Chúng tôi ngồi trên bãi biển, nhìn về phía vầng dương đỏ ối.
Đám công nhân đã quay về đất liền. Hòn đảo yên ắng trở lại. Vài khách quen lặng lẽ ăn trong một căn chòi nhỏ dựng bằng tre. Họ ăn tối với cá xạc đin. Những đứa trẻ chạy quanh một quả bóng bám đầy bụi. Một đầu bếp trẻ tuổi đeo tạp dề trắng bước đến bên cô nàng phục vụ tóc nâu, choàng tay ôm lấy cô và cùng cô ngắm mặt trời đang lặn xuống phía chân trời.
Yêu nhau, là cùng nhau nhìn về một hướng.
Sáng mai chúng tôi sẽ rời hòn đảo. Thật sớm. Trên chuyến tàu cá đầu tiên. Trong căn chòi có thịt và cá nướng, các loại đồ uống có đường và có cồn, nhưng không có phòng ngủ. Chúng tôi sẽ ngủ trên cát, dưới trời sao, trên bãi biển tĩnh mịch thuộc vịnh Fonseca, đối diện với bãi biển của Moïsès, nơi tiếng ngáy của ông nát rượu hẳn sẽ thay thế cho tiếng ì ầm của những chiếc máy trộn bê tông. Ở đây không có công trường xây dựng, không có bàn hay ghế bị buộc bằng dây thừng, cũng không có bức tường nào chắn ngang giữa cát và biển. Chỉ có một mặt nước rất xanh và một vầng dương rất đỏ, đỏ như mái tóc của Andie.
☆ ☆ ☆
– Tôi rất thích những buổi hoàng hôn, Andie nói. Hành tinh của Hoàng tử bé nhỏ đến nỗi cậu chỉ cần kéo ghế vài bước là được ngắm hoàng hôn chừng nào cậu muốn… Không cần phải chờ đợi!
Tôi không trả lời cô, tôi đang nghĩ đến Véronique.
Tôi cũng nghĩ rằng thứ đẹp đẽ nhất trong một buổi hoàng hôn là việc chờ đợi mặt trời hạ xuống trong một khoảng thời gian dài.
– Hoàng tử bé nói rằng, Andie tiếp tục, khi mình buồn, mình sẽ thích ngắm mặt trời lặn… Một hôm, cậu đã ngắm mặt trời lặn bốn mươi ba lần.
– Ngày hôm ấy cậu ta buồn đến thế sao?
Andie quay sang phía tôi và mỉm cười. Giữa vầng hào quang vàng rực của buổi chiều, tôi thấy cô thật xinh đẹp.
– Thậm chí là bốn mươi tư lần! nữ thám tử tập sự nói thêm. Trong những bản in gốc của Hoàng tử bé , con số xuất hiện là 44. Nhưng Saint-Exupéry đã tự tay chỉnh sửa các bản thảo để viết vào đó con số 43… Một chi tiết lạ lùng mà ông đặc biệt quan tâm và không hề đưa ra lời giải thích nào. Tại sao lại là 43? Đó là tuổi của Consuelo, đó cũng là năm phát hành Little Prince , năm ông trở lại chiến trường. Đó chính là điều khiến ông buồn đến thế sao? Phải chăng chỉ dẫn duy nhất này có thể…
Tôi đặt ngón tay lên miệng Andie.
– Im nào, cô gái trẻ. Hãy im lặng một giây, dù chỉ một lần thôi và hãy ngắm nhìn đi.
Tôi nắm lấy bàn tay cô.
Tôi để cho bầu không khí tĩnh mịch bao bọc chúng tôi. Tôi để cho làn gió nóng choàng lên người chúng tôi mùi cà phê và mùi dừa.
– Hoàng hôn đâu có buồn, tôi nói. Khi có hai người cùng ngắm.
– Anh thấy không, anh cũng ba hoa chẳng kém gì tôi! Anh không thể ngăn mình nói.
