Cũng như mọi tối, Izar leo lên vọng lâu. Đỉnh của tòa tháp trên lâu đài là nơi cao nhất đảo. Đôi khi, Izar tưởng tượng rằng từ đó, sẽ có lúc ông nhìn thấy cả hành tinh cùng toàn bộ loài người. Chỉ có điều, ngay cả khi trời rất đẹp, ông cũng chẳng nhìn thấy gì ngoài những mũi đá nhọn hoắt. Ngoài ra, ông còn thích ở đây, tít trên cao này, do yếu tố âm thanh nữa.
– Làm bạn với tôi nhé, ông nói, tôi rất cô độc.
– Tôi rất cô độc… tôi rất cô độc… tôi rất cô độc… tiếng vọng đáp lại.
☆ ☆ ☆
Ông mỉm cười. Ông nhấc thử cái hộp hình chữ nhật. Ông thấy nó rất nhẹ.
Câu lạc bộ 612, đó là chỉ dẫn duy nhất về người gửi.
Ai?
Izar nhớ lại những ngày tất cả bọn họ tụ họp ở nhà ông, tại Herminie, gần giống như một quốc gia tổ chức G8 hay G20. Họ là G6… Đúng hơn là G5, bởi vì tất cả đều đến, trừ nhà địa lý. Ông ta chỉ giao tiếp bằng thư từ hoặc bưu kiện.
Ông nhớ lại những giờ tranh luận xung quanh niềm đam mê khó tin của họ. Họ đã tập hợp được biết bao chỉ dẫn, không một cuộc điều tra nào về bất cứ án mạng nào từng được quan tâm đến thế. Họ đã đến sát gần sự thật. Không phải sự thật chính thống mà ông đã cung cấp cho hai du khách kia. Mà là sự thật ẩn giấu.
Họ đã đến rất gần cái đích. Nhà địa lý đã tìm thấy tấm bản đồ của người Thổ Nhĩ Kỳ, Piri Reis, đã gửi cho họ, để cáo lỗi cho sự vắng mặt của ông ta. Họ đã nghiên cứu nó… Thậm chí có thể Hoshi đã biết nhiều điều hơn những gì ông muốn nói ra, ông vốn ưa giữ bí mật. Trong cả năm người, ông gần gũi với nhà địa lý nhất. Hẳn là người duy nhất từng gặp ông ta.
Izar vẫn luôn ghen tị với Hoshi.
Phải chăng Hoshi đã phản bội họ?
Hay là Oko xảo quyệt? Hay là Marie-Swan hay ghen tuông? Hay là Moïsès nghiện rượu?
Mở cái hộp chăng? Cuối cùng, cũng biết được…
Ông lưỡng lự. Thực ra thì không, ông đã biết rồi. Ông sẽ chỉ mở nó chừng nào hai du khách kia đã rời đi.
Bởi vì họ sẽ rời đi, than ôi.
Từ đỉnh vọng lâu, ông khẽ nghiêng người để nhìn cho rõ hơn những vách núi nhọn hoắt.
– Làm bạn với tôi nhé, ông nhắc lại, tôi rất cô độc.
– Tôi rất cô độc… tôi rất cô độc… tôi rất cô độc… tiếng vọng đáp lại.