Anh ngủ ngon chứ? Andie hỏi.
– Ngon!
– Có vẻ không đúng thế, anh nhìn thấy mặt mình chưa?
– Sao cơ?
– Anh đang run rẩy… Anh sục sạo tất cả các nút điều khiển. Anh uốn éo trên ghế.
– Cô toàn nói linh ti…
– Ồ tôi biết mà, Andie thốt lên khi nhìn thấy những rạn san hô vòng gần như vô hình bên dưới cái bóng của chiếc Falcon 900, chỉ là vài cái chấm sáng màu hơn trên mặt biển. Chúng ta lại bay qua tam giác Bermuda, tất cả các la bàn của anh sẽ trở nên điên cuồng!
Tôi nhún vai. Tôi không muốn đắm mình vào câu chuyện những con tàu và máy bay mất tích một lần nữa. Vẻ chế giễu, Andie thích thú vỗ nhẹ vào các công cụ dẫn đường, máy đo gió, cao độ kế, đồng hồ đo độ nghiêng…
Việc đó khiến tôi bực mình!
Đột nhiên, cô dừng lại, dù tôi không hề nói gì. Ánh mắt cô bối rối, cô sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình GPS.
– Andie, cô vừa nhìn thấy ma sao?
– Không, không.
– Vậy thì là gì?
– Không, không có gì cả.
Tôi càng cáu kỉnh hơn.
– Có vẻ cô bắt đầu có nhiều bí mật, phải không? Phản ứng của cô trước bản thảo gốc của cuốn Hoàng tử bé ở bảo tàng New York, rồi phản ứng của cô, vừa mới đây…
– Đấy là để không làm anh rối trí. Tôi đang tập hợp các mảnh ghép, trong đầu tôi. Khi chúng đã khớp vào nhau, tôi sẽ nói cho anh biết…
Nếu cô không muốn làm tôi bối rối, thì ý định ấy đã thất bại rồi!
– Cảm ơn! Tôi hiểu rồi. Tôi chỉ là một gã lái taxi. Cô đã tử tế hơn, nàng tiên cá nhỏ bé ạ, khi ngắm hoàng hôn.
– Không… Khi ấy tôi chỉ buồn hơn thôi. Hoặc u sầu hơn (cô mỉm cười). Những bông hoa mới bất nhất làm sao.
Lần này, nụ cười của cô là không đủ…
– Tôi hiểu thông điệp rồi. Cô sẽ chỉ việc gắn lên ngực một tấm thẻ nhỏ, Andie hoặc Ondine. Tôi sẽ hiểu.
– Anh đừng có giận thế chứ, Neven.
– Rất tiếc vì không xứng tầm mong muốn của cô được, Andie ạ… Tôi không biết tại sao Oko đã chọn tôi, tôi chỉ là một kỹ sư cơ khí đáng thương, chúi mũi vào dầu mỡ bẩn, chân lê trên đường băng. Không hề giống với những phi công trên Vùng đất của các siêu nhân, những người bay qua châu Phi, châu Mỹ mà không cần đến bản đồ, vì đã thuộc lòng từng con đường, từng vườn cây, từng ngôi nhà ở đó.
Nhưng làm sao có thể kháng cự nổi ánh mắt vừa thương hại vừa dịu dàng của cô?
– Anh biết đấy, Neven ạ, Saint-Exupéry không chỉ là một nghệ sĩ đi trên dây kiêm thi sĩ, ông còn là một nhà khoa học. Ông cũng chúi mũi vào động cơ máy móc. Ông đã nộp mười ba bằng sáng chế trong nghề lái máy bay! Ông yêu thích các con số cũng ngang bằng với từ ngữ. Ông thích đặt ra những bài toán để thách đố bạn bè. Trong Hoàng tử bé , ông chơi đùa với số học, ông nói rằng người lớn rất thích các con số và sử dụng rất nhiều con số trong câu chuyện của mình: tiểu hành tinh 612, đương nhiên rồi, cùng với sáu tiểu hành tinh khác trong vùng, các hành tinh từ số 325 đến 330.
Tôi không cưỡng nổi nữa.
