A lô, em yêu à?
– Neven! Rốt cuộc thì anh cũng gọi! Anh đang ở đâu vậy?
– Ở châu Mỹ… vẫn ở châu Mỹ thôi.
– Ở New York à?
– Không… Không… Hơi… Hơi xa hơn về phía nam.
– Em nghe không rõ, ở chỗ anh ồn quá.
– Đúng thế, ở đây là công trường…
– Có nhiều người xung quanh anh không? Anh đang ở ngoài phố sao? Anh có ở trong thành phố không?
– Không, em yêu ạ…
– Anh đang ở đâu, hả Neven?
– Anh đang… Anh đang ở trên một hòn đảo.
– Một hòn đảo? Ở châu Mỹ?
– Ở Salvador… Một hòn đảo vắng.
– …
– Em còn đó không, Véronique?
– Tất nhiên là em vẫn đang ở đây. Em luôn ở đây. Em đâu có di chuyển.
– …
– Có cá sấu không, Neven? Có nhện khổng lồ không? Có cướp biển không? Em lo cho anh. Về nhà đi. Về nhà đi!
– Ngày mai anh sẽ lên máy bay. Đi châu Âu.
– Cuối cùng thì anh cũng về!
– Gần như thế… Trước đó anh chỉ phải dừng một chặng nữa thôi… Ở Scotland, phía bắc Scotland.
– Neven?
– Ừ, gì thế em yêu?
– Neven, đừng bỏ rơi em.
– Nhưng em đang nói linh tinh gì thế?
– Em không nghe thấy anh nói nữa, Neven. Thế nên hãy lắng nghe em. Chỉ nghe em thôi. Đừng bỏ em. Em cần anh. Em sợ khi không có anh. Em đang rụng cánh. Em tàn héo khi không có anh.