Mã 612 (Ai Đã Giết Hoàng Tử Bé)

Lượt đọc: 795 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXXIX

Vầng dương chao đảo, nó đánh thức tôi. Tôi nhìn qua cửa sổ con thuyền, ngay bên trên mớn nước xáo động. Một con tàu chở hàng khổng lồ vừa đi vào vũng tàu, thả xuống hàng ngàn khách hành hương.

Tuy nhiên, Ondine vẫn ngủ say trên tấm nệm đặt ở góc khoang thuyền. Cô nằm nghiêng, thân hình duỗi dài. Ánh mắt tôi nhìn hút vào những cồn cát và thung lũng vàng rực, giếng nước, ốc đảo, làn da sữa dừa và mái tóc như lá cọ của cô.

Ondine không phải là một bông hồng đồng dạng. Ondine không đỏng đảnh. Ondine không kiêu ngạo. Ondine không sợ rét.

Ondine đã thuần hóa tôi chăng?

Phải chăng từ giờ trở đi tôi sẽ phải chịu trách nhiệm với con cáo nhỏ này?

Như thể cảm nhận được sức nặng trong ánh mắt tôi, Ondine vươn vai, thậm chí còn không dành thời gian để kéo tấm chăn phủ lên người.

– Ôi! Tôi vừa mới thức dậy xong… Cho tôi xin lỗi anh… Đầu tóc tôi vẫn còn rối bù đây…

Tôi không thể nén nổi sự ngưỡng mộ dành cho cô.

☆ ☆ ☆

Ondine chuồn đi tắm. Andie quay trở ra, đã tắm rửa sạch sẽ, quần áo chỉnh tề, gần như không kịp ăn sáng, rồi kéo tôi lên bến cảng. Chúng tôi rẽ lối giữa đám đông, đến tận ngọn hải đăng. Andie nài nỉ tôi leo lên bằng thang bộ. Vài trăm bậc. Lên đến chòi gác, cả hai chúng tôi đều hụt hơi.

Hoshi ngồi chờ chúng tôi đằng trước loạt màn hình, cái đầu cạo nhẵn và cặp kính trễ trên chóp mũi, như thể ông không hề nhúc nhích từ khi chia tay chúng tôi. Andie không để bản thân có thời gian thở cho đều nhịp.

– Ai? Ai đã phá hoại máy bay của Saint-Ex? Ai đã muốn khiến ông ấy phải im miệng? Ai đã sát hại ông ấy?

Hoshi có vẻ thư thái hơn hôm trước. Có thể bởi vì vào buổi sáng, ngọn hải đăng đã tắt và ông không phải đếm số khách hành hương nữa.

– Khiến Saint-Exupéry phải im miệng ư? Máy bay của ông bị phá hoại ư? (Hoshi suy nghĩ.) Ồ, đó chỉ là một giả thuyết tầm phào cũ kỹ thôi… Hôm qua, tôi đã dùng giả thuyết ấy để khiến hai người tò mò, để chắc chắn là hai người sẽ quay trở lại thăm tôi…

– Ông nói đi, Andie giận dữ nói.

– Saint-Exupéry là một trong những trí thức hiếm hoi trực tiếp chống đối de Gaulle. Cuối tháng Bảy năm 44, chiến thắng của quân Đồng minh là điều không còn gì phải nghi ngờ nữa, cũng như việc thanh lọc chính trị sẽ diễn ra sau đó… Saint-Exupéry là người có ảnh hưởng, đáng ngại, không thể kiểm soát… Những người ủng hộ de Gaulle căm thù ông. Sau chiến tranh, giả thuyết cho rằng có thể ông đã bị loại bỏ là một trong những hướng tìm kiếm đầu tiên của các điều tra viên. Những người bạn có địa vị của Saint-Exupéry, tướng Odic và tư lệnh Martin, nghiêm túc nghĩ rằng Saint-Exupéry bị đe dọa và muốn cảnh báo ông…

– Nhưng họ đã không làm?

– Lẽ ra, Saint-Exupéry sẽ ăn tối với họ… vào tối 31 tháng Bảy năm 44!

Andie thốt lên một tiếng kêu tắc nghẹn.

Sự trùng hợp này có vẻ gần như phi thực.

– Ngoài ra, Hoshi nói thêm, sáng hôm ấy, lẽ ra Saint-Exupéry không đi làm nhiệm vụ. Ông là người thứ mười ba, tức là người cuối cùng, trong danh sách phi công Pháp có thể huy động. Không ai giải thích được tại sao tên ông, vào tối ngày 30 tháng Bảy, lại xuất hiện ở vị trí đầu tiên…

Andie co rúm người trên ghế, hoang mang, mệt lả.

