Izar tám tuổi và cậu đang nắm tay cha, Fausto. Cả hai cha con cùng chạy trốn. Cha cậu đã dạy cậu chạy thật nhanh rồi ngã sấp xuống một cái hố hoặc đằng sau một bức tường. Trước khi chiếc xe hơi hoặc ngôi nhà nổ tung.
Cha cậu, Fausto, là một người cộng sản, theo chủ nghĩa dân tộc, khủng bố, vô chính phủ.
Fausto cha cậu là một anh hùng.
Cùng với cha, Izar đã đi đó đây rất nhiều, cậu đã vượt dãy Pyrenees để chạy trốn Franco, cậu đã băng qua bức màn sắt để chạy trốn Tito, cậu đã vượt biển Manche, đến tận Ireland, để chạy trốn Thatcher. Cha cậu dâng tặng đôi bàn tay và nắm đấm của ông cho tất cả những sự nghiệp cần đến chúng.
Izar còn nhớ, một tối, khi đó họ đang ở Dublin, Fausto đã để mấy cuốn sách trên giường cậu. Có Kinh Thánh, kinh Qur’an, Hồng bảo thư, Tư bản, thậm chí cả Của cải của các quốc gia của Adam Smith. Rồi Fausto bảo cậu, con nhìn xem, cậu nhóc, những cuốn sách này được dịch ra hàng trăm thứ tiếng, mọi người ở bất cứ nơi nào trên Trái đất đều có thể hiểu chúng, ấy thế nhưng, hàng ngàn từ ngữ này làm được gì? Chúng gieo rắc chiến tranh! Chúng phân chia hành tinh này thành những phần không bằng nhau, cũng chắc chắn chẳng kém gì sự trôi dạt của các lục địa. Con hãy nhìn những cuốn sách này, cậu nhóc, tác giả của chúng chân thành biết bao khi họ muốn áp đặt những tư tưởng, những vị Chúa, những huyễn tưởng của bản thân họ lên toàn thế giới! Cha cũng thế, cha từng tin vào chúng, cậu nhóc ạ. Cả cha cũng thế.
Tối đó, cha của Izar đã già nua và mệt mỏi.
Nhưng con, cậu nhóc ạ, con không nên tin vào những cuốn sách này. Nếu không, con sẽ đặt vào đó tất cả các ảo tưởng của con, giống như cha.
Thế rồi, Fausto lấy từ trong túi ra một cuốn sách khác, cuốn sách viết bằng tiếng Basque, trên bìa có vẽ một cậu bé, một hành tinh và những ngôi sao.
Con nhìn xem, cậu nhóc, cuốn sách này có thể thay thế tất cả sách tôn giáo trên thế giới, tất cả các hiệp ước chính trị, tất cả các học thuyết kinh tế. Cha đã mất nhiều thời gian, nhưng cha đã hiểu ra điều ấy.
Những cuốn sách khác rạch nát thế giới, cuốn sách này vá nó lại.
Con có biết Izar trong tiếng Basque có nghĩa là gì không, con trai?
Đương nhiên là Izar biết.
Izar nghĩa là ngôi sao. Và tối đó, cha cậu đã ôm cậu trong vòng tay ông.
☆ ☆ ☆
Kể từ sau tối đó, rất thường xuyên, trên đường đi làm nhiệm vụ, Fausto lấy Hoàng tử bé ra khỏi túi và đọc cho con trai nghe các trích đoạn. Ông cũng bình luận, giải thích với Izar rằng đây là cuốn sách duy nhất do một người Pháp viết nhưng lại được xuất bản ở Mỹ và rằng người ta có thể đọc cuốn sách này ở phía bên kia bức màn sắt, ở Nga, ở Tiệp Khắc, ở Rumani. Có những ngày ông tin tưởng. Ông nói rằng vẫn còn nhiều điều để hy vọng. Ngày khác, ông suy sụp. Ông vừa đọc một sắc lệnh ban hành tại Hungary, trẻ em phải sống trong thực tế. Phải làm sao để khi ngước mắt lên trời, chúng chỉ tìm kiếm các vệ tinh nhân tạo. Hãy bảo vệ con cái chúng ta khỏi sự độc hại của những câu chuyện cổ tích, cũng như khỏi nỗi u buồn phi lý và bệnh hoạn của Hoàng tử bé, thứ khiến người ta khao khát cái chết một cách đầy ngu ngốc. Thế nên ông buồn. Ông nói rằng mọi người chẳng hiểu gì cả. Rằng thế giới này tiêu tùng rồi và rằng chỉ còn cách khiến nó nổ tung mà thôi.
☆ ☆ ☆
Một đêm, ở gần Belfast, Fausto đã cho nổ tung trụ sở của phe liên hiệp trên đường Ormeau. Một cảnh sát già say whisky ở đó cũng nổ theo. Fausto sẽ bị giam bảy năm trong nhà tù ở đường Crumlin.
Khi ông ra tù, Izar mười bảy tuổi.
Sẽ không còn bất cứ điều gì giống như trước nữa.
☆ ☆ ☆
Cả hai cùng đến Scotland, sống đơn độc trên một hòn đảo hoang thuộc vùng Orkney mà một ông già theo phe dân tộc chủ nghĩa dành cho họ, như để tưởng nhớ một quá khứ huy hoàng.
Họ sống ở đó nhiều năm. Trong tâm trí Izar, những quả bom mà cha cậu từng đặt vẫn không bao giờ ngừng nổ. Fausto nói rằng ông đã sai lầm, rằng phải bắt đầu lại mọi chuyện, rằng nếu không thể thay đổi thế giới thì ta phải xây dựng một thế giới khác, vậy chẳng thà hãy xây dựng nó tại đây. Con hiểu rồi đấy, nhóc con ạ, Izar đã gần ba mươi tuổi nhưng Fausto vẫn gọi anh là nhóc con, con hiểu rồi đấy, chúng ta sẽ xây dựng nó ở đây, và khi cha không còn nữa, con sẽ là người giữ gìn nó. Chính con… Chính con sẽ là vua của thế giới ấy.
☆ ☆ ☆
Một ngày, Fausto qua đời. Izar rải tro của ông trên biển Bắc. Anh đã tổ chức cho ông một tang lễ theo nghi lễ quốc gia, cho dù vương quốc của họ khi ấy vẫn còn nhỏ xíu.
Nhưng Izar đã xây dựng nên nó. Tô điểm cho nó. Anh đã hứa như thế.
Trong thâm tâm, anh chỉ có một nỗi nuối tiếc.
Một cây bao báp, trên đất Scotland, là thứ không bao giờ có.