Em ổn chứ, em yêu?
– Em nhớ anh.
– Anh cũng nhớ em, Véronique ạ.
– Anh đang làm gì vậy?
– Anh đang ở trong khách sạn.
– Với thám tử của anh sao?
– Ừ.
– Anh ta thế nào, thám tử của anh ấy?
– Anh ta… Anh ta uống bia…
– Anh ta có đội mũ mềm và mặc áo blu dông da không?
– Có… Có chút như thế…
– Thế anh ta có ria mép không?
– Có… Khi anh ta uống bia…
– New York đẹp không?
– Cao lắm… Anh sẽ dẫn em đến đây nếu em muốn… Bây giờ, anh đã học cách bay trở lại rồi.
– Em thích anh quay về hơn. Hành tinh nhỏ của chúng ta là đủ với em rồi.
– Anh sẽ quay về sớm thôi, anh hứa… Anh chỉ phải bay thêm một chặng nữa, một chặng ngắn thôi. Anh… Anh được trả công rất hậu.
– Em không thiếu thốn gì cả, anh biết rõ mà. Ở đây, gió đang thổi, cỏ không ngừng mọc. Em chỉ cần một người làm vườn.
– Anh sẽ về sớm, Véronique của anh ạ. Sớm nhất có thể! Anh hứa với em đấy.