngay. Thú thật rằng khi miêu tả khuôn mặt đó không giống người, tôi đã hơi phóng đại đúng như lời Poirot nghi ngờ.

Tuy nhiên, có điều gì đó trên mặt hắn cho tôi cảm giác đó. Trông hắn lạc lối – như thể không còn thuộc về xã hội loài người.

Mặt hắn trắng bệch, yếu lả, ác độc – như một lớp mặt nạ – như thể phần hồn đã biến mất từ lâu.

Từ thái dương hắn ứa ra một dòng máu.

Frederica từ từ tiến tới cho đến khi cô đứng sát bên ghế bành.

Poirot ngăn cô lại.

“Cô có bị thương không?”

Frederica lắc đầu.

“Viên đạn sượt qua vai tôi – thế thôi.”

Cô nhẹ nhàng đẩy ông qua và cúi xuống.

Gã đàn ông mở mắt và thấy cô đang nhìn xuống hắn.

“Tao hy vọng lần này tao đã làm gì cho mày,” hắn gằn giọng tàn nhẫn, và rồi thay đổi hẳn thành giọng như một đứa trẻ con, “Ôi! Freddie, anh không cố ý. Anh không cố ý. Lúc nào em cũng tử tế với anh…”

“Ổn cả mà…”

Cô quỳ xuống kế bên hắn.

“Anh không cố ý…”

Đầu hắn ngoẹo qua một bên. Câu nói mãi mãi bị bỏ dở.

Frederica nhìn lên Poirot.

“Đúng vậy thưa cô, hắn chết rồi,” ông nhẹ nhàng nói.

Cô chậm rãi đứng dậy và nhìn xuống hắn. Cô lấy một tay chạm lên trán hắn – với vẻ dường như là thương hại. Rồi cô thở dài và quay sang nhìn chúng tôi.

“Hắn là chồng tôi,” cô khẽ khàng nói.

“J.,” tôi lẩm bẩm.

Poirot nghe thấy và gật đầu tán thành với tôi.

“Đúng vậy.” ông nhẹ nhàng nói. “Lúc nào tôi cũng cảm giác rằng có một nhân vật J. Từ đầu tôi đã nói vậy rồi đúng không?”

“Hắn là chồng tôi,” Frederica lặp lại. Giọng cô đầy vẻ kiệt sức. Cô gục xuống chiếc ghế mà Lazarus vừa đẩy tới. “Tôi sẽ kể tất cả mọi chuyện – ngay bây giờ.”

“Hắn – hắn đã đổ đốn hoàn toàn. Là một con quái vật nghiện ma túy. Hắn chỉ tôi cách dùng ma túy. Tôi đã cố gắng chống lại cơn nghiện từ lúc chia tay hắn. Tôi cho rằng – cuối cùng – tôi cũng đã gần cai nghiện hơn. Nhưng điều đó rất khó khăn. Ôi! Khó khăn kinh khủng. Không ai hiểu nổi nó khó đến nhường nào!

“Tôi không tài nào thoát khỏi hắn. Hắn từng nhiều lần xuất hiện và đe dọa tôi để đòi chu cấp. Như một kiểu tống tiền. Nếu tôi không đưa tiền hắn dọa sẽ tự bắn mình. Lúc nào hắn cũng dọa như thế. Rồi hắn dọa sẽ bắn tôi. Hắn không còn biết lí lẽ gì nữa. Hắn ta đã trở nên điên loạn – cuồng loạn…

“Tôi đã nghĩ rằng hắn là người sát hại Maggie Buckley. Dĩ nhiên là hắn không cố tình bắn cô ấy. Chắc hắn đã nhầm lẫn tôi với cô ấy.

“Tôi đã muốn khai ra chuyện đó. Nhưng thật ra tôi cũng không chắc chắn lắm. Và những tai nạn kì lạ của Nick – chúng khiến tôi nghĩ rằng có lẽ thủ phạm của tất cả những chuyện đó không phải hắn. Có lẽ là một người khác.

“Và rồi – vào ngày nọ, tôi thấy một mảnh giấy có chữ viết tay của hắn trên bàn ở phòng ông Poirot. Nó được xé từ lá thư hắn gửi cho tôi. Từ lúc đó tôi biết ông Poirot đã điều tra đúng hướng.

“Từ lúc đó tôi đã biết chỉ là vấn đề thời gian thôi…

“Nhưng tôi không hiểu gì về hộp chocolate đó. Sao hắn lại muốn đầu độc Nick cơ chứ. Đằng nào thì tôi cũng không hiểu nổi hắn có thể có lợi gì từ chuyện đó. Đầu tôi cứ rối như tơ vò mãi.”

Cô úp hai tay lên mặt, rồi ngẩng lên và nói một câu cuối đáng thương lạ lùng:

“Chỉ có vậy thôi…”

Xuân Uyên (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »