Chúng tôi ngồi trong góc yên tĩnh nhất của quán Café Arnold. Đêm buông xuống Central Park. Hàng chục thương nhân ăn mặc trang trọng, vẻ mặt hợm hĩnh, đến đây uống cạn những cốc bia, thể hiện bản thân và đánh giá lẫn nhau. Andie uống một ngụm trong ly bia Guinness của cô rồi xích lại gần để tôi có thể nghe thấy tiếng cô giữa bầu không khí ồn ào.
– Thế nếu con dê cái già Marie-Swan ấy nói đúng thì sao? cô hỏi. Thế nếu kẻ giết chết Hoàng tử bé không phải là một trong số sáu cư dân trên sáu hành tinh, cũng không phải bông hồng, con cáo hay con rắn, mà chính là nhân vật không độc giả nào ngờ tới: người kể chuyện! Tức là viên phi công! Tức là Saint-Exupéry! Còn tài tình hơn cả Agatha Christie! Người kể chuyện là kẻ sát nhân và bởi vì đây là một tự truyện hư cấu, nên kẻ sát nhân cũng chính là tác giả. Ông giết đứa trẻ sinh đôi mà ông vừa tạo ra. Cũng hợp lý đấy. Thực sự rất hợp lý…
Andie ghi lại, trên một tờ giấy trắng, bằng những chữ cái tròn trĩnh to tướng.
Chính viên phi công đã giết Hoàng tử bé.
Tôi nhận thấy bọt bia đã tạo thành một viền ria mép mịn trên môi cô nàng thám tử trẻ tuổi và lưỡng lự không biết có nên đưa ngón tay để lau cho cô không. Tôi kìm hành động ấy lại, rồi ngắm nghía cách bài trí theo phong cách cổ điển của quán rượu. Đương nhiên, Andie không ngẫu nhiên dẫn tôi đến quán này, nơi đã trở thành nhà ăn của những người Pháp lưu vong trong Chiến tranh thế giới thứ hai: chính ở đây, giám đốc nhà xuất bản Eugene Reynal và vợ ông đã đặt hàng Saint-Exupéry viết một câu chuyện cổ tích cho trẻ em.
Đến lượt tôi uống một ngụm bia đen. Tôi bắt đầu biết rằng không thể nào ngăn cản Andie khi cô theo đuổi một ý tưởng.
– Chúng ta không phải điều tra về Câu lạc bộ 612 sao?
Một máy hát tự động cũ kỹ phát bài “La vie en rose”. Andie vẫn tiếp tục nói, như thể cô không nghe thấy câu hỏi của tôi.
– Mặc dù bà ta khiến tôi khó chịu, cái bà già ác mó quắt queo ấy, nhưng bà ta nói đúng. Hoàng tử bé và viên phi công chỉ là một người! Saint-Ex tự nói với chính mình trong cảnh tĩnh mịch trên sa mạc. Này, thêm một bằng chứng nữa. Khi đã ở Algeria, Saint-Ex đã viết những bức thư tuyệt vời gửi cho một người xa lạ… Một nữ y tá trẻ tuổi mà ông gặp giữa Oran và Algiers.
– Lại một nhân tình mới nữa sao?
– Không, có vẻ như người này đã không nhượng bộ ông. Để thuyết phục bà ấy, Saint-Ex đã ký tên dưới những bức thư nồng cháy ấy bằng khuôn mặt của Hoàng tử bé, một Hoàng tử bé mà ông nhờ lên tiếng thay cho chính mình. Hoàng tử bé đúng là ông!
Tôi nhìn đồng hồ. Tôi phải gọi về nhà. Tôi gặp khó khăn trong việc tính toán chênh lệch múi giờ, nhưng tôi biết hẳn Véronique đang rất lo lắng. Andie không có vẻ gì là vội vã.
– Thời niên thiếu của Saint-Exupéry chính là chìa khóa. Chúng ta nhất thiết không được quên rằng trong năm mươi năm, trước khi người ta tìm ra cái sợi lắc tay chết tiệt kia ở ngoài khơi đảo Riou, giả thuyết được mọi người chấp nhận chính là Saint-Ex đã bay chệch khỏi sơ đồ bay một chút để ghé qua bên trên ngôi nhà của mẹ ông. Để bay lần cuối cùng bên trên tuổi thơ của ông. Chào lần cuối Pique-la-lune, biệt danh của ông khi còn nhỏ, trước khi biến mất… Những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của Saint-Ex nằm ở Agay. Đó chính là nơi em gái Didi của ông từng sống. Đó chính là nơi ông đã kết hôn với Consuelo, trong tòa lâu đài… sau này nó bị quân Đức san phẳng. Những dấu vết ấy trong quá khứ của ông đã bị xóa bỏ trên bề mặt Trái đất, bị những người trưởng thành bỏ bom trong chiến tranh. Lại một điều ngẫu nhiên nữa chăng?
Tôi dốc cạn cốc bia Guinness của mình, lưỡng lự muốn đứng dậy, tôi phải gọi điện thoại, nhưng Andie đã cúi xuống chiếc cặp xách của cô rồi lấy từ đó ra một loạt giấy tờ viết tay.
– Đây này, có ghi chép ở đây. Anh sẽ hiểu ra, Neven ạ.
Tôi không kịp trả lời cô rằng tôi đã hiểu.
– Saint-Ex đã viết những bức thư đẹp đẽ nhất cho mẹ ông, những bức thư bi quan đến khủng khiếp, trong đó ông nói đi nói lại về thời niên thiếu của mình.
