Lazarus vội vã đến bên cô.
“Em yêu,” anh nói. “Em yêu.”
Poirot đến mở tủ, rót một ly rượu vang cho cô. Ông đứng chờ cô uống cạn.
Cô trả ly lại cho ông và mỉm cười.
“Tôi ổn rồi,” cô nói. “Giờ ta… ta nên làm gì tiếp đây?”
Cô nhìn Japp, nhưng viên thanh tra lắc đầu. “Tôi đang đi nghỉ mát, cô Rice ạ. Tôi chỉ đến theo lời nhờ vả của một người bạn cũ – thế thôi. Sở Cảnh sát St Loo chịu trách nhiệm toàn bộ chuyện này.”
Cô nhìn qua Poirot.
“Và ông Poirot đang gánh vác cho Sở Cảnh sát St Loo đúng không?”
“Ôi! Quả là một ý tưởng kì khôi, thưa cô! Tôi chỉ là một cố vấn khiêm nhường thôi.”
“Ông Poirot,” Nick nói. “Chúng ta giấu nhẹm chuyện này đi được không?”
“Cô muốn vậy sao, thưa cô?”
“Đúng vậy. Xét cho cùng thì tôi là nhân vật chính của vụ này. Và dù sao thì bây giờ sẽ không còn ai tấn công tôi nữa.”
“Đúng vậy, điều đó thì đúng. Sẽ không còn ai tấn công cô nữa.”
“Ông đang nghĩ đến Maggie đúng không. Nhưng ông Poirot ạ, không gì có thể làm Maggie sống lại được! Nếu công bố chuyện này ra công chúng ông chỉ làm Frederica khổ sở và bẽ mặt thêm thôi – cô ấy đâu đáng bị vậy.”
“Cô nói rằng cô ấy không đáng bị vậy sao?”
“Dĩ nhiên là không! Tôi đã nói ngay từ đầu là Frederica lấy một ông chồng vô lại mà. Tối nay ông đã tận mắt chứng kiến điều đó. Chà, giờ hắn đã chết rồi. Mọi chuyện đã kết thúc. Cứ để cảnh sát tiếp tục tìm hung thủ đã bắn Maggie. Họ sẽ không bao giờ tìm ra được, thế thôi.”
“Ý cô là vậy đúng không quý cô? Giấu nhẹm chuyện này đi.”
“Đúng vậy. Làm ơn đi. Ôi! Làm ơn đi mà. Ông Poirot thân mến, xin ông.”
Poirot chầm chậm nhìn quanh phòng.
“Mọi người nói sao về chuyện này?”
Lần lượt từng người lên tiếng.
“Tôi đồng ý,” tôi nói khi Poirot quay ánh nhìn sang tôi.
“Tôi cũng vậy,” Lazarus nói.
“Đó là cách tốt nhất,” Challenger nêu ý kiến.
“Hãy quên sạch những gì đã xảy ra tối nay trong căn phòng này.” Ông Croft quả quyết nói.
“Thể nào ông chẳng nói vậy!” Japp chêm vào.
“Đừng nặng tay với tôi quá nhé cưng,” vợ ông ta sụt sịt nói với Nick. Cô quắc mắt nhìn bà ta nhưng không nói gì.
“Ellen thì sao?”
“Tôi và William sẽ không hé răng một lời, thưa ngài. Càng ít người bàn tán, chuyện càng nhanh qua.”
“Còn anh Vyse thì sao?”
“Một vụ như thế này không thể giấu được,” Charles Vyse nói. “Sự thật phải được công bố theo đúng luật pháp.”
“Charles!” Nick kêu lên.
“Anh xin lỗi, em ạ. Anh chỉ nhìn nó theo khía cạnh pháp luật thôi.”
Poirot đột ngột phá ra cười.
“Vậy là anh một chọi bảy. Ông Japp đáng kính thì bỏ phiếu trắng.”
“Tôi đang đi nghỉ mát,” Japp nhe răng cười. “Tôi không được tính.”
“Một chọi bảy. Chỉ có anh Vyse dám đứng lên – nhân danh pháp luật và trật tự! Anh biết không, anh Vyse, anh là người đàn ông của danh dự!”
Vyse nhún vai.
“Vai trò của tôi khá rõ ràng. Chỉ có một cách làm đúng đắn mà thôi.”
“Đúng – anh là người trung thực. Đúng thế – tôi cũng tự đứng về bên thiểu số. Tôi cũng đứng về phía sự thật.”
“Ông Poirot!” Nick kêu lên.
