Đẩy tôi nhanh hơn một chút đi nào, Marie-Swan nói. Anh là phi công, có đúng không?
Tôi đẩy chiếc xe lăn của bà lão trên các đường phố ở Manhattan. Chúng tôi đi men theo Central Park. Những cây du cổ thụ chạy dọc vỉa hè trông như những chú lùn trong cái bóng của các tòa nhà trên vỉa hè đối diện. Andie lon ton đi phía sau. Ngay khi chúng tôi liên hệ với bà lão người New York và thốt ra cái tên Oko Dòlo, Marie-Swan đã nắm ngay lấy cơ hội để giúp chúng tôi khám phá thành phố này, với một tài xế ngoan ngoãn đẩy xe lăn cho bà. Bà vừa nghêu ngao hát baby drive my car vừa chào người đi đường. Ngồi trên đầu gối bà, Annibal sủa vang mỗi lần bà nhấc mũ.
– Stop! Marie-Swan đột ngột ra lệnh.
Chúng tôi dừng bước đằng trước số 240 Central Park South.
– Phản xạ tốt đấy, nhóc ạ, Marie-Swan vừa ban lời khen vừa giơ tay về phía tòa nhà.
Tôi trao đổi một ánh mắt đồng lõa với Andie. Bà lão này không chỉ thanh lịch đến đáng ngạc nhiên. Bà còn là người can đảm và có tính cách rất mạnh mẽ.
– Chính là ở đây, bà giải thích, trên tầng hai mươi bảy, Saint-Exupéry đã thuê một căn hộ trong vòng hai năm. Ông đã viết phần lớn Hoàng tử bé ở đó. Tôi thường đến thăm ông. Chúng tôi ngồi ở ban công, ngay bên trên Central Park, rồi ném bom nước vào người đi đường. Chuyện ấy là trước mùa hè năm 42, trước khi ả phù thủy Consuelo kéo ông đến bờ biển, ở Long Island, trong cái Versailles nhỏ của bà ta ở Bevin House. Cứ như thể ông không thể viết câu chuyện cổ tích đó tại đây! Nhưng hai người có thể tin tôi, chẳng bao lâu ông đã quay trở lại.
Cả ba chúng tôi cùng chăm chú ngắm nhìn tòa nhà màu hạt dẻ ngớ ngẩn, một màu bẩn thỉu.
Marie-Swan vỗ vào tay nắm xe lăn.
– Thôi nào, chúng ta sẽ không ngủ ở đây! Lên đường thôi, thẳng tiến.
Chúng tôi tiến về phía tòa nhà Empire State. Trên vỉa hè rộng rãi, chúng tôi gặp một người chạy bộ cởi trần, thân hình cơ bắp ròng ròng mồ hôi, bên cạnh một con chó Boxer được anh ta cầm dây dắt. Marie-Swan vừa huýt sáo giữa kẽ răng vừa nhấc mũ khỏi đầu. Annibal sủa vang. Con chó kia cũng thế. Chỉ có người chạy bộ là không quay lại.
– Mọi người ở đây đã trở nên quá bất lịch sự, Marie-Swan bình luận.
☆ ☆ ☆
Đi thêm hơn một ki lô mét nữa, tôi cho chiếc xe lăn dừng bánh dưới chân tòa Empire State. Tôi nhìn thấy đằng sau cánh cửa kính là những phiến đá cẩm thạch lát sàn, dẫn vào những thang máy viền vàng lấp lánh. Marie-Swan vặn vẹo cổ.
– Đây rồi! Căn hộ của tôi ở đây! Tôi với Antoine thường thích thú chơi trò ném máy bay giấy qua cửa sổ. Chúng bay theo hình xoắn ốc, nhào lộn ba vòng rồi hấp, đâm xuống cái rãnh bên đường… Giống như Tonio! Ông ấy quá lơ đãng để làm một phi công, hai người không thấy thế sao? Nghĩ thế nào mà lại để một đứa trẻ lái máy bay cơ chứ!
Marie-Swan chào ba quý bà rất sang trọng đi ra khỏi Empire State. Ba câu xin chào được đánh dấu bằng ba tiếng sủa của mấy chú chó con.
Andie nghe nốt đoạn kết của bản hòa nhạc chó lùn, trước khi tiến đến trước mặt bà lão.