Trước khi tôi kịp đáp lại, giọng nói thánh thót của cô đã khe khẽ đánh vần những chữ viết của Saint-Ex.
Suối nguồn tươi trẻ duy nhất,
Tôi tìm thấy nó trong vài ký ức tuổi thơ.
Với tôi, dường như cái thế giới trò chơi mà chúng ta sắp tạo ra hết cái này đến cái khác, luôn chân thực đến tuyệt vọng.
Tôi không chắc là mình đã sống, kể từ ngày đó.
– Thế nào? Anh thấy chưa? Saint-Ex đúng là một đứa trẻ lạc lõng giữa những người lớn. Anh có biết Hoàng tử bé xuất hiện lần đầu tiên trong cuốn Xứ con người , vào năm 1939, qua những nét miêu tả một đứa trẻ ngủ thiếp trong vòng tay cha mẹ, những công nhân Ba Lan đi du lịch cùng Saint-Ex trên một toa tàu hạng ba, và ông xúc động trước hoàng tử nhỏ trong truyền thuyết , trước Mozart bé bỏng sẽ bị máy dập đánh dấu như những người khác . Giết chết tuổi thơ. Thêm một lần nữa! Neven, anh có biết ai là người hâm mộ lớn nhất của Hoàng tử bé không?
– À… ờ… là cô!
– Đừng ngốc nghếch thế chứ! Một người nổi tiếng, ở đây, tại nước Mỹ này, trong những năm tháng sau khi cuốn sách được phát hành.
– Ờ…
– Một thiếu niên vĩnh cửu, cũng chết trước tuổi thành niên?
– À thì…
Cô uống một hơi cạn cốc Guinness.
– James Dean! James Dean là một người hâm mộ tuyệt đối và muốn đóng vai Hoàng tử bé, ông ấy mười hai tuổi khi cuốn sách được phát hành và chết ở tuổi hai mươi tư, trước khi kịp thực hiện giấc mơ! Hoàng tử bé chính là hội chứng Peter Pan! Neverland của Michael Jackson… Ở lễ tang ca sĩ này, các bạn của ông đã đọc một trích đoạn trong cuốn sách.
Andie vẫn không có vẻ gì là vội vã. Tôi ngờ rằng cô sẽ gọi thêm một cốc bia nữa. Tôi cố gắng đặt ra một câu hỏi thông minh khác mà cô có thể nhanh chóng đưa ra câu trả lời.
– Saint-Exupéry chưa bao giờ có con phải không?
– Chưa bao giờ… nhưng ông rất muốn có con… Ông từng nói đến chuyện đó, ít nhất là trong vài bức thư.
– OK, vậy tôi xin tóm tắt lại vụ việc. Chúng ta nắm được động cơ. Một vụ án mạng mang tính biểu tượng. Saint-Exupéry đã giết chết đứa trẻ bên trong ông.
Andie suy nghĩ. Thoạt tiên là trong đầu, sau đó là thành tiếng.
– Ông nộp bản thảo Hoàng tử bé đúng lúc sắp quay lại chiến đấu, vì danh dự của nước Pháp. Ông lên đường mà không chờ cho cuốn sách được phát hành. Như thể ông đã đưa ra lựa chọn của mình. Từ bỏ đứa trẻ và chấp nhận sự phi lý của thế giới người lớn. Sự phi lý tệ hại nhất. Một cuộc chiến tranh được toàn cầu hóa. (Andie dằn mạnh cái cốc rỗng lên mặt bàn.) Điều này hoàn toàn phù hợp với logic, Hoàng tử bé chết để viên phi công sống sót, một mình đối mặt với bổn phận của một người trưởng thành. Phản xạ đầu tiên của Hoàng tử bé trước khi để mình bị rắn cắn là bảo vệ Saint-Ex, lũ rắn chẳng còn nọc để cắn thêm lần thứ hai, điều này ngầm thể hiện rằng một trong hai người họ phải chết để giải thoát người kia. Tôi giết chết Hoàng tử bé trong tôi và tôi lên đường tham chiến!
Tôi lắng nghe cô, đầy xúc động. Tôi ngắm nghía hàng chục thương gia ăn mặc trang trọng và hợm mình trong quán Café Arnold, những người cũng đã giết chết Hoàng tử bé bên trong họ để lên đường tham chiến. Phải chăng tôi cũng đã giết chết Hoàng tử bé của mình? Mà liệu tôi có một Hoàng tử bé trong lòng không…
™
Andie đứng dậy và xô vào tôi, khiến những suy nghĩ trong tôi chao đảo.
– Nào, ta về ngủ thôi. Ngày mai ta phải dậy sớm!
– Nhưng đến chiều chúng ta mới có hẹn với Marie-Swan cơ mà?
Một mánh khóe của bà lão! Cuối cuộc dạo chơi ở Manhattan, khi chúng tôi bắt đầu hỏi han bà về Oko Dòlo, kể với bà về những lời đe dọa, Marie-Swan đã trả lời chúng tôi rằng bà mệt… nhưng nếu ngày mai chúng tôi ghé qua sau bữa trưa, bà sẽ kể hết với chúng tôi về Câu lạc bộ 612.
Với điều kiện phải đưa bà đi dạo!
Tôi đã lái máy bay suốt đêm. Tôi sẽ lặp lại việc ấy vào chiều mai. Tôi xứng đáng được ngủ nướng vào buổi sáng…
– Chúng ta sẽ dậy sớm, Andie nhắc lại. Bắt buộc! Sáng mai, chúng ta đến bảo tàng.