Tôi sẽ không để nữ thám tử bé nhỏ có trí tưởng tượng quá mức của mình phải suy sụp vì những điều ngu ngốc như thế.

– De Gaulle đứng đằng sau vụ trừ khử Saint-Exupéry, chuyện này nghe có vẻ hơi nực cười, không phải sao?

Hoshi đáp lại tôi bằng vẻ dửng dưng. Ông bận rộn lấy từ trong ngăn kéo ra một chồng giấy in.

– Anh nói đúng… Cả tôi, tôi cũng không tin giả thuyết đó, nhưng chúng ta vẫn phải nhắc đến nó. Để hai người lên đây gặp tôi… Để tôi có thể nói với hai người về một kẻ sát nhân khác, kẻ này thì thực sự hiện hữu.

Ông trải mớ giấy in lên mặt chiếc bàn gần nhất: những bài báo, những ảnh chụp màn hình.

Một chiếc du thuyền vỡ tung,

một chiếc xe lăn tan nát,

một bãi biển ngập nước,

một tòa lâu đài cháy rụi.

Tôi run lên khi nhìn thấy hiện thực bi thảm ấy. Tôi nhận ra đảo Riou, Manhattan, Conchagüita và Orkney.

– Có ai đó đang tìm cách loại trừ các thành viên của Câu lạc bộ 612, Hoshi giải thích. Lần lượt, hết người này đến người kia.

Andie chỉ còn là một cô gái bé bỏng co quắp bên trong cái vỏ ốc của mình. Tôi sẽ không để nàng tiên cá bé nhỏ của mình phải đơn độc chịu đựng nỗi đau. Não bộ tôi phân tích hết tốc lực từng chặng trong cuộc điều tra vừa qua. Một sự hiển nhiên xuất hiện khi tôi rà lại cuộn phim.

– Tôi biết hung khí là gì rồi! Tôi biết cách thức tiến hành của kẻ giết người hàng loạt đó. Chiếc hộp hình chữ nhật! Mỗi thành viên trong Câu lạc bộ 612 mà chúng tôi từng gặp đều nhận được một chiếc hộp giống hệt với những người kia. Một chiếc hộp các tông với ba cái lỗ thẳng hàng theo chiều ngang. Giống như cái hộp mà viên phi công đã vẽ cho Hoàng tử bé. Có một chiếc hộp trên bàn của Oko, một chiếc khác trên đầu gối Moïsès, một chiếc nữa bên cạnh ngai vàng của Izar…

Hoshi tưởng thưởng tôi bằng một cái nhìn ngưỡng mộ.

– Quan sát tốt lắm, điều tra viên ạ. Quan sát tốt lắm.

Ông đi về phía chiếc tủ đằng trước ô cửa kính. Mở nó ra.

– Một chiếc hộp như thế này đúng không?

Tôi đếm thấy có ba cái hộp trên giá! Giống nhau, giống hệt nhau.

Tim tôi nẩy lên một nhịp.

Hoshi… Hoshi là kẻ sát nhân!

Theo bản năng, tôi đứng chắn trước Andie.

Người gác hải đăng lấy một chiếc hộp ra khỏi tủ.

– Theo ý hai người, trong cái hộp các tông này có gì? Ông ta vẫn còn đủ sức để nói đùa cơ đấy.

– Chắc chắn không phải một con cừu rồi…

Ông ta cẩn trọng đặt chiếc hộp lên bàn.

– Làm đi, nếu cô muốn biết. Mở nó ra.

Ông ta không nói với tôi, ông ta nói với Andie.

Cô tiến lên, như bị thôi miên. Hoshi lùi ra sau ba bước, rồi khoanh tay trước ngực.

– Đừng, Andie, đừng nghe lời ông ta!

Cô không nghe lời tôi. Cô đặt tay lên chiếc hộp.

– Đừng, Andie.

Tôi phải chịu trách nhiệm với bông hồng của mình. Tôi là người mang bất hạnh đến cho cô.

Tôi lao đến. Quá muộn.

Andie đã nhấc cái nắp hộp lên.

Chẳng có gì khác ngoài một ánh chớp vàng ở sát cổ cô.

Cô đứng sững trong một thoáng. Cô chẳng hề kêu lấy một tiếng.

Cô ngã vào tôi nhẹ nhàng như một người tình.

Việc ấy thậm chí chẳng gây nên tiếng động nào, vì có đôi cánh tay tôi.

Andie đứng như thế suốt nhiều giây, mềm rũ chẳng khác nào một con búp bê bằng rơm, trước khi tim cô đập chậm lại. Trước khi hơi thở cô yếu đi.

Andie liền quay nhìn về phía chiếc hộp. Và cười phá lên.

Một con quái vật bằng giấy vừa nhảy vào cổ cô.

Một con rắn màu vàng bằng giấy, gấp theo phong cách origami!

Được khéo léo gấp lại trong hộp để nẩy bật lên như lò xo ngay khi ta nhấc nắp lên. Một con rắn bằng giấy, vừa ấn tượng vừa vô hại.

Tôi không còn hiểu ra sao nữa. Chuyện này có nghĩa là gì?

Hoshi khẽ khàng nhặt con rắn màu vàng rơi dưới đất lên.

– Tôi đã gửi cho mỗi thành viên Câu lạc bộ 612 một chiếc hộp. Kèm với điều bất ngờ bằng giấy này, để họ hiểu được thông điệp.

– Thông điệp gì?

– Con rắn không nguy hiểm. Vết cắn của nó không gây chết người. Đó chỉ là một cảnh dàn dựng. Hoàng tử bé không chết. Cũng như bất kỳ thành viên nào của Câu lạc bộ 612. Cả họ cũng phải dàn cảnh cho việc họ mất tích. Sau đó, làm theo các chỉ dẫn. Đến đích của họ. Saint-Ex đã để lại cho chúng ta một thông điệp rõ ràng, con rắn, trong đa số tôn giáo, trước hết có ý nghĩa là sự phục sinh!

Tôi ngắm nghía ông già người Nhật Bản đầu trọc. Tôi đã đánh giá sai về ông khi mới gặp, Hoshi là người điên rồ nhất trong số tất cả các thành viên của cái câu lạc bộ điên rồ này.

– Tất cả đều được giải thích trong chiếc hộp, Hoshi nói tiếp.

– Tất cả cái gì?

– Tất cả những gì nhà địa lý đã yêu cầu tôi giải thích cho họ.

Những lời giải thích của giải thích. Chúng tôi đang quay mòng mòng! Tôi cao giọng.

– Nhà địa lý đó là ai? Ai là thành viên thứ sáu trong cái cộng đồng nhỏ bé của các vị? Phải tìm ông ta ở đâu? Không có bất kỳ chỉ dẫn nào trong danh sách của Oko, không có địa chỉ cũng chẳng có tên.

Như thể còn không thèm nghe tôi nói, Hoshi quay sang phía Andie. Nữ thám tử của tôi có vẻ đã lấy lại tinh thần.

– Tôi có một món quà khác cho cô. (Ông mở một ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc phong bì màu đen.) Phần tiếp theo trong tờ giấy đi đường của cô. Chặng cuối cùng. Cô đã hiểu ra điều đó ngay từ đầu, tất cả chỉ là sự thật được mã hóa trong Hoàng tử bé : một con cáo nắm giữ chìa khóa sự thật ấy, những đoạn chủ chốt bị gạch xóa hoặc lãng quên, những con số không được giải thích… Hơn thế nữa, tất cả đều là bí ẩn trong cuộc đời của Saint-Exupéry. Tiểu sử của ông dựa trên lời kể của các tình nhân, vợ ông, hoặc những lời thú nhận của chính ông… Nó tạo nên một nhân cách phức tạp, mâu thuẫn, nhưng chẳng phải vẫn là để xóa dấu vết hay sao? Mỗi bức chân dung Saint-Exupéry lại thể hiện ông dưới một góc độ khác biệt… Những cái rương của Consuelo đã phải chờ năm mươi năm trước khi được mở ra, từng phần một… Những tài liệu lưu trữ của Nelly de Vogüé sẽ chỉ được công khai vào năm 2053… Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử, cái gã Tonio dũng cảm ấy mới ưa thích những câu đố biết bao. Hôm trước ngày mất tích, ông vẫn còn biểu diễn ảo thuật cho bạn bè xem! Ông thích mê trò đố chữ và đố toán. Sao ấy lúc nào cũng nói toàn những lời bí hiểm? Hoàng tử bé hỏi con rắn. (Hoshi bình thản cất con rắn origami màu vàng vào hộp rồi đóng nắp lại.) Nhưng người ta cũng có thể nói như thế với Saint-Ex.

Tớ hiểu thông hết mà, Andie chỉ đáp lại có thế. Hoshi mỉm cười.

Ông đưa chiếc phong bì cho Andie.

– Đến lượt cô chứng tỏ điều đó!

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của michel bussi