– Bà từng thực sự quen biết Antoine de Saint-Exupéry chứ?
Marie-Swan mỉm cười.
– Đương nhiên rồi, cô nhóc ạ! Cô nghĩ thế nào chứ? Nếu Tonio đã viết, thì đó là nhờ tôi! Thậm chí tôi còn hơn cả thế, Little Prince chính là tôi!
Bà lùa bàn tay vào mái tóc bạch kim.
– Màu tóc vàng như lúa mì chính là tôi! Tiếng cười như hàng ngàn tiếng chuông rung, chính là tiếng cười của tôi! Những bức tranh màu nước, là ông ấy vẽ cho tôi. Tôi vẫn còn giữ vài bức.
Bà phá lên cười một tràng, nghe như tiếng cánh cửa cọt kẹt và đánh nhịp bằng ba lần gõ mặt nhẫn lên cái tay nắm bằng kim loại.
– Go, driver! Hướng đại lộ Park.
Dọc các đại lộ ở Manhattan, Marie-Swan chào mỗi người mà bà gặp. Lần nào Annibal cũng sủa, khiến người đi đường ngạc nhiên, họ quay lại, nửa sợ hãi nửa thích thú. Marie-Swan khinh khỉnh nhìn Andie đang đi bên cạnh bà.
– Thật khó tin, đúng không? Tuổi tôi gấp bốn lần tuổi cô, ấy thế mà chính tôi là người được tất cả những cậu trai đẹp đẽ ấy ngoái nhìn. Dù sao cô cũng nên cố gắng chút ít trong việc ăn mặc chứ, cô bé.
Lần này, tôi có phần đồng ý với quý bà Angry-Swan, cho dù tôi rất thích cách Andie đỏ mặt trong chiếc áo khoác thể thao màu cam và chiếc khăn quàng có tua rua của cô.
Chúng tôi đi bộ trên vỉa hè đại lộ Madison, dọc những cửa hàng quần áo và trang sức, cái nào cũng lộng lẫy xa xỉ. Giá cả khiến Andie choáng váng, còn bà Marie-Swan thì chế giễu.
– Họ trả tiền tôi để tôi mặc các trang phục của họ!
Rồi bà nói thêm:
– Chúng ta đến nơi rồi.
Bà ngước mắt lên.
– Đại lộ Park. Chặng cuối cùng của Little Prince Manhattan Tour . Đây chính là nơi Sylvia Hamilton từng sống.
– Tình nhân của ông ấy đúng không? tôi buột miệng hỏi.
Marie-Swan làm như không nghe thấy.
– Một người bạn thân thiết của Saint-Exupéry. Trẻ trung. Xinh đẹp. Bà không nói được tiếng Pháp, còn ông không nói được tiếng Anh, thế nhưng bà cho dịch những trang bản thảo Hoàng tử bé mà ông đưa cho bà vào buổi sáng. Khi ông qua đêm ở nhà bà. Để viết. Viết suốt đêm! Chính ở đây, chứ không phải ở Bevin House, là nơi ông đã viết rất nhiều. Bằng chứng, chính là Sylvia Hamilton, chứ không phải Consuelo, là người được Saint-Exupéry để lại, ngay trước khi lên đường đi Algiers, bản thảo gốc của Hoàng tử bé . Bản thảo ấy được trưng bày cách đây vài bước chân, tại Thư viện và Bảo tàng Morgan.
Tôi ngây thơ hỏi:
– Vậy ra chính Sylvia này đã mang lại cảm hứng để Saint-Exupéry viết Hoàng tử bé sao?
Angry-Swan gõ chiếc nhẫn lên ngón tay tôi!
– Đừng có hỗn xược thế, cậu bé ạ! Tôi đã nói với hai người rồi, nàng thơ duy nhất của ông ấy là tôi! Có thể Tonio đã viết Hoàng tử bé ở nhà bà Sylvia này, nhưng bà ấy không mang lại cảm hứng cho ông dù chỉ một dòng… (Bà lão vừa nói thêm vừa vuốt ve Annibal đang ngồi trên đầu gối.) Ngoại trừ một chuyện, theo như người ta nói, là con chó Mocha của bà ấy trông giống như một con cừu!