– OK, tôi hiểu rồi. Chúng ta đang tìm kiếm một mã bí mật. Một chuỗi những con số để mở cái két nơi cất giấu bản di chúc của ông ấy.
– Anh đừng chế giễu như thế! Chẳng hạn, anh không thấy bối rối khi Saint-Exupéry viết câu này sao: Tôi có những lý do đích đáng để tin rằng cái hành tinh mà từ đó hoàng tử bé tới đây chính là tiểu hành tinh B 612. Tiểu hành tinh này mới chỉ được một nhà thiên văn học Thổ Nhĩ Kỳ nhìn thấy một lần duy nhất bằng kính viễn vọng vào năm 1909. Tại sao phải nói chính xác đến thế? Số của tiểu hành tinh chẳng hạn?
– Có khó gì đâu!
– Sao cơ?
– 612… 6-12, ngày 6 tháng Mười hai, ngày thánh Nicolas, ngày hội của trẻ em, còn gì logic hơn với một câu chuyện cổ tích đây?
Tôi nghe thấy Andie thở dài, mặc dù tôi nghĩ rằng đã khiến cô kinh ngạc đôi chút.
– Thế còn năm phát hiện ra tiểu hành tinh ấy? Và cả quốc tịch của nhà thiên văn học? Tại sao lại là một nhà thiên văn học Thổ Nhĩ Kỳ? Saint-Exupéry chưa bao giờ đặt chân đến Thổ Nhĩ Kỳ!
– Có thể là có một nhà thiên văn học nổi tiếng người Thổ Nhĩ Kỳ chăng?
– Không có ai hết, tôi đã kiểm tra rồi!
Tôi nắm lấy cơ hội không ngờ ấy để giành lợi thế.
– Hoặc giả, Saint-Exupéry muốn nói đến một nhà thám hiểm.
– Một nhà thám hiểm người Thổ Nhĩ Kỳ ư?
– Đúng thế! Cô chưa bao giờ nghe nói đến Piri Reis sao?
Andie lại trở thành Ondine, một nàng tiên cá nhỏ thích nghe kể chuyện. Cô lắc đầu thay cho câu trả lời không, nôn nóng muốn biết đoạn tiếp theo.
– Piri Reis là một đô đốc kiêm hoa tiêu giỏi người Ottoman vào thời kỳ Phục hưng. Ở thời kỳ của những phát hiện vĩ đại, ông ấy đã lập ra tấm bản đồ đất liền bí ẩn nhất thế giới, trên một tấm da linh dương, trên đó tất cả các bờ biển phía Tây Phi và Nam Mỹ đều được vẽ, cũng như toàn bộ các đảo Caribbean…
– Chính xác là phạm vi bay của các phi công tiên phong thuộc Hãng hàng không quốc gia Pháp Aéropostale!
– Đúng thế. Nhưng tấm bản đồ này, có niên đại từ năm 1513, có độ chính xác đến khó tin vào thời bấy giờ, chẳng hạn nó vẽ lại chính xác hình dạng của châu Nam Cực, mà châu này mãi ba trăm năm sau mới được phát hiện. Đến mức mà những chi tiết này chỉ có thể dựa vào một sự ngẫu nhiên đến phi thường… hoặc là kết quả của việc quan sát từ bên ngoài Trái đất!
– Lại còn thế nữa!
– Thế đấy! Tấm bản đồ của Piri Reis dừng lại ở nơi chúng ta đang bay qua, nó bị cụt, nó thiếu một mảnh của Đại Tây Dương, một phần của tấm bản đồ đã bị mất vĩnh viễn…
Andie lên tiếng, giọng cô giống như vang lên từ dưới một nấm mồ.
– Người ngoài hành tinh muốn bảo vệ bí ẩn của tam giác Bermuda! Và như thế còn chưa hết, thưa ngài phi công không biết sợ hãi của tôi, chúng ta đang bay thẳng về hướng Scotland, với những bóng ma cùng tòa lâu đài bị ma ám.
– Không phải ở Scotland! Hãy nói cho chính xác, Andie. Chúng ta đang bay thẳng về phía một quốc gia có chủ quyền, một công quốc độc lập, Công quốc Herminie!