“Quý cô – cô đã lôi tôi vào vụ án này. Tôi đã tham gia vào theo đúng nguyện vọng của cô. Giờ cô không thể bắt tôi im lặng được.”
Ông đưa một ngón trỏ lên đe dọa, một cử chỉ tôi đã quá quen.
“Ngồi xuống, tất cả mọi người, và tôi sẽ cho mọi người biết – sự thật.”
Mọi người im phăng phắc trước thái độ uy nghiêm đó, răm rắp ngồi xuống và chăm chú nhìn ông.
“Nghe này! Tôi đã lập một danh sách – những người có liên quan đến vụ án này. Tôi đã liệt kê họ bằng các chữ cái bao gồm chữ J. J. là một người chưa lộ mặt – có liên quan tới vụ án thông qua một người nào đó. Tôi không hề biết J. là ai, nhưng tôi chắc chắn có tồn tại nhân tố đó. Những chuyện xảy ra tối hôm nay đã chứng tỏ tôi suy luận đúng.
“Nhưng vào ngày hôm qua, tôi đột ngột nhận ra tôi đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Tôi đã thiếu sót. Tôi đã thêm một chữ cái vào danh sách của mình. Chữ K.”
“Thêm một nhân tố bí ẩn nữa à?” Vyse hỏi với vẻ chế nhạo.
“Không hẳn. Tôi dùng chữ J. để tượng trưng cho một người chưa rõ mặt. Thêm một nhân tố bí ẩn nữa thì cũng là một J. nữa thôi. K. thì khác hẳn. Đó là một người lẽ ra phải có mặt trong danh sách ban đầu, nhưng đã được bỏ qua.”
Ông cúi người về phía Frederica.
“Hãy yên tâm đi, thưa cô. Chồng cô không phải là hung thủ giết người. Chính K. đã bắn chết cô Maggie.”
Cô gái nhìn không chớp mắt.
“Nhưng K. là ai?”
Poirot gật đầu với Japp. Ông bước tới trước và nói với giọng như hồi tưởng lại những ngày trưng ra bằng chứng trước tòa án cảnh sát.
“Trước những thông tin nhận được, tôi đã hành động và vào vị trí ngay đầu buổi tối nay. Ông Poirot đã bí mật dẫn tôi vào nhà. Tôi náu mình sau lớp rèm cửa trong phòng khách. Khi tất cả mọi người đã yên vị trong phòng này, một thiếu nữ đã lẻn vào phòng khách và bật đèn lên. Cô đến gần lò sưởi và mở một hốc tủ nhỏ dường như có gắn lò xo. Cô ấy lấy từ trong hốc tủ ra một khẩu súng lục và mang nó ra khỏi phòng. Tôi bám đuôi theo, hơi hé cửa để quan sát những hành động tiếp theo. Trong sảnh treo đầy áo khoác và khăn choàng của khách. Cô gái trẻ cẩn thận lấy khăn tay lau chùi khẩu súng và đặt nó vào trong túi chiếc áo khoác xám, áo của cô Rice…”
Nick gào lên.
“Chuyện này là dối trá – từng lời đều không đúng sự thật!”
Poirot chĩa tay vào cô ta.
“Đây!” ông nói. “Nhân vật K.! Quý cô Nick là người đã bắn chết chị họ Maggie Buckley của mình.”
“Ông điên sao?” Nick gào lên. “Tại sao tôi lại giết Maggie?”
“Để thừa kế tài sản mà cô ấy được Micheal Seton để lại! Tên cô ấy cũng là Magdala Buckley – và cô ấy là người đính hôn với Seton chứ không phải cô.”
“Ông… ông…”
Toàn thân Nick run lên – không nói lên lời. Poirot quay sang Japp.
“Anh đã gọi đến Sở Cảnh sát chưa?”
“Rồi, họ đang chờ trong sảnh. Họ đã xin được lệnh bắt giữ rồi.”
“Các người điên hết rồi!” Nick gào lên khinh bỉ. Cô vội vã tiến tới chỗ Frederica. “Freddie, đưa cho mình đồng hồ của cậu như là… như là một món quà, được không?”
Frederica chậm rãi tháo chiếc đồng hồ đeo tay kiêu sa ra khỏi cổ tay và đưa nó cho Nick.
“Cảm ơn. Và giờ – tôi cho rằng ta phải chịu đựng tấn hài kịch hoàn toàn nực cười này.”
“Tấn hài kịch mà cô đã lên kế hoạch và dàn dựng ở Nhà Kết. Đúng vậy – nhưng lẽ ra cô không nên cho Hercule Poirot diễn vai chính. Quý cô ạ, đó là sai lầm của cô – sai lầm chết người của cô.”