Ánh mắt Marie-Swan nhìn hút một lát về phía đường chân trời với những tòa nhà chạy dọc khu Hudson, rồi đột ngột quay trở lại với Andie, như thể bà vừa đoán thấy nụ cười châm biếm của nữ thám tử sau lưng bà.
– Cô không tin tôi sao, hả cô nhóc? Marie-Swan quở mắng. Cô thích thú vì tôi khoe rằng tôi từng là nàng thơ của ông ấy chăng? Cô đã đọc mọi thứ về Saint-Exupéry và bởi vì trong những cuốn tiểu sử chết tiệt ấy, không ai nói về tôi, nên cô không tin tôi! Cô không có vẻ ngốc nghếch cho lắm, thế nên hãy nghĩ đến một điều: tất cả những kẻ được cho là chuyên gia ấy đều quên rằng Tonio là một đứa trẻ! Ông không hề tin tưởng đám người lớn và nhất là những người lớn nổi tiếng mà ông ưa giao du, lại càng không tin tưởng những phụ nữ mà ông ấy qua đêm cùng. Người lớn không bao giờ tự hiểu bất cứ điều gì. Bằng chứng là, Tonio viết cuốn sách quan trọng nhất trong suốt lịch sử văn chương, thế mà những người trưởng thành xung quanh ông lại coi đó chỉ là những dòng chữ nguệch ngoạc thông thường. Những bản nháp. Chưa từng có người nào hiểu rằng thứ đó quan trọng đến thế nào! Ngoại trừ tôi, khi ấy tôi là một đứa trẻ, tôi chính là người duy nhất thực sự yêu ông, tôi chơi đùa với ông, tôi làm ông cười…
Tôi nhẩm tính trong đầu và đoán rằng Andie cũng làm như thế. Swan không thể nhiều hơn năm tuổi vào năm 1943… Nhưng ai mà dám hỏi tuổi một bà già? Nhất là Swan?
Đằng sau chúng tôi, trên hàng hiên một quán cà phê, một cặp tình nhân trẻ tuổi ngồi đối diện nhau và cùng xem điện thoại di động.
Yêu nhau, là cùng nhau nhìn về một hướng.
Marie-Swan tiếp tục độc thoại, vừa nói vừa ngước mắt nhìn về phía những tầng cao nhất của tòa Empire State.
– Tonio mới vui sướng làm sao khi đến New York. Một đứa trẻ! Một đứa trẻ lớn xác. Lúc nào cũng cười, hút thuốc, chơi đùa, vẽ vời… Cái người Pháp vô cùng nổi tiếng ấy, viên phi công chiến tranh ấy, cái nhà văn nghiêm túc ấy, chỉ là một cậu nhóc lạc lõng giữa một thành phố quá lớn và một thế giới ngập tràn khói lửa. Khi nhìn thấy ông vui vẻ như thế, mọi người, từ nhà xuất bản cho đến bạn bè và những người phụ nữ của ông, tất cả những người lớn ấy đều thôi thúc ông viết một câu chuyện cổ tích, một câu chuyện vui vẻ, để khiến ông bận rộn, thế nên ông đã viết Hoàng tử bé , chỉ có điều đó không phải là một câu chuyện cổ tích. Bởi vì Tonio đã buồn bã trở lại. Ông không còn ném máy bay giấy và bom nước từ trên cửa sổ căn hộ cùng tôi nữa. Ông muốn ném những quả bom thực thụ và lái một chiếc máy bay bằng sắt, ông muốn quay lại cuộc chiến.
– Để làm gì? Andie hỏi. Để chết ư?
Marie-Swan có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của Andie.
– Chết trong cuộc chiến ư? Tất nhiên là không! Tonio là một đứa trẻ lớn xác, cô vẫn không hiểu sao? Và… và khi ông lên đường đi chiến đấu ở Địa Trung Hải, đứa trẻ ấy… Đứa trẻ ấy đã chết rồi!
Andie gần như hét lên.
– Làm sao bà biết điều đó?
– Ông ấy đã viết ra, chứ còn gì nữa. Cô không biết đọc sao?
– Ở đâu vậy?
– Trong Hoàng tử bé , cô nhóc ạ. Thôi nào, chuyện đó rất rõ ràng mà. Hoàng tử bé chính là Saint-Exupéry nhỏ tuổi. Và Saint-Exupéry đã giết cậu ấy!