Đến lượt tôi mỉm cười. Bàn tay cô nóng hổi trong bàn tay tôi.
– Cô bao nhiêu tuổi rồi, Andie?
– Bằng tuổi Hoàng tử bé… Độ tuổi để cảm thấy buồn trước một buổi hoàng hôn. Tuổi để vui sướng khi thấy cậu ấy có người bầu bạn. Tuổi để yêu.
Cát nóng bên trên bàn tay chúng tôi.
– Andie, thật là một cái tên kỳ lạ. Gần giống tên của một gã trai.
– Một thám tử thì phải có cái tên của con trai chứ, không phải sao?
– Không.
– Không? Vậy thì tôi sẽ thổ lộ với anh một điều, thưa ngài phi công già. Andie không phải là tên thật của tôi… tôi đã biến đổi nó chút ít để phục vụ yêu cầu… ờ, của công việc. Tên thật của tôi là… Ondine.
Những con sóng liếm vào chân chúng tôi nóng hổi.
– Ondine? Quả thực… nghe nó… đúng là nữ tính hơn nhiều. Và tên riêng của cô có liên quan đến Hoàng tử bé, tôi tin chắc là thế.
– Trúng phóc! Càng ngày anh càng lập luận tốt hơn đấy, điều tra viên ạ. Ondine là tên của Nàng tiên cá nhỏ trong truyện cổ Andersen, cuốn sách mà Saint-Exupéry ưa thích nhất, cuốn sách mà nữ diễn viên Annabella đã đọc cho ông nghe khi ông nằm trên giường bệnh, cũng có thể là cuốn sách đã mang đến cho ông cảm hứng về Hoàng tử bé, cuốn sách đã…
Tôi đặt ngón tay lên miệng cô lần thứ hai.
– Suỵt, stop.
Cô im lặng. Mặt trời đã lặn. Chân trời đỏ rực như lửa. Vài ngôi sao lấp lánh giống như những mẩu than hồng lơ lửng. Mọi thứ xung quanh chúng tôi đều thật đẹp. Tôi không còn nghĩ gì đến Véronique.
– Ondine?
Chỉ thay đổi cái tên là tất cả thay đổi theo. Một bông hồng với những cái cánh vàng rực thế chỗ cho con cáo nhỏ màu đỏ hung của tôi. Tôi nhắc lại, tựa như một con sóng bướng bỉnh:
– Ondine?
– Vâng?
– Ondine, ta không nói bất cứ điều gì nữa nhé? Cho đến tận sáng mai? Cô không nhắc với tôi về tên của bất cứ ngôi sao nào, kể cả những ngôi sao mà Hoàng tử bé từng thăm thú, B 612 hay các tiểu hành tinh từ 325 đến 330, thậm chí cả những ngôi sao có thực mà con người đã đặt tên để vinh danh cậu ta. Cô hứa chứ?
– Tôi hứa!
Ondine, Andie, Andine, nằm dài trên bãi biển. Mặt hướng về phía những ngôi sao. Thân hình uốn lượn như một cồn cát dưới ánh trăng. Tôi muốn áp môi lên làn da cát của cô, chỉ để lấy cắp từ đó vài hạt.
Tôi nghĩ đến Tonio, tôi nghĩ đến bông hoa hồng, tôi nghĩ đến một cái bình, tôi nghĩ đến một tiểu hành tinh, tôi nghĩ đến chuyến bay của đàn chim trời, tôi nghĩ đến những bông hồng giống nhau, tôi nghĩ đến ngôi nhà của tôi với hàng trắc bạch diệp bao quanh, tôi nghĩ đến bông hồng của tôi.
– Andie?
– Vâng?
– Chúc cô ngủ ngon, Andie, tôi phải ngủ đây. Ngày mai, tôi sẽ phải bay suốt mười lăm giờ, đến tận Công quốc